watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11251 Lượt

tin mà bắt cô phải làm việc ấy, anh ta nghĩ anh ta là ai chứ?

Một lúc sau, có tin nhắn tới. Kim Ngân giật mình mở tin nhắn ra đọc “Khách sạn Phương Nam, phòng 304″. Kim Ngân tức tới nỗi cả người run lên bần bật. Chiếc điện thoại trên tay bất giác trở thành một thứ đáng ghét trong mắt cô. Ngay sau đó, không kìm được, Kim Ngân vung tay đáp điện thoại xuống dưới sàn, cả khuôn mặt trắng bệch vì tức.

Hữu Quân biết, chắc chắn là anh ta biết cô cần phỏng vấn anh ta nên mới cố tình làm như vậy. Nếu không thì sao cô lại gọi điện cho anh ta vào lúc anh cần “nghỉ ngơi” thế này. Nếu không thì sao cô lại nhất mực muốn phỏng vấn anh đến như vậy chứ? Người bình thường cũng sẽ nhận ra tầm quan trọng của vấn đề. Cô nhất định phải có được buổi phóng vấn với anh ta!

Kim Ngân nuốt lại cơn tức, dứt khoát đứng dậy rồi bước về phía tủ. Chọn lấy một bộ váy màu hồng phấn hở vai, sau đó trang điểm thật nhẹ nhàng và xách túi bước ra khỏi nhà.

Đây là hy vọng của chú Sáng, cho nên cô phải cố gắng vì ông ấy. Cô đã cho ông một thất vọng, vậy mà ông vẫn tin tưởng vào cô. Cô sao có thể để ông thất vọng lần nữa được cơ chứ?

Kim Ngân bắt một chiếc taxi tới khách sạn Phương Nam, trong túi là máy quay và máy ghi âm. Tới đó rồi côsẽ làm mọi cách để có được bằng chứng. Để xem anh ta còn nói chẳng có nguồn nào xác thực cho cô nữa hay không.

Chiếc taxi dừng trước khách sạn Phương Nam. Kim Ngân trả tiền taxi rồi vội bước lên tầng ba.

Đứng trước cửa phòng 304, không hiểu sao trái tim Ngân chợt nhói lên một cái. Cô đưa tay lên ngực giữ chặt, cố gắng thở thật đều hơi, sau đó gõ cửa.

Cộc cộc cộc!

Ba tiếng kêu rời rạc vang lên rồi lại rơi vào trầm mặc. Không gian xung quanh Kim Ngân chợt trở nên im lặng. Cô hồi hộp chờ Hữu Quân ra mở cửa.

Cạch.

Thật bất ngờ, người ra mở cửa không phải là Hữu Quân, mà là một cô gái trẻ xinh đẹp. Cô ta nở một nụ cười tươi rồi gật đầu chào Kim Ngân:

– Xin chào! Chị là phóng viên của báo Ngôi Sao Mai hả?

Kim Ngân nhìn cô gái trẻ từ trên xuống dưới, trong lòng không khỏi tỏ ra khinh bỉ. Cả thân người của cô ta chỉ được quấn hờ một chiếc khăn tắm. Làn da trắng bóc cùng bầu ngực đẫy đà ẩn hiện dưới chiếc khăn tắm ấy. Đôi mắt lúng liếng phong tình nhìn Kim Ngân đầy hàm ý, làn môi cong cũng mang một nét cười lẳng lơ.

Kim Ngân chỉ gật đầu đáp lại một cách lịch sự:

– Phải, là tôi!

Cô gái kia khẽ cười rồi từ từ chếch người ra, tỏ ý muốn mời cô vào bên trong.

Kim Ngân cũng không vội vàng, cô khoác lại túi xách, đồng thời bấm luôn nút mở chiếc máy ghi âm trên quai túi. Chiếc máy quay cũng được cô khởi động, ống kính hơi chếch ra ngoài để lấy hình ảnh. Khi đã khởi động xong tất cả, cô mới chậm rãi bước vào. Hương nước hoa hiệu Chanel của cô theo đó nhẹ nhàng tỏa ra.

– Hữu Quân đâu?

Không thấy người mình cần gặp, Kim Ngân vội quay ra hỏi.

Cô gái kia tựa người vào tường, mỉm cười đáp một cách thản nhiên:

– Anh ta nói ra ngoài mua chút đồ tiếp đãi cô. Bảo cô chờ một lát. Anh ấy sẽ quay lại ngay thôi.

Vừa nói tới đó, cô gái liền xoay người, bàn tay khẽ đưa lên cởi chiếc khăn tắm ra. Để lộ một thân hình quyến rũ.

Cô gái đó cười đầy hờ hững, bước tới gần Kim Ngân, dùng ngó trỏ nâng cằm cô lên rồi nói:

– Phiền cô ngồi đợi, tôi vào tắm. Được chứ?

Kim Ngân không nói gì, cô chỉ gật đầu. Dù sao thì người cô muốn gặp là Hữu Quân, chứ không phải cô ta. Cô ta có đi tắm hay đi chết thì cũng chẳng liên quan gì tới Kim Ngân hết.

Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, Kim Ngân mới lặng lẽ theo dõi căn phòng này. Mọi thứ được bày rất ngăn nắp, ngay cả chăn chiếu cũng không có chút gì chứng tỏ có một màn ân ái vừa trải qua tại đây. Trong phòng ngoài mùi thuốc lá và mùi nước hoa Chanel của cô ra thì chẳng còn thứ gì khác. Kim Ngân thực sự thấy rất lạ.

Nghĩ vậy, Kim Ngân liền gọi điện cho Hữu Quân. Nhưng vừa gọi thì mới phát hiện, anh ta để điện thoại ở lại đây. Vậy chứng tỏ là anh ta sẽ còn quay lại.

Kim Ngân thở phào nhẹ nhõm. Cô lặng bước ra ngoài ban công hóng gió.

Nếu như cuộc đời này của cô chỉ là một tầm màn đen như bầu trời kia, thì cô vẫn còn chút an ủi cho mình. Vì bầu trời đêm còn có ánh sao sáng, vẫn còn vầng trăng lạnh tỏa ánh cô đơn. Cô tuy có đau khổ cỡ nào, thì cũng vẫn phải nhìn về phía trước. Biết chấp nhận thực tại sẽ khiến con người ta có hy vọng.

Mười năm qua, Kim Ngân sống trong quá khứ, nhưng cô vẫn nghĩ tới chuyện một ngày nào đó, khi Hoàng Mai khỏe lại, cô sẽ giải thích tất cả mọi chuyện cho cô ấy nghe. Kim Ngân không mong bản thân được tha thứ, nhưng cô mong Hoàng Mai sẽ hiểu cho cô. Sẽ hiểu rằng trên đời này không có ai muốn làm người xấu. Có chăng chỉ là hoàn cảnh xô đẩy mà thôi.

Vĩnh Khanh đã chết rồi. Anh ta đã hóa thân thành một ngôi sao sáng trên bầu trời. Lúc nào ngôi sao ấy cũng lóe lên như đang nhìn cô. Bởi vậy mà Kim Ngân rất sợ nhìn vào sao trời. Cô không dám đối diện với chúng. Thậm chí, trong lòng còn nghĩ: Một ngày nào đó, ngôi sao Vĩnh Khanh sẽ rơi xuống, hòng muốn giết chết cô.

Tất nhiên, đó chỉ là những suy nghĩ điên rồ của Kim Ngân thôi. Về bản chất thì cô vẫn là một con người hiện đại, đi theo chủ nghĩa duy vật đầy khoa học của nhân loại!

Đang miên man trong dòng suy nghĩ, trong phòng tắm chợt có tiếng nói vọng ra:

– Này cô phóng viên, tôi nhờ cô một chút!

Kim Ngân nhếch môi cười nhạt, nhưng cô vẫn bước tới cạnh phòng tắm, lịch sự nói:

– Có chuyện gì không?

Người ở trong phòng tắm đáp:

– Phiền cô mang giùm tôi chiếc khăn tắm vào trong này với.

Kim Ngân lắc đầu ngán ngẩm, nhưng cô vẫn nhặt chiếc khăn đó, xoay tay nắm cửa rồi bước vào bên trong.

Không gian được phủ một làn hơi nước như làn sương mờ ảo. Hương sữa tắm tản mạn khắp xung quanh rồi vương vấn nơi cánh mũi. Kim Ngân tay cầm chiếc khăn, bước về phía bồn tắm.

Ngay khi cô bước đến nơi, thì bỗng nhiên có một bàn tay nắm lấy cổ tay cô rồi kéo giật lại. Cả người Kim Ngân ngã xuống theo lực kéo.

Ùm!

Nước bắn lên tung tóe, cả không gian vang lên tiếng cười thích thú của cô gái kia.

Kim Ngân cố gắng ngồi dậy, nhưng không

nổi. Chân cô hình như đã bị trẹo rồi thì phải. Cả người cô nằm gọn trong bồn tắm. Đầu tóc cùng quần áo ướt sũng, bây giờ muốn bước ra e là hơi khó.

Kim Ngân tức giận trừng mắt nhìn cô gái xinh đẹp kia, quát lớn:

– Cô làm gì thế?

Cô gái kia ngả người vào thành bốn tắm, khuôn mặt vênh lên nhìn Kim Ngân đầy giễu cợt. Bất giác, Kim Ngân thấy cô gái này quen quen, nhưng cô không thể nhớ được là đã gặp cô ta ở đâu rồi. Cô ta nhếch môi nói:

– Tên của tôi là Phong Lan!

Phong Lan? Kim Ngân hơi thần người ra suy nghĩ.

Nhưng cô không quen! Thực sự là cô không quen và biết người nào tên Phong Lan cả.

– Cái tôi muốn hỏi là tại sao cô lại muốn kéo tôi vào đây? – Kim Ngân gằn giọng.

Phong Lan mỉm cười, cô ta tiến tới, ghé sát đôi môi vào bên má của Kim Ngân rồi nói

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT