|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
_SUỵt…lâu rồi…em không được ôm anh…như lúc này…em..nhớ anh – Nó nói nhẹ nhàng, đúng thật là dạo này anh cứ hay đi sớm về khuya, chỉ về vào lúc nó ngủ rồi.
_HÌ, anh bận quá, anh xin lỗi, hay là em nghỉ học…tới công ty phụ trách cho anh với – Anh thanh minh, quả thật đối với chi nhánh mới mở này thật là khó khăn để có thể khánh thành được một khách sạn tầm cỡ quốc tế. Cho dù nguồn vốn không là vấn đề nhưng lượng khách du lịch sang đến Việt Nam là rất ít. Vì vậy, để khởi công xây dựng nhưng không ai ở thì thật là phí phạm và anh đang đau đầu, nghĩ cách.
_Sao…anh vướng mắc ở đâu? – Nó cười tinh nghịch, mong phần nào có thể giúp được anh, dù gì ở trường đang trong quá trình làm đồ án, mà nó lấy đồ án cũ ở bên trường cũ đem nộp là rất ô kê
_Mai đi em, hôm nay anh mệt rồi – Anh than thở
_Dạ, mai em tới công ty – Nó đáp
2 người chia tay nhau sau khi anh chúc ngủ ngon đó bằng 1 nụ hôn vào trán. Ai về phòng nấy, đánh một giấc ngon lành. Vậy là ngày mai, nó sẽ vừa thực hiện kế hoạch trả thù, vừa giúp anh và cũng để lợi dụng 1 mũi tên trúng 2 đích.
Chương 25
Ads Sáng hôm sau, tại công ty MIL, có 2 người trong phòng làm việc mặt nhăn nhó khó coi.
_Rốt cuộc là anh vướng kinh tế chỗ nào? – Nó nhăn nhó, đụng thật nó chỉ chuyên làm mấy cái hợp đồng kinh tế và làm sao để cho công ty thắng cái hợp đồng đó chứ co biết làm thế nào để cân bằng doanh thu đâu. Anh cứ kêu là nhờ nó nhờ nó, cuối cùng từ sáng tới giờ cãi qua cãi lại, nó cũng chỉ làm một bản hợp đồng hoàn chỉnh để đấu thầu vào ngày hôm sau
_Chỗ là giờ anh chỉ biết kết hợp khách sạn với chỗ ăn sáng, spa và gym thôi. Nhưng nếu như vậy, đạt tiêu chuẩn quốc tế thì giá thành rất cao mà dân Việt Nam nhất là ở Vũng Tàu thì lượng khách giàu rất ít – Anh phân trần, thật sự rất đau đầu
_Ờ..ờ, để xem coi – Nó xoa cằm, suy tư. Khoảng tầm 3 phút sau
_A…sao anh không kết hợp với trung tâm thương mại, các tiệm quần áo nổi tiếng cùng với quần áo bình dân, tuy không thu hút được nhiều khách quý tộc thì ta cũng có thể thu hút được lượng khách bình thường cơ mà – Nó đề xuất ý kiến
_Nhưng theo ý kiến của em thì rất ồn ào, người ra người vào, chúng ta khó có thể đảm bảo an ninh, chưa kể đối với khách quý tộc họ tôn trọng sự im lặng tuyệt đối, rất khó tính. Như em nói thì lại rất ồn ào và có thể xảy ra hiện tượng mất đồ – Anh phản lại
_Ù uôi, đất của anh rộng thế để làm gì hả? Cả 10 lô đất 10ha để làm gì hả trời, chỉ cần xây một khách sạn đạt chuẩn quốc tế và một trung tâm thương mại là được mà. Thêm vào đó, chúng
ta có thể liên hệ với bên Anh để mở ra một bảo tàng về truyện tranh hay là các nhân vật lịch sử cũng được cơ mà – Nó nói, làm anh suy ngậm lại.
_Được đấy, ý kiến hay có thể mà cũng không nghĩ ra nhỉ? Nhưng như vậy thì chi phí rất lớn, có thể lớn gập đôi so với dự kiến – Anh băn khoăn
_Thì thay vì anh làm tất cả các phòng đều cho giới thượng lưu, anh hãy làm cả tiêu chuẩn cho những người bình dân, họ không phải là tổng giám đốc hay chủ tịch, họ chỉ là những người trưởng phòng, muốn đưa gia đình đi chơi nhưng lại thích ở nơi sang trọng và tiện nghi – Nó
_Ý em là..- Anh ngờ vực
_Đúng, là đánh vào những người có thu nhập bình thường, tuy nhiên, chất lượng phục vụ phải là như nhau. Chỉ là nội thất phòng và diện tích phòng lớn hơn thôi đấy nhé. NẾu anh làm như vậy, em đảm bảo sẽ có rất nhiều người tới thuê khách sạn của chúng ta. Bởi ai chẳng thích nơi sang trọng mà lại hợp túi tiền, chất lượng phục vụ lại cao… – Nó nói
_Dần dà, mọi người sẽ truyền miệng nhau phải không? – Anh hỏi lại
_Đúng là vậy, đó chính là về mạng khách sạn – Nó nói
_ Về phần trung tâm thương mại anh đã tính trong đầu là sẽ không chia ra làm hai khu vực thượng lưu và bình dân. Tất cả đều chung hết, tuy nhiên sẽ bán hàng tốt nhất, đều là hàng có thương hiệu để người bình dân có thể mua được. Rồi mọi người sẽ tới trung tâm thương mại một cách hào hứng – Anh phân tích
_Giỏi, đúng là anh có khác – Nó khen rồi thơm cái vào má anh. ANh mỉm cười nhìn nó
_Phần bảo tàng em lo dùm anh nhé, lên kế hoạch nên làm bảo tàng về cái gì nhé rồi gửi lên cho anh – Anh ra lệnh
_HÊ hế, em ở bên luật cơ mà, em có biết gì về kinh doanh đâu – Nó ngó mặt lên trời, giả ngu
_Này, đừng có mà dối anh nhá, anh biết thừa em có những bằng đại học gì đấy, ở đó mà ngó ngó cái gì, thủng trần công ty ngưởi ta bây giờ – Anh lườm nó một cái sắc lẹm
_Đại học gì ở đấy ba ơi – Nó vẫn giả ngu
_Thế giờ nói với tôi sao đây hả công chúa của SMU University nghành kinh tế và Thiên tài của Stanford về nghành công nghệ thông tin – Anh cười đểu, chả biết anh canh chừng cô nhóc này cẩn thận lắm mà. Tại sao nó có thể trốn anh đi học mà nhờ anh điều tra mới biết được chứ không thì nó cúng giấu tiệt luôn
_hờ hờ, biết ngay mà – Nó biết chắc chắn thể nào anh cũng biết mà, không sớm thì muộn. Đúng vậy ngoài bằng xuất sắc nghành Luật kinh tế của đại học NUS, nó còn có bằng giỏi của SMU university về kinh tế – quản trị, và một tấm bằng được làm bằng vàng cho học sinh giỏi nhất của trường Sranford ngành công nghệ thông tin. Nó đã lén lút anh để đi học, tìm hiểu tài liệu, có lúc nó rất mệt mỏi vì có lúc cả 3 trường đều thi cùng một lúc, nó chỉ còn cách là thức khuya làm bài thì để nộp cho trường thôi.
Sau khi bàn bạc kĩ lượng nhất có thể, anh sai thư kí đi sắp xếp lại tất cả thông tin doanh thu của công ty vào những năm qua cho nó xem. Nó sau khi xem xong, thấy rất hài lòng về doanh thu, không ngờ anh lại có tài năng lãnh đạo như vậy, thật khâm phục.
_Em đem sổ sách về phòng nhé, có thì thắc mắc cứ hỏi Ngọc đây, ta sẽ giải thích cặn kẽ từng chi tiết – Nó lí lắc nháy mắt với anh rồi dùng chân để mở cửa, chứ giờ 2 tay đang bận bê chồng sổ sách này rồi. Vì dùng chân để mở nên đành dùng chân để đóng nên nghe cái rầm, thật tội nghiệp cho cái cửa. Anh thương tiếc cho số phận của cánh cửa, không biết là nó còn phá gì nữa không. Nó về phòng làm việc mà anh đã chuẩn bị sặn, tất cả được sơn màu đen, đồ dùng màu tím, giống với căn phòng của nó. Phòng rộng khoảng 50m2, có đầy đủ tiện nghi, có ti vi nè, tủ lạnh nè…đặc biệt chiếc bàn gỗ dài mặt bên trên chả để gì. Nó thở dài, sau này còn bận nữa rồi đây, ngồi cái phịch xuống cái ghế đệm màu tím nó bắt đầu công cuộc nghiền ngậm hết sự tăng doanh thu và giảm sút doanh thu của công ty. Cả 2 người làm việc hăng say….
Chương 26
Ads Thấm thoát đã 2 tháng trôi qua, hầu như 2 tháng vừa qua trên các mặt báo đều đưa tin những công ty lớn đều đồng loạt phá sán, vì MIL liên tục ra những đợi khuyến mãi liên tiếp, bây giờ MIL đang đứng trong top 10 thế giới trong giới kinh doanh bất động sản. Cả anh và nó phối hợp cùng hợp tác, anh đề ra chiến lược kinh doanh, nó giúp anh kí kết hợp đồng bằng những điều khoản nhìn thì có vẻ có lợi cho cả đôi bên nhưng thực chất không phải vậy
Trong số những công ty bị MIL đánh bại thì có công ty YUI là của tên mặt sẹo (Ai không nhơ thì đọc lại) Nó biết tên đấy chính là Văn và nó đã cho công ty YUI là tâm điểm đầu tiên của mình, khiến cho công ty đấy kí kết hợp đồng với MIL nhưng lại lật lại thế cờ bằng cách thay đổi các số liệu của công ty. Nó biết nó đã làm thất thoát một khoản tiền không nhỏ cho công ty của mình, nhưng bù lại nó lại nhận được rất lớn. Văn đang trốn chạy khắp nơi để có thể trốn thoát nợ nần. Nó tưởng có vậy s4 xong bởi tên Văn đấy sẽ khó mà sống sót trở về dưới đàn em của nó
CUộc sống của nó trôi qua rất êm đềm, trừ những lần nó hãm hại những công ty của những người đã làm nên tính cách nó bậy giờ. Tuy nhiên mục đích chính của nó thì vẫn chưa tìm ra, nên giờ nó phải lết thân xác tới nơi mà nó đã chẳng muốn tới từ lúc biết được sự thật phũ phàng đó. Đó chính là nhà bác nó, người đã phản bội ngầm nó và giờ thì nó đang truy lùng thằng anh nó một cách điên cuồng mà vẫn không thấy tung tích. Chẳng lẹ đã chết
HIện giờ nó đang ngồi trong nhà bác nó, bác nó thì vẫn niềm nở với nó như xưa, lại còn trách nó không đến chơi nhà bác.
_Anh Hiếu đâu rồi ạ? – Nó dò hỏi
_À, nó đã mất tăm mất tích ở đâu đó rồi, bác cũng chẳng biết nữa, khổ, cái thằng – Bác ra vẻ trách anh họ nó, nhưng trong thâm tâm bà đang lo lắng, tại sao nó lại hỏi vậy, chắc chỉ là hỏi thăm thôi, tự trấn an mình trước một người lạnh lùng như nó. GIờ nó đã thay đổi là luật sư riêng cho công ty MIL lớn mạnh, bây giờ nó đã bỏ trường kinh tế ở Việt Nam rồi, vì kế hoạch của nó đã thay đổi. Nó phải xuất đầu lộ diện trước
_Vậy hả bác – Một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên khuôn mặt nó. Buông ly trà xuống, nó nói tiếp
_À…ừ – Khi nhìn thấy biểu hiện của nó, bà Lan thấy run sợ, cảm tưởng bây giờ nó có thể nhìn thấu tâm can của bà, thành ra nói lặp bắp luôn
_Cháu có làm gì bác đâu mà bác lại sợ hãi vậy – Giọng nó nhẹ nhàng mà vô cùng đanh thép đánh vào tâm li người đàn bà ngồi trước mặt, nó thầm nghĩ để xem bà giả bộ với tôi đến khi nào
_Bác có sợ đâu – Bà Lan chối cãi
_Ờ,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




