|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
giật đuôi tóc của nhỏ. Tội nghiệp, mái tóc được chải hơn nửa tiếng đồng hồ của nhỏ bị nó giật cho rối bù xù.
_Bạn làm gì vậy?? – con nhỏ hết chịu nổi liền quay xuống nhăn nhó.
_Ơ… tao có làm gì đâu?? – nó đáp tỉnh bơ.
_Sao bạn hết đá chân rồi tới giật tóc mình? – con nhỏ khổ sở nhìn nó.
_À há.. tao xin lỗi. Tao tính kêu mày hỏi một chuyện. Mấy đứa chăm chỉ như mày chắc là biết nên…
_Thôi thôi, có gì bạn hỏi nhanh đi!!
_Tao muốn hỏi là trên đảo hoang có một con lừa đang đói, trước mặt nó là thùng cám, làm sao để nó ăn được bây giờ???
Az, câu hỏi oái oăm của nó làm thằng nhóc nhiều chuyện ngồi bên cạnh (nó cũng ko biết tên luôn) nhanh nhảu
_Ko biết, mày nói thử coi!!
_Đồ lùn lắm lời!! Tao hỏi nó chứ ko hỏi mày!!
_Mình ko biết!! Bạn nói thử coi? – con nhỏ ngơ ngác.
_Ha ha, con lừa nó cũng nghĩ giống tụi bay, nên muôn đời nó ko sao hóa sang kiếp người được!! – nó trả lời rồi cười khúc khích.
Trong vòng 5p sau đó, câu đố được lan truyền với vận tốc ánh sáng. Vậy là lớp nó có ngót nghét khoảng 38 con lừa trên tổng số 40, thật mĩ mãn.
Thấy ko khí lớp có vẻ sôi nổi hơn, ông thầy mừng ra mặt liền đặt câu hỏi
_Có ai cho thầy biết…
_Thưa thầy em có ý kiến!! – nó giơ tay cắt ngang câu hỏi của thầy.
“Lại trò gì nữa đây??” – “vị nhà giáo” lo sợ nhìn nó nhưng rồi cũng đáp
_Có gì em cứ nói!!
_Dạ!! Thầy chờ em chút!! – nó tháo phone ra rồi đứng dậy.
_Nhanh em!! – ông thầy thúc giục.
_Dạ!! Em muốn hỏi thầy có thấy “mát mẻ” ko ạh??
_Ý em là sao???
_Ý nó là thầy chưa đóng cửa sổ kìa, thầy ơi!! – một giọng nói khác vang lên từ một góc lớp nào đó.
“Vị nhà giáo đáng kính” đỏ mặt cúi nhìn xuống, vội vàng đưa tay che lại rồi đứng sau bàn giáo viên. Mặt ông ta đỏ lét như quả cà chua chín.
Reng…
Cuối cùng thì tiếng chuông hết giờ cũng vang lên cứu nguy cho “vị gõ đầu trẻ” đang lúng túng ko biết làm gì này… ông ta vội xách cặp rồi phóng thẳng ra ngoài cửa ko lời từ biệt.
Cả lớp như thoát khỏi địa ngục, la hét vang cả hành lang. Cũng may ông thầy giám thị ko nghe thấy, nếu ko thì…
Duy thì chỉ biết nhìn nó mà thở dài. Đi học ở trên lớp mà cũng ko xong với nó nữa… nhưng Duy cảm thấy mình thật may mắn vì ko bị biến thành “con lừa” trong câu đố của nó, amen!
Từ trong góc lớp, có một
đôi mắt dõi theo nó… một đôi mắt tò mò, thích thú…
Chương 5
Ads Những tiết sau đó cũng nhanh chóng kết thúc bằng những trò nghịch ngợm của nó… cả lớp cảm thấy thật “thảng thốt” khi ngày hôm nay nó ko ngủ gật trong lớp… dù là ko khí trong lớp dễ thở hơn nhưng cứ phải làm nạn nhân cho những trò trêu chọc của nó thì chẳng ai thích cả.
Reng…
Tiếng chuông này ko chỉ cứu “vị nhà giáo” đang đứng ở bục giảng mà còn cứu cả những “nạn nhân bất đắc dĩ” của nó nữa.
Duy uể oải cất sách vở vào cặp rồi lôi tuột nó ra căn teen.
Đám đông đang chen lấn, xô đẩy nhau bỗng giãn ra khi nhìn thấy nó và Duy. Cả trường ko ai là ko biết danh nó, ai ai cũng sợ trở thành “nạn nhân” cho những trò đùa quái gở của nó.
Nhờ vậy, nó với Duy lúc nào cũng mua được thức ăn trước người khác.
Cả 2 bưng khay cơm rồi tới chiếc bàn gần cửa thân thuộc mà ngày nào bọn
nó cũng ngồi ở đấy. Gió mát lùa vào khiến nó dễ nuốt hơn. Dù gì nó cũng thuộc vào loại con gái rất kén ăn mà.
Nhưng hôm nay đặc biệt hơn, dù có gió hay ko nó cũng có thể nuốt được… vì sáng nó chưa ăn gì cả, rồi trong 4 tiếng liền pha trò trong lớp khiến nó cũng mất đi khá nhiều năng lượng. Giờ là lúc nó nạp lại “xăng” trước khi tiếp tục công việc chọc phá của mình trong 3 tiếng còn lại.
Ở cách đó khá xa, có một đôi mắt đang nhìn về phía bọn nó. Nhưng ánh mắt này khác với lúc ở trong lớp – sắc lẻm và đầy căm giận.
Chà, nó có gây thù chuốc oán gì sao ta?? Hay là kẻ thù cũ của nó trong quá khứ tới tìm nó thanh toán nợ nần??
Lon nước trong tay người ấy méo mó vì bị bóp mạnh, nước văng ra tung tóe. Tiếng nghiến răng kèn kẹt thoáng vang lên, đôi tay người ấy cũng khẽ run lên vì giận dữ… đó là kẻ nào?? Và có thù hằn gì với nó??
…
Một tiếng nghỉ ngơi giữa buổi ấy cũng đủ để nó nghĩ thêm ra vô vàn trò mới để chọc phá mọi người trong ba tiết sau.
Khi nó kể cho Duy nghe về dự định của mình, Duy liền than vãn
_Mày có để cho tao yên ổn học bài ko hả?? Suốt ngày chọc phá người ta làm tao cũng bị ảnh hưởng theo nè!!
_Hay ha, tao chọc mấy đứa chứ có chọc mày đâu!! Thôi được rồi, ba tiết cuối tao sẽ ngủ, được chưa? – nó bĩu môi.
_Hứa danh dự nhá?? – Duy nghi ngờ.
_Ừ thì danh dự!! – nó phì cười.
Mang tiếng là lớp trưởng mà sao Duy giống trẻ con quá… suốt ngày cứ bị nó dọa tới dọa lui, rồi hành hạ đủ kiểu. Như vậy mà nó với Duy vẫn còn chơi thân với nhau mới là lạ chứ… phải công nhận là sức chịu đựng của Duy lớn thật…
Y lời hứa, vừa vào tiết là nó nhét headphone vào tai rồi gục xuống bàn ngủ luôn. Bài “A little love” nhẹ nhàng đưa nó vào sâu trong giấc ngủ.
Các vị thầy, cô giáo cũng đành để yên cho nó ngủ. Ít ra như thế thì lớp học có thể bình yên được. Dù sao thì nó cũng học giỏi, các cuộc thi học sinh giỏi toàn quốc gần đây đều bị nó giành giải hết, có nghe giảng hay ko cũng vậy, miễn sa nó đừng có quậy phá làm cháy giáo án là được rồi.
Suốt buổi chiều, có một kẻ cũng rất nhàn rỗi giống nó… đó chính là Hoàng Vĩnh Kì. Hắn ta cũng nhét phone vô tai rồi gục xuống bàn… ngủ.
Ba tiết học trôi qua một cách chậm như rùa bò. Ko có nó pha trò, lớp học như chùng xuống hẳn, nhưng ít ra học sinh vẫn có thể nghe giảng. Còn nếu nó thức thì chắc chắn là bài đó ko một ai hiểu được “vị nhà giáo” đang giảng cái gì nữa.
Reng…
Cuối cùng thì tiếng chuông mong đợi cũng đã vang lên. Học sinh vỡ òa ra thích thú, ko thèm tiếp tục nghe giảng mà cất hết sách vở vô cặp rồi phóng nhanh ra ngoài. Mọi người lần lượt ra về hết, chỉ còn Duy là phải ở lại kêu nó dậy, khổ quá…
Nhưng ko, hình như vẫn còn có người ở lại…
Chương 6
Ads Nhưng ko, hình như vẫn còn có người ở lại…
Là Hoàng Vĩnh Kì…
Thì ra khi ra tới cổng, hắn mới phát hiện ra là mình bỏ quên cặp ở trên lớp (ặc) nên quay lại lấy.
Nó cũng tỉnh dậy vì tiếng ca cẩm phàn nàn của Duy.
_Trời ạh, ngủ cũng ko yên nữa!! – nó bực bội.
_Con lạy má!! Người ta về hết rồi!! – Duy nhăn nhó.
_Ủa tan trường rồi hả?? Yeah, đi café đi!! – nó hét lên.
_Ko được!! Mai có bài kt nên phải về sớm học bài!! Thôi tạm biệt!
_Đành vậy chứ biết sao giờ!! Thôi mày về đi, tao đi lăng quăng đâu đó cái đã. Ngang qua ghé nhà cất tao cái cặp mày!!
_Ờ!! – Duy đón lấy chiếc cặp nhẹ xỉnh từ tay nó. Dù là 7 môn trong một ngày nhưng nó chỉ mang vở ko mang sách thì làm sao mà cái cặp nó nặng được?
_Bảo trọng!! – nó nói, vẻ mặt hình sự.
Chỉ có Duy là luôn khổ thôi, suốt ngày hết chép bài rồi lại phải vác hai cái cặp trên người, nặng muốn chết àh!!
Đợi Duy đi rồi, Kì mới thủng thỉnh bước vô lớp, miệng huýt sáo.
Nó liếc qua Kì và nhận ra hắn chính là kẻ đã bênh vực mình ở tiết đầu. Nhưng ngay sau đó nó lại quay đi, giống như là chưa từng thấy hắn vậy.
_Cô có vẻ khinh người nhỉ?? – Hắn lên tiếng trước.
Thoáng ngạc nhiên, nó hỏi
_Mày nói tao??
_Cô là con gái sao bất lịch sự vậy?? – hắn chau mày – Hồi giờ cô ko biết khái niệm người lịch sự sao??
_Mặc xác tao!! Liên can gì tới mày!!
_Này con nhỏ kia!!! – Kì dường như mất bình tĩnh – mày đừng tưởng là con gái thì tao ko dám đánh nha!!
Nó im lặng…
Nó ko muốn đánh người ta, càng ko muốn bị người ta đánh… với lại trong chuyện này nó có lỗi gì đâu chứ?
_Sao, sợ rồi chứ gì?Biết điều thì từ nay đứng có khinh anh nữa nha cưng!!
_Này nhóc, cao tới gối người ta mà đòi làm anh ai hả??? Về uống sữa mẹ cho mau lớn rồi hãy tới đây nói chuyện với chị mày nhá!!
Nói rồi nó tiến lại gần đá thật mạnh vào chân hắn rồi chạy tóe khói ra ngoài.
Vĩnh Kì vì quá bất ngờ ko kịp phản ứng với hành động nhanh lẹ ấy chỉ còn biết đứng ôm chân mà rủa nó.
“Con nhỏ này, ngày mai đừng hòng yên ổn với bổn thiếu gia!!”
Nó vừa chạy vừa cười thầm trong bụng. Tên ngu dốt ấy ko biết tự lượng sức mình hay sao mà lại dám chọc giận nó chứ? Từ xưa tới giờ, nó chưa từng cãi nhau thua với bất kì ai cả… trận nào nó cũng thắng, mà còn thắng lớn nữa. Với nó bây giờ, đánh nhau ko phải là cách giải quyết tốt nhất. Phần thắng sẽ thuộc về nó nếu nó làm cho đối phương tức điên lên, đến nỗi ko nói lại được lời nào… đó mới là chiến thắng thực sự.
Mải suy nghĩ, nó vô tình va phải một người.
Nó thì ko sao, nhưng người ấy thì ngã lăn ra đất.
Nó cuống quýt lên xin lỗi khi nhận ra đó chính là cô chủ nhiệm. Đưa tay ra đỡ cô, nó còn chêm vào hai chữ “xin lỗi”. Còn cô chỉ nhìn nó rồi phì cười. Nó có vẻ tôn trọng cô quá, điều đó làm cô thực sự rất vui.
Nó xoay người cô ra sau xem xét xem cô có bị thương ở đâu ko, thật may mắn là cơ thể cô vẫn còn nguyên vẹn…
_Em xin lỗi cô, em vô ý quá!~
_Ko sao, nãy giờ em xin lỗi cả trăm lần rồi đấy!! – cô cười và xoa đầu nó.
Xong, cô quay lưng bỏ đi, ko quên ném lại cho nó lời dặn nhớ về nhà sớm để học bài.
Nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




