watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7997 Lượt

“dạ” lớn rồi cũng quay lưng bỏ đi. Nhưng chợt nó giật nảy người lên khi thấy Hoàng Vĩnh Kì đã đứng ở phía sau từ khi nào. Nhìn khuôn mặt hầm hầm như cháo thịt bầm của hắn, nó hơi lo sợ nhưng rồi lại phá ra cười ngặt nghẽo. Kì giận đến tím cả mặt

_CÔ CƯỜI CÁI GÌ HẢ????? – Kì thét lên, giọng hắn vang khắp hành lang.

_Suỵt, coi chừng ông thầy giám thị nghe thấy bây giờ!! – Nó đưa tay lên môi ra dấu im lặng, đoạn kéo hắn ra khỏi trường bằng cổng sau.

Bây giờ mà đi cổng trước thể nào nó cũng bị thầy giám thị lôi đầu lại hạch hỏi, rằng “Tại sao sáng ko thấy em qua cổng mà lại có mặt trong trường?”, rồi còn “Em dám qua mặt tôi đi cổng sau chứ gì??” hoặc “Hay em vượt rào vô trong??”, đại loại là như thế…

Ai chứ mặt nó thì ông giám thị nhớ còn rõ hơn cả mặt vợ ổng nữa, nên lúc sáng nó ko vào trường thì thể nào giờ cũng bị hạch sách thôi. Trước đây cũng đã từng như thế mà…

Kì bị nó lôi đi giống như kiểu “Con bò bị kéo lê tới lò mổ”, hắn tức lắm. Nhiều lần hắn định lên tiếng bảo nó bỏ tay ra nhưng lại bị nó chặn họng khi còn chưa nói hết câu.

_Cô mau…

_Keep silent mà đi theo, nếu ko thì die!!

Az, hắn thở dài cho cái kiểu nửa tiếng Anh nửa tiếng Việt của nó, giống như là xăng pha nhớt vậy, khó nghe thấy mồ…

_Cô làm ơn dẹp cái thứ tiếng Anh đó đi. Có đúng là học sinh giỏi toàn quốc ko vậy?? – Kì nhăn nhó.

Ra khỏi cổng trường, nó thả nhanh tay Kì ra. Hắn ôm cổ tay đỏ hửng lên mà suýt xoa.

_Ôi tội nghiệp cái cổ tay của taz!!

Nó chu mỏ rồi bỏ đi một mạch. Khó hiểu trước thái độ kì lạ của nó, Kì chạy theo chặn đầu, quyết hỏi cho ra nhẽ

_Cô khinh người nó vừa thôi chứ?? Bộ tôi ko đáng để cho cô tôn trọng sao???

_Thứ nhất, dẹp cái kiểu xưng hô cô – tôi muốn nổi da gà ấy đi. Thứ 2, muốn người khác tôn trọng mình thì mình phải có lòng tự trong chứ… Ngoan, đừng bám theo tao nữa!! – nó xoa đầu hắn làm như hắn là trẻ con vậy.

Giận đến tím cả mặt, nhưng hắn vẫn cố nhún nhường, ko thèm tranh chấp với nó. Đối với hắn, những đứa con gái ko coi hắn ra gì chỉ là một thứ đồ chơi ko hơn của hắn mà thôi, ko có tư cách để hắn tranh luận, nhưng trong trường hợp này thì phải là tranh cãi mới đúng.

Dù sao thì hắn cũng là con nhà gia giáo, dù ko coi con gái ra gì nhưng cũng luôn tỏ ra lịch sự.

Từ trước tới giờ, nó chính là đứa con gái đầu tiên – sau mẹ và em gái hắn, và một người con gái nữa – khiến hắn chủ động bắt chuyện, bênh vực nó trước thầy giáo.

Đúng là chuyện lạ ngàn năm có thật, cả lớp đã thán phục nay lại càng thêm kính nể nó. Khiến cho chàng trai kiêu ngạo nhất trường chủ động bắt chuyện và bênh vực mình quả ko phải là đơn giản.

Nó nhìn hắn giận dữ mà trong lòng thích thú lắm. Như đã nói, với nó chiến thắng tức là làm cho đối phương tức giận hơn mình, mà lúc nào nó cũng là người khác phải cứng họng vì những “triết lí” vớ vẩn của mình.

Kì vẫn tiếp tục bám đuôi nó. Chắc là hắn có tình ý rồi đây, nếu ko sao tự dưng lại bám theo một đứa con gái chẳng coi mình ra gì chứ???

“Muốn theo đuôi chị hả cưng?? Chờ 1000 năm nữa đi nhák!!”

Đoạn nó rẽ vào một con hẻm nhỏ, đường đất chưa được trải nhựa. Tháng chín, mưa tuy ko nhiều nhưng cũng đủ làm cho con đường trở nên lầy lội hơn so với mùa khô.

Nó thì quen đi kiểu này rồi, còn Kì là cậu ấm nhà giàu thì làm sao có thể vượt qua con đường “đau khổ” này đây??

Ko, hắn “thà chết chứ quyết ko đầu hàng” trước khó khăn, với cả đây là cuộc chiến với con nhỏ khó ưa – là nó – nên hắn càng sung.

Cúi xuống, hắn tháo giày ra quăng vào cặp rồi lội sình tiến nhanh theo nó.

“Chậc, dai quá!! Đời người chỉ có 60 năm mà sao hắn uổng phí vậy chứ?? Được, nếu đã thích ăn cơm với xì dầu thì chị đây đành chìu thôi!!”

Chậc, nó lại nghĩ ra thêm được trò nữa rồi. Mặc dù trò này ko có gì là mới lạ nhưng nếu để “cắt đuôi” cái tên dai hơn đỉa kia thì xài tạm cũng được.

Đoạn nó cúi người xuống, vốc bùn lên nặn thành những hình khối tròn to, sau đó dừng lại chờ hắn.

Nhìn thấy nó, hắn phấn khởi đi nhanh hơn. Đợi cho hắn đến gần, khoảng cách còn lại chỉ khoảng 10m thì nó bắt đầu ném. Ban đầu, nó chỉ ném một khối, nhưng sau thấy hắn ko có vẻ gì chịu bỏ cuộc nên nó phang tới tấp vào người hắn, từ đầu tới chân.

Nhìn hắn giờ trông rất giống quái vật bùn, nó ko thể nhịn cười nổi.

_Hahahahahahahahahhh…

Hắn nhăn nhó quệt đi những vệt bùn nhớp nháp trên mặt. Khi thấy nó cười ngặt nghẽo như thế, hắn nổi cơn tam bành

_Tao tuyên bố, từ nay mày là kẻ thù ko đội trời chung với tao!!

_Rất tiếc, bầu trời chỉ có một. Nếu ko muốn đội trời chung thì mày phải trồng cây chuối mà đi rồi!! – nó nháy mắt.

_Az, tao thề ko làm bạn với mày!!

_Tao là bạn mày chắc?? Bám theo người ta còn lớn lối!! – nó cười.
Chương 7

Ads Đứng họng, Kì đành bực tức quay lưng trở về, còn nó hân hoan với chiến thắng mới. Gì chứ, 8 năm kinh nghiệm chiến đấu của nó chẳng lẽ lại thua thằng công tử suốt ngày chỉ biết bám víu vào cha mẹ này sao?? Nếu thua thì đó là nỗi nhục lớn nhất đời nó rồi…

Trong bộ dạng cực kì thảm hại, đại thiếu gia Hoàng Vĩnh Kì trở về tổ ấm của mình. Thoạt đầu, mọi người rất kinh ngạc ko nhận ra Kì, nhưng sau đó nghe giọng nói và cách nói chuyện lạnh lùng quen thuộc thì mọi người chắc chắn đây chính là đại thiếu gia nhà họ Hoàng.

Mọi người tíu ta tíu tít lột giày, thay áo cho cậu chủ.

Kì thì mặt hầm hầm như cháo thịt bầm ngồi phịch xuống ghế, ko thèm tắm rửa thay đồ luôn.

Bỗng một cô nhóc, từ trong bếp tiến ra. Cô nhóc tiến lại gần Kì và trêu chọc hắn

_Đại thiếu gia bị gái chơi hay sao mà lầm lì vậy?? – cô bé gí sát vào mặt hắn mà nói, hơi thở mùi bạc hà phả ra làm hắn khẽ chun mũi.

Để mặc con nhỏ muốn làm gì thì làm, Kì bỏ lên phòng tắm rửa thay đồ. Phải thoát khỏi lớp bùn nhớp nháp kinh khủng này trước đã.

“Grr, con nhỏ đáng ghét!! Chờ xem tao sẽ làm gì với mày đây!!”

Tắm rửa xong xuôi, hắn khoác áo rồi chạy nhanh ra ngoài. Bà Hiền – mẹ hắn gọi vọng theo

_Kì, vừa về mà đi đâu nữa con??

_Con đi đây chút ạh!!

_Đi đâu?? – mẹ hắn bực tức quát.

Hắn ko trả lời mà tiếp tục chạy. Tuy ko biết nhà nó nhưng hắn biết nhà Duy, phải hỏi Duy địa chỉ của nó để quấy phá nó mới được. Cho chừa cái tật hay phá đám, trêu chọc người khác.

Mẹ hắn thì đứng tần ngần vì chưa bao giờ bà thấy con trai mình có thái độ như thế cả. Cô nhóc lúc nãy trêu chọc hắn tiến lại gần bà Hiền nói nhỏ

_Ảnh đang kết một chị trong lớp đó mẹ~ Mới giờ ra chơi mà con đã nghe tụi trong trường to nhỏ về chuyện anh bênh vực một chị trước mặt thầy giáo đó!! – con nhỏ thủ thỉ.

_Az, mới nhỏ mà cứ bày đặt yêu đương, học hành thì ko ra gì. Ba mà biết chuyện này là anh con chết mất…

Bà Hiền thở dài, thằng con bất trị của bà chẳng bao giờ biết nghe lời ai, kể cả ba hắn mà hắn cũng chẳng thèm nghe lời thì lời nói của bà phỏng có giá trị gì đối với hắn chứ?? Nhưng ko thể trách ai được, căn nguyên mọi chuyện khiến cho hắn trở nên lạnh lùng tàn nhẫn như vậy cũng đều tại vợ chồng bà mà ra cả.

Ba năm trước…
Chương 8

Ads Ba năm trước…

Hắn và một cô gái có tên là Chu Nhược Lam thích nhau rồi cặp kè với nhau. Hắn thương cô gái ấy lắm, nhưng ba mẹ hắn lại kì thị gia thế của Lam nghèo hèn nên đã quyết cấm đoán tới cùng. Nhưng hắn và Lam vẫn cương quyết ko nghe theo… ko còn cách nào khác, ông Minh (ba hắn) đành phải dùng tới hạ sách cuối cùng là sử dụng thế lực gia đình ép nhà Lam phải chuyển đi nơi khác, mãi mãi ko được quay trở về nữa. Nếu cả nhà Lam dọn đi thì họ sẽ có một khoản tiền kha khá, đủ để họ sống sung túc cho tới khi Lam tốt nghiệp đại học.

Dù ko muốn nhưng vì nghĩ cho ba mẹ, Lam đành phải dọn đi nơi khác, mãi mãi rời xa hắn… Dù ba hắn đã ra điều kiện rằng ko được cho hắn biết về chuyện này, nhưng Lam lại ko chịu được khi nghĩ tới cảnh Kì hiểu lầm mình, cô bèn kể lại cho hắn nghe tất cả.

Vì ko muốn Lam vì mình mà phải chịu khổ, Kì đành để cho cô đi. Nhưng hắn đã tự hứa với lòng mình rằng có một ngày hắn sẽ đưa cô trở về. Phải, nhất định là như thế.

Nó vừa thò mặt vô nhà đã bị mẫu thân lôi đầu ra “ca” cho một bài.

Nào là con gái khi học xong thì phải về nhà phụ mẹ làm việc nhà, để sau này có lấy chồng thì còn biết làm… nào là con cái hư đốn, hoang đàng suốt ngày chỉ biết bắt nạt người khác, còn nhờ Duy mang cặp về hộ… vân vân và vân vân…

Dù đang rất bực mình nhưng nó cũng đành nán lại để nghe cho xong “bài ca muôn thưở” của mẹ. Đành chịu thôi, tính mẹ xưa nay là thế mà… chỉ tại nó ko chịu làm theo nguyên tắc của mẹ nên bị “ca” là đúng thôi…

Tại nhà Duy…

Kì đứng trước cổng nhà, lưng hơi cúi xuống, tay chống lên đầu gối, miệng thì thở hổn hển… chạy mà.

Sau khi đã nạp đủ Oxi, hắn bắt đầu “réo”

_Lớp trưởng ơi, lớp trưởng!! Lớp trưởng đáng iu đáng quý của lớp 12A1, bạn thân của con nhỏ khùng quậy phá, hay bị nó bắt nạt…

_Ai mà thả chó qua nhà người ta tru vậy?? – Duy bực bội bước ra.

_A, lớp trưởng. Cuối cùng mày cũng chịu ra!! Làm gì khó chịu vậy??

_“Cuối cùng”??? Mày đứng đây được bao lâu rồi mà phải

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT