watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6280 Lượt

rổ đầy trên bàn. Cái Đoàn này chỉ có ăn uống là giỏi thôi. À, nhìn mới thấy, sao ai cũng đưa đôi mắt e ngại nhìn nhau thế nhỉ? Nó lo lắng hỏi – Sao vậy ạ? Bộ…có gì không ổn ư?

-Anh không biết phải nói làm sao… – Anh Khoa gãi đầu, đưa mắt tìm người cứu cánh.

-…

Im lặng một lúc khá lâu. Cuối cùng, chị Vân cũng lên tiếng.

-Có vẻ nhưcậu ấy muốn giấu em mọi chuyện. Bọn chị cũng chẳng dám nói ra, vì đây là chuyện riêng của Vĩ. Chị nghĩ, nếu em muốn nghe, em nên hỏi thẳng cậu ấy thì hơn.

Nghe? Nghe cái gì? Giấu? Mọi chuyện là sao, sao tự nhiên Wind có cảm giác hoang man thế này…?

Tập đoàn Kasel

Phòng Tổng Giám đốc…

-Cho vào!

Cạch. Tiếng đẩy cửa, một thanh niên cao lớn, tuấn tú bước vào. Bộ vest đắt tiền trên người anh càng làm cho tôn lên vẻ lịch thiệp, phong nhã của anh. Mái tóc gọn gàng, đôi mắt kiên định có chút dịu dàng, khóe môi cong, mũi cao. Cái dáng đứng thẳng, tự tin hướng mắt về phía trước không thể chê vào đâu được.

-Chào Ngài Tổng Giám đốc…! – Anh cúi chào. Chiếc ghế tổng giám đốc quay lại, người đàn ông với mái tóc muối tiêu, khuôn mặt chữ điền mỉm cười nhìn anh.

-Ta đã dặn con bao nhiêu lần rồi. Gọi “cha”.

-Con xin lỗi…cha…! – Có vẻ như tiếng “cha” đó hơi khó gọi, ừ thì dù gì, ông ấy cũng có phải là cha của anh đâu.

-Con nhớ cha, mà quên ta rồi sao, con trai? – Tiếng nói của một phụ nữ nhắc anh nhớ đến sự tồn tại của bà ấy. Anh ngước lên nhìn, Lê Thái My – dù đã 40 nhưng vẫn còn trẻ đẹp, bộ đầm bó sát càng tôn lên những đường cong quyến rũ của bà, cho dù đó có là…thật hay không. Thái My đứng bên cạnh người đàn ông đã ngoài 60, trông có vẻ không được hợp cho lắm. Đoạn, Thái My bước đến gần cậu con trai, đứa con trai mà bà đã sinh ra bởi sự dại khờ ngày còn trẻ nhưng tình yêu thương bà dành cho anh, không thể nói là ít được, nếu thế, bà đã không quyết định giữ lại anh vào cái ngày đó. Thoáng chốc, đã hai mươi năm

ồi, mối tình đau khổ kia cũng đã trôi vào dĩ vãng, chỉ còn lại đây niềm uất hận. – Dạo này con thế nào? Việc học vẫn tốt chứ?

Anh khẽ gật đầu. Học ở đây, là học để trở thành một tổng giám đốc tương lai. Anh đã được đào tạo khoảng 2 năm rồi, quả thực sở hữu một tập đoàn không phải dễ, có quá nhiều thứ cần phải biết. May mắn thay, nhờ cái đầu linh hoạt của mình, việc tiếp thu những thứ “khó nuốt” như thế trở nên dễ dàng hơn với Vĩ.

-Ta cũng đã gần đất xa trời rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể trở về với cát bụi. Cả tập đoàn này, ta trông cậy vào con, hãy tiếp tục phát triển nó. – Ông Shen, Tổng Giám đốc tập đoàn Kasel nhìn bầu trời xanh qua tấm cửa kính, buồn buồn nói. – Vĩ à, hãy cùng giữ gìn nơi này…cùng với em trai con.

Hai từ “em trai” lập tức thu hút ánh nhìn của Vĩ và Thái My. Vĩ biết mình có một em trai – cùng mẹ, khác cha, cậu em ấy anh chưa từng nhìn thấy bao giờ, đến cả một tấm ảnh cũng không, nhưng Vĩ nghe nói, cậu ấy rất bướng bỉnh, nhất quyết không chịu nhận Thái My là mẹ. Bất cứ mọi liên lạc nào từ mẹ, cậu em ấy cũng từ chối, ngay cả việc mẹ cầu xin, cậu ta cũng lạnh lùng bỏ ngoài tai. Đó là do chính Thái My kể lại. Hừ, một cậu em phiền phức phải không nhỉ?

-Anh à…sao lại nói những lời như vậy? – Thái My nhăn mặt trách.

-Hàhà, điều đó đúng mà. – Ông Shen cười, nụ cười thật hiền. Sực nhớ ra điều gì đó, ông vội quay sang nhìn Vĩ, hỏi – Mà này, con đã để mắt đến cô gái nào chưa? Con nói sẽ giới thiệu với ta trong thời gian sớm nhất mà. Đã hơn 1 tháng rồi đó.

-Có rồi ạ. Nhưng…

-Không nhưng nhị gì cả. Phải ra mắt ngay cho ta. Ta cho con 2 tuần nữa đấy! – Ông Shen chẳng cần biết vế sau của câu nói, lập tức ra lệnh cho Vĩ. Anh đành dạ một tiếng cho vừa lòng ông. Thật ra, anh đang rất lo. Cô gái anh yêu, chỉ xem anh là…anh trai, vẫn chưa hề để ý gì đến lời tỏ tình của anh hết cả. Haizzz, phải làm sao đây???

Ring…ring…ring…

-Con xin lỗi… – Vĩ rút điện thoại ra, màn hình hiện lên chữ “Tuyết”. Anh khẽ mỉm cười, lễ phép nói với ông Shen – Con xin phép…!

-Được rồi. – Ông Shen gật đầu – Con có thể đi được rồi.

Vĩ cúi đầu chào cha, rồi quay lưng bước đi. Ra khỏi phòng Tổng Giám đốc, Vĩ mới bắt máy.

-Alô. Được rồi. Anh biết rồi.

Chương 16

Quán trà sữa Colours

Wind ngồi ở bàn gần cửa sổ, vừa nhâm nhi ly trà sữa Sôcôla thạch vừa nhìn ra ngoài. May thật, vừa đến đây thì trời mưa. Ngắm mưa chán, nó đảo mắt nhìn quanh quán, cách bài trí cũng đẹp thật, đúng chất của cái tên quán: Màu sắc. Mỗi bộ bàn ghế là mỗi màu khác nhau, những bức tường với hình vẽ dễ thương, nhí nhố, tạo cho quán không khí vui tươi, sôi động. Chà, chưa kể đến cái menu cũng trang trí đẹp phết, nhưng mà khi cầm menu, Wind chỉ chú ý…mấy món ăn, thức uống ghi trên đó thôi.

-Tuyết…!

Wind đưa mắt nhìn người vừa gọi tên mình. Nó nhăn nhó.

-Anh đến muộn.

Vĩ mỉm cười, xin lỗi, cười giả lả. Wind nhìn anh, trong lòng nó chẳng thấy vui gì cả. Anh đang giấu nó rất nhiều chuyện, nó cảm thấy vậy. Đợi Vĩ gọi một ly hồng trà xong, nó bắt đầu nhìn anh chằm chằm, giở giọng tra hỏi.

-Anh…Anh đã giấu em rất nhiều chuyện có phải không?

-Hả? – Vĩ vừa cởi chiếc áo vest ngoài ra, chỉ còn chiếc sơ mi trắng bên trong. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc vest sang bên cạnh, mái tóc hơi ướt vì mưa. Anh thản nhiên hỏi như không biết gì cả – Giấu em gì cơ?

-Nhiều lắm. – Nó nhấn mạnh.

-Nhiều lắm?

-Ừm. Tại sao anh lại từ bỏ việc trở thành giáo viên. Anh từng nói với em, anh muốn sau này sẽ trờ thành một thầy giáo cực giỏi mà. Chuyện gì đã xảy ra vậy?

-Chẳng có gì. Anh chỉ…thấy không còn thích…

-Anh nói dối! – Wind chặn ngang họng Vĩ, không cho anh tiếp tục nói cái lý do ngớ ngẩn đó. Mơ ước một điều gì đó, đâu phải cứ nói “không thích” là có thể từ bỏ hết như vậy được. Huống hồ, anh luôn miệng nói với nó về chuyện trở thành một giáo viên mỗi lần trò chuyện, dù nó nhiều lúc câu được câu mất, nhưng nó biết…anh rất yêu thích cái nghề dạy học đó. Anh Vĩ đâu phải loại người…cứ không thích, là bỏ đâu.

Thấy ánh nhìn “quyết nghe cho được nguyên nhân thật” của nó, anh Vĩ cũng thở dài chịu thua. Ừ thì, Wind vốn cứng đầu mà, cái gì cũng phải rõ ràng với nhau mới đượcchứ. Anh Vĩ chợt thấy buồn cười, thì cũng tại anh, ai bảo lại đi thương yêu cô gái này làm gì cơ chứ.

-Được rồi, dù chuyện này…hơi dài dòng, nhưng anh sẽ cố gắng giải thích cho em nghe một cách ngắn gọn, đơn giản, được chứ? – Thấy Wind gật đầu, anh tiếp – Nhưng…chúng ta cần đến nơi nào đó…kín đáo hơn một chút.

Nói rồi, anh đứng lên gọi tính tiền. Mặc dù Wind có hơi tiếc nuối vì ly trà sữa ngon lành mới uống được hơn một nữa xí, nhưng mà…bây giờ chuyện của anh vĩ nghe có vẻ…hấp dẫn hơn ly trà sữa kia. Nó quyết định, dứt bỏ sự tiếc nuối, đi theo anh Vĩ, leo lên chiếc xe hơi màu đen đắt tiền mà nó không biết chui từ đâu ra. Ồ men, anh Vĩ từ lúc nào lại có cả tài xế riêng thế này hở trời? Vậy có lẽ nào, chuyện anh giấu nó, còn nhiều hơn cả tưởng tượng của nó nữa…???

Đến một

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT