watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6275 Lượt

bãi biển khá xa nhà nó, chiếc xe dừng lại. Wind thấy anh Vĩ đang xì xầm gì đó với người lái xe, sau đó, chú ấy lái chiếc xe đi mất hút. Chỉ còn lại anh và nó cùng bãi biển với làn gió mát rượi. A, đã quá, lâu rồi nó mới ra biển…!! Wind nhắm mắt, tận hưởng mùi biển mặn. Hít hà. Cái cảm giác khi gió lướt qua khuôn mặt nó thật tuyệt. Không biết từ bao giờ, anh Vĩ đã đứng cạnh nó, nhìn nó mỉm cười. Lát sau, anh lên tiếng.

-Anh…rất thích ra biển. Những cơn sóng nhẹ, mùi gió biển, cát biển…tất cả những gì của biển, luôn khiến cho anh có cảm giác yên bình.

-…

-Anh xin lỗi vì đã giấu em. Nhưng…anh buộc phải làm như thế.

-Tại sao?

-Nếu ai cũng biết anh là ai – Vĩ quay sang nhìn nó – sẽ rắc rối lắm…!

-Rắc rối? – Wind nghiêng đầu, tỏ vẻ không hiểu.

-Ừm. – Anh Vĩ ngồi xuống nền cát mịn, rồi cũng kéo nó ngồi xuống theo. – Bởi vì, anh…là con của Lê Thái My.

Lê Thái My? Cái tên này nghe rất quen. Wind trợn mắt nhìn Vĩ, nó lặp lại rõ ràng từng chữ. Nó không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

-Lê-Thái-My? Anh đùa?

Trong đôi mắt của anh, không có chút gì gọi là “đùa” được cả. Wind cảm thấy quá bất ngờ. Con của Lê Thái My ư? Có ai mà ngờ được chứ?

-Anh đang cố gắng nói sự thật cho em nghe mà. – Vĩ cười, a, nụ cười của anh sao mà buồn vậy. – Anh…là đứa con được sinh ra bởi sự vụn dại của người phụ nữ ấy. Người đàn ông kia…ông ta, bỏ đi ngay khi biết tin mẹ có mang anh. Hàzz…vô trách nhiệm em nhỉ? – Vừa nói, anh vừa quay sang nhìn nó. Wind khẽ gật đầu. Anh Vĩ lại nói tiếp. – Sau khi anh ra đời, mẹ bị chính gia đình ruồng bỏ. Mất tất cả, bà ấy bắt đầu công việc gái bar. Rồi bà may mắn được ông Shen thương yêu, nâng đỡ, đào tạo thành người mẫu. Ông chấp nhận hết tất cả mọi thứ về mẹ, không một chút e dè. Và rồi, năm anh hoàn thành bậc phổ thông, ông cho người đào tạo anh trở thành người thừa kế chiếc ghế Tổng Giám đốc. Anh rất biết ơn ông ấy vì đã tốt với hai mẹ con anh như thế, nên anh quyết định, dù là phải từ bỏ giấc mơ làm giáo viên, anh cũng sẽ cố gắng để đền đáp ân tình đó. Anh và mẹ, đã nợ ông ấy quá nhiều.

-Thế đó. – Anh Vĩ nhìn nó, chớp mắt – Đó là vì vậy nên anh mới từ bỏ nghề giáo viên. Dù anh có yêu nó đến mức nào đi nữa…

Wind khẽ gật đầu. Thì ra, câu chuyện của anh Vĩ là như thế. Wind cứ tưởng, hoàn cảnh của anh rất bình thường cơ chứ. Một gia đình hạnh phúc với người cha là công nhân viên, mẹ là nội trợ chăm lo việc trong nhà, anh là người con một tài năng. Thì ra, chỉ là do nó nghĩ vậy thôi. Tổng Giám đốc tương lai? Thế cũng đủ giải thích về chiếc xe hơi đen kia rồi nhỉ…?

-Em hiểu rồi. – Nó lí nhí. Tự nhiên nó lại có cảm giác, mình đang buộc anh phải kể về quá khứ của anh cho nó nghe vậy đó.

-Ừm. – Anh Vĩ ậm ừ. Nó liếc nhìn anh, chiếc áo sơ mi trắng quả thực làm cái sự đẹp của anh nó tăng lên rất nhiều lần. Haiz, nếu mà có fan cuồng của anh ở đây, chắc nó sẽ bị đè bẹp quá. Cơ mà, may là tụi nó không có ở đây, chớ tụi nó mà biết chuyện anh là một Tổng Giám đốc tương lai của tập đoàn Kasel, chắc…có đứa đe dọa ép anh phải cưới luôn quá! Hừ, bọn fan cuồng ấy…điên khiếp! Nhắc đến thôi là thấy ớn lạnh. Hôm trước còn giở trò muốn làm thân với nó nữa cơ. Sợ thiệt…!

-Anh nghe nói mình có một em trai.

-Em trai? – Nó ngạc nhiên.

-Ừm.

-Vậy à… ? Em trai của anh tên gì ? – Wind hào hứng hỏi.

-Anh không biết. – Vĩ trả lời. Anh nhìn mông lung – Một đứa em trai cùng mẹ khác cha, anh chưa bao giờ gặp, chỉ biết rằng nó cứng đầu lắm.

-Ừm – Wind nghĩ nó không nên hỏi nhiều nữa. Làn gió mát mẻ khiến nó thấy dễ chịu, Wind nhắm mắt dang hai tay tận hưởng khí biển, ngửi mùi biển mặn. Tóc nó bay bay, hai má ửng đỏ, khóe môi nở nụ cười thích thú. Anh Vĩ nhìn nó, cũng khẽ mỉm cười.

-Tuyết…

-Dạ?

-Anh sẽ trở thành một Giám đốc tài giỏi, và rồi…em có thể dự đám cưới của anh chứ? – Anh Vĩ hỏi.

-Đương nhiên rồi! – Wind lập tức trả lời. Nó vui vẻ kể lể, gì chứ nói về đám cưới, nó thích lắm. – Em sẽ mặc đầm thật đẹp nè, rồi nhất định sẽ chụp được bó hoa cùa cô dâu cho xem…(blah blah)

-Em sẽ không được chụp bó hoa đó.

-Hả? – Nó ngơ ngác. Sao lại không cho nó chụp chứ??? Đó là điều tuyệt nhất mà nó muốn làm khi tham dự một lễ cưới mà. – Tại sao???

-Bởi vì…. – Anh Vĩ nhích lại gần nó, khuôn mặt cúi xuống gần, nhẹ nhàng vén mái tóc đang bay bay của nó, nói – Em sẽ dự đám cưới với tư cách…là cô dâu của anh!

Lại một lần, nó bị anh Vĩ làm cho choáng. Cơn gió biển bỗng dưng thổi mạnh, nó phải nép mình vào anh Vĩ. Cái ôm không cố tình kia làm nhiệt độ cơ thể nó tăng lên đột ngột. Đầu muốn bốc hỏa luôn rồi. Híc. Nó đẩy anh ra nhưng không được, vòng tay anh đang ghì chặt lấy cơ thể bé nhỏ của Wind. Nó rủa thầm cơn gió đáng ghét kia đã đưa nó vào tình huống khó xử thế này. Thình thịch. Wind thề đó không phải là tiếng tim nó đập đâu, là của…anh Vĩ đó.

-Anh…

-Một chút thôi mà. – Anh Vĩ thì thầm.

-… – Wind bất lực. Chẳng cách nào gỡ bỏ cánh tay khỏe mạnh kia ra được. Đang định giữ nguyên hiện trường, nó sực nhớ ra một diều cực quan trọng là: Bây giờ nó đã là hoa có chủ rồi. Ôm một người khác như thế này, có phải là hơi có lỗi với “ai kia” lắm không? (hơi…thôi á?) Hừ, nếu mà phát hiện, chắc sẽ có người giận dữ lắm đây…! Không được đâu…!

Nghĩ thế, nó bèn cố hết sức đẩy anh Vĩ ra, từ chốicái ôm chặt kia. Wind gãi đầu, nở nụ cười ngại ngùng.

-E…Em xin lỗi. Làm như thế không hay lắm.

-…

-Anh… – Wind chợt cảm thấy nghẹn ngay họng. Nhưng nó phải trả lời anh Vĩ

:

thôi, nó không

muốn anh hiểu lầm. Lời yêu thương anh dành cho nó, nó thực sự không thể đáp lại được. Bởi vì, trong tim nó lúc này, chỉ có hình ảnh của một người. – Tình cảm của anh dành cho em, em…không thể…

-Em…đã có người nào đó rồi?

Wind khẽ gật đầu. Nó đưa mắt liếc nhìn anh Vĩ, nụ cười hạnh phúc lúc nãy của anh mới xuất hiện một chút đã vội biến mất rồi. Chắc là bây giờ, anh buồn lắm. Nhưng biết làm sao được…nó chỉ xem anh là anh trai, và điều đó không thể thay đổi.

Cả không gian trở nên yên tĩnh lạ lùng. Chỉ còn tiếng sóng xì xào, mặt trời cũng đang sắp lặn. Vốn dĩ, Vĩ muốn cùng nó ngắm hoàng hôn, nhưng có lẽ…ánh hoàng hôn hôm nay sẽ không còn đẹp nữa. Ừm thì, “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”?

-Anh hiểu rồi. – Vĩ nói. Anh nở một nụ cười gượng gạo. – Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc đâu.

-…

-Chắc gì…người đó thật sự xứng đáng với tình cảm của em, hơn anh. Anh sẽ chờ. – Anh Vĩ hôn nhẹ lên trán nó. Nụ cười dịu dàng của anh làm nó thoáng đỏ mặt.

A…hoàng hôn kìa…!
Chương 17

Sắp tới học sinh khối 10 và 11 trường Lam Kha sẽ có một tuần nghỉ ngơi. Winh đang định tận hưởng những ngày nghỉ đó kiếm việc làm thêm, nó muốn tự mình kiếm

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT