|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
không ạ?_Ông Bảy run run nói.
Nó nghe vậy ngạc nhiên nhìn ông, à há, quên nó mang khẩu trang hình đầu lâu có từ Tiền, hèn chi ông tưởng nó cướp, nó gỡ khẩu trang và mắt kiếng ra nhìn ông cười.
-Trời ơi, Ngọc con làm ta tưởng ăn cướp á!_Ông vuốt ngực.
-Hì hì…_Nó cười xì xoà.
-Hôm nay ăn gì nào?_Ông hỏi nó.
-Dạ..
-Ngọc, cô đây rồi! Tôi tìm cô muốn chết, cô về công ty tôi làm đi!_Hắn đứng sao lưng nó nói.
Nó quay lại.
-Ớ…anh, thôi tôi bận rồi!_Nó nói rồi chạy vèo đi.
-Này Ngọc!chờ..
-Cậu này đẹp trai quá, cậu là bạn trai của Ngọc à?_Ông chủ tay bắt mặt mừng với hắn, hắn muốn đuổi theo nhưng ổng nắm tay lại.
-Chú thả tay con ra đi! Chú..làm ơn..
-Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Mà cậu là sếp con Ngọc phải không? Nó kể ta nhiều rồi tại cậu có bạn gái nên nó..
Hắn vùng tay định chạy theo thì bỗng nhiên lùi lại.
-Chú nói sao?
-Ờ thì ta nói vậy đó!
-Không chú vừa mới bạn gái gì đấy?
-Ờ thì ta nói cậu có bạn gái nên.._Ông bỏ lửng.
Hắn móc tiền ra dúi vào tay ông, ông mỉn cười nói.
-Ờ tại cậu có bạn gái nên nó không muốn dính dáng tới hai người và nó còn nói á…._Ông lại bỏ lửng, hắn lại tiếp tục dúi tiền vào tay ông.-Nó còn nói nó không muốn phá hoại hạnh phúc của cậu và nó còn nói…_Hắn lại móc tiền ra.-Nó còn nói á là tôi hết biết nó nói gì rồi!_Ông nhún vai quay vô.
-Hử???_Cậu nhìn ông, mặt nghệch ra nhưng nhanh chóng đi lấy xe. Bỗng nhiên cậu thấy vui vui không hiểu tại sao. Chắc phải gặp nó và nói rõ mới được, hắn cảm thấy rằng nó rất quan trọng, dường như hắn luôn luôn nghĩ về nó, cần nó, phải rất cần.
Nó chạy vừa chạy tới công ty, thì đứng đó thở hổn hển, sao mà hắn cứ kiếm nó hoài vậy? Đã muốn quên mà cứ xuất hiện hoài là sao? Haizz..
Nó đứng thảng người, mở cửa bước vào công ty, công ty trông trơn, không một bóng người, chuyện gì thế này? Hay hôm nay là chủ nhật? Nhớ hồi sáng hắn cũng mặc đồ vest đi làm mà? Đang đứng vò đầu suy nghĩ thì giọng Đăng vang lên.
-Ngọc, tới rồi à? Mau mau ra phía sau mọi người đang chờ!_Nói rồi Đăng kéo nó đi luôn.
Trời, hôm nay có tổ chức chuyến đi chơi dành cho mọi người trong công ty, hôm trước có thông báo mà nó thì có hay biết gì, cái tên giám đốc cũng chả thèm nói cho nó biết, bức xúc!
Nó giờ đang ngồi trên xe giám đốc, chiếc ghế này lẽ ra không dám nhận nhưng bị bọn người trong công ty hù dọa đủ điều rồi đẩy nó lên, có ý ghán ghép đây mà!
-Đi đâu vậy?_Nó quay qua hỏi Đăng đang láy xe.
-Đi công viên, dã ngoại, bể tắm, sở thú, nói chung là Khu vui chơi giải trí lớn ngoài ngoại ô._Đang nói nhưng không nhìn sang.
Nó cũng chẳng hỏi nữa, quay ra ngoài nhìn quang cảnh. Nó đâu biết rằng Đăng quay sang nhìn nó và mỉn cười.
Cuối cùng cũng tới, mọi người vừa bước xuống đã trầm trò khen ngợi, rồi chia nhóm nhau đi chơi. Nó, Đăng, chị Vân, anh Hùng và cô bạn cùng tuổi My.
Đầu tiên, cả bọn vào khu giải trí với vô số trò chơi, My đề xuất vào nhà ma và được cả bọn hưởng ứng. Nó không nói gì, ma ư? Được đấy! Rồi bước vào trong, vừa bước vào thì cảm giác đã lạnh toát bởi vì có máy điều hoà, và âm thanh ghê rợn với những ánh đèn đỏ lâu lâu lại loé sáng.
Anh Hùng đi trước trò chuyện cùng một anh thanh niên khoảng ba mươi mấy, hai người bàn tán những thứ trong đây được làm bằng gì gì và gì! Đăng thì theo sau, nói chung mấy trò này đa số chỉ hù doạ được mấy đứa con gái thôi.
Nó đi giữa bên cạnh là chị Vân đang nắm cánh tay nó run vì sợ, lúc nãy bỗng nhiên nhảy ra một con ma rồi nói chung là mấy đứa con gái hét um sùm! My đi sau, chăm chú nhìn những cánh tay, đầu lâu lắc lư trên tường, bỗng nhiên cô bảo lại xem một thứ.
Đó là một cái đầu tóc bù xù, hai cánh tay buông thõng, nằm trong tù, đưa tay ra ngoài qua các khe cửa, không thấy mặt, có điều trên cánh tay treo một viên trân châu lấp lánh nhìn đẹp mắt.
-Nhìn ghê quá, mà viên này phát sáng nhìn đẹp quá!_Vân đưa tay sờ viên trân châu, bỗng nhiên cánh tay chụp lấy tay cô, ngước khuôn mặt hốc há lên nhìn cô làm cô hét toáng lên.-Á…huhu..thả ra..!
-Thả ta ra.._Giọng nói khàn khàn như từ cõi âm vọng về khiến Vân khóc thét lên.
Hùng thấy vậy vội vã chạy lại gỡ cái bàn tay quái dị đó ra, My đứng cười ha hả, nó chỉ hơi buồn cười và nói.
-Có gì mà chị sợ dữ vậy!_Vừa nói nó vừa đưa tay sờ sờ cái bàn tay nhựa khô cứng, đúng là cảm giác giống thiệt nha!
Cuối cùng cũng ra, cả bọn thở phào, ai cũng sợ hết, sợ cái nhà ma đó dữ lắm rồi, tại nó mà ai cũng phải thủng màng nhĩ vì tiếng hét chói tay của chị Vân, đáng sợ.
Rồi họ đi xem phim 4D, nó thích nhất là này nè, lựa ngay một bộ phim kinh dị nhất, cả bọn bước vào. Phòng này chỉ có tụi nó thôi, ngồi ngay hàng đầu, đeo kính và bắt đầu xem, My ngồi bên trái nó, Đăng ngồi bên phải.
Bước ra, vẫn là chị Vân sợ nhất, nó thì không sợ bộ phim mà tại vì lúc xem phim nó vô tình để tay lên tay Đăng, nó vội rút lại thì Đăng nắm tay nó, trời ơi, như vậy là thế nào?
Rồi cả bọn lại bị My kéo đi hết chơi trò này tới chơi trò khác, chơi tới trưa thì mệt lả người, giờ là mười một giờ nên đi ăn trưa, ăn xong định tắm biển thì nó lại dở chứng bảo mệt muốn về, Đăng không còn cách nào khác thôi thì chở nó về trước vậy.
Tới nhà, nó bước xuống Đăng cũng xuống theo nó, nó chào anh rồi định bước vào thì anh nắm tay nó.
-Ngọc này, tôi..ơ.._Đăng đỏ mặt ấp úng nói.
-Có chuyện gì vậy?_Nó quay lại nói.
-Tôi thích em..!_Đăng nói mà mặt cúi xuống không dám nhìn, mặt đỏ lự, đây là lần đầu tiên cậu có cảm tình với một cô gái, và cũng là lần đầu tiên anh nói những lời này.
Nó nhìn anh, làm mặt anh đỏ thêm.
-Đây là lần đầu tỏ tình à?_Nó nói và cười.-He he..anh đẹp trai thế này mà ế sao? Thôi, giỡn với anh vậy thôi, lời tỏ tình của anh tôi không dám nhận đâu, còn nhiều cô gái tốt hơn tôi, thưa giám đốc ạ!_Nó mỉn cười rút tay anh và mở cửa.
Bỗng nhiên anh ôm nó.
-Tôi nói thật đó, em làm bạn gái tôi nha!
Nó gỡ tay Đăng ra, quay lại định mắng thì thấy nét mặt buồn buồn, tội tội của anh thì thở dài nói.
-Thôi, để tôi suy nghĩ lại, anh về đi! _Rồi nó bước vào nhà, còn anh thì mỉn cười, láy xe đi.
Chương 33: Lại tỏ tình
Sáng nay, một ngày với ánh nắng dịu nhẹ, bầu trời trong xanh không chút mây, từng đợt gió thổi lùa vào tán cây nghe xạc xào, không khí của buổi sớm mai vô cùng đẹp và yên tĩnh.
“Ngày gọi tia nắng lóng lánh qua hàng mi, chở nụ cười em tươi lung linh trên phố. Ngại ngùng như thế đôi môi em khẽ cười, đôi chân em cất lời, tình yêu ngày xanh là em hồn nhiên…” Tiếng chuông điện thoại của nó reo từng hồi dài…dài…ơi là dài…
-Trời ơi! Sáng chủ nhật cũng không cho người ta ngủ là sao???_Nó ngồi bật dậy, tay vớ cái điện thoại miệng không ngừng chửa rủa, chẳng thèm xem đó là ai nó đã hét lên.-Lô….ai sáng sớm rảnh rỗi sinh nông nỗi vậy?
Đầu dây bên kia trả lời.
-Trời, dữ quá đi à, rảnh không? Đi ăn sáng với tui nè! TUI BAO! Ok? Đang đợi trước nhà hàng xóm đối diện dàn hoa giấy kế cửa hàng đồ chơi, bên cạnh là gốc cây xoài nhà cô. Nhanh!
Nó nhướng mày, nhìn vào điện thoại, số này là của ông giám đốc, chỉ có ông Đăng mới nói dài dòng vậy.
-Ơ hay, giám đốc chờ tui một tý! _Nó nói rồi xuống giường thay đồ, có người bao ăn ngu gì không đi! Với lại bắt ổng đứng chờ tội nghiệp.
Bước xuống thì thấy anh đang đứng tựa lưng vào tường,bên cạnh là chiếc xe mui trần. Phong cách ăn mặc hôm nay nhìn anh không thua gì ca sĩ Hàn Quốc chứ nhỉ! Thường ngày toàn đồ vest không hà.
-Hê! Nhanh đi!_Anh nói và mở cửa cho nó.
Rồi anh láy xe đi.
-Oáp…đi ăn ở đâu mà xa vậy?_Ngồi trên xe gần nửa tiếng mà chưa thấy anh có ý định ngừng, nó hỏi.
-Nhà hàng hải sản biển Nha Trang!_Anh mỉn cười nói.
-What?? Sao ra tới biển dữ vậy?_Nó ngạc nhiên hỏi.
-Thì hôm nay chủ nhật, sẵn đi chơi luôn một chuyến.
Nó thật bó tay với ông Đăng này luôn. Ngồi im, mặc cho anh chở đi đâu thì chở.
-Ngọc, hôm qua tôi nói vậy chắc làm cô suy nghĩ nhiều lắm phải không? Đúng thật là tôi thích cô nhưng tôi nghĩ mình nên làm gì đấy để chứng minh thay lời nói. Tôi hấp tấp quá, vừa nhận ra tình cảm với cô thì đã nói, thôi thì cô xem như một lời xã giao vậy nhé, rồi tôi sẽ khiến cô thích tôi, và khi đó tôi sẽ…_Anh quay qua nhìn cô.-Ơ hay nhỉ? Ngủ mất tiêu rồi!
Đúng rồi, tính nó hay cằn nhằn, làu nhàu lắm thế mà ngồi im thì chỉ có thể là ngủ, ơ tất nhiên, gió mát quá mà, nó ngủ say sưa chỉ tội cho Đăng nói từ nãy giờ chỉ là nhảm một mình.
Đăng miễn cưỡng lắc đầu, lẽ ra anh định rủ nó đi sớm để ngắm bình minh, nhưng biết nó thích ngủ nên thôi, rủ đi ăn vậy. Rồi anh mỉn cười, láy xe.
-Nè, tới rồi!_Anh ngừng , khẽ lay tay nó.
Nó dụi mắt, mở cửa xe bước ra cùng anh.
-Woa! Không khí ở biển dễ chịu thật!_Nó vươn tay,hít thở.
Đăng cũng đứng cạnh nó, một lát sau, anh kéo tay nó vào một nhà hàng gần cạnh đó.
-Ăn gì nào?_Anh ngồi đối diện, hỏi cô.
-Gì cũng được, anh bao nên ưu tiên cho anh gọi món đấy!_Cô chìa menu trước mặt anh, cười nói.
Rồi cả hai ăn no nê, nói chuyện rôm rả, sau khi ăn xong, cả hai lượn vòng, một buổi sáng vui vẻ, nó cũng không nghĩ gì ngoài quen biết, xả giao đi chơi bình thường vậy thôi.
11:30 Anh đang láy xe chở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




