watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8258 Lượt

cửa nhưng bất thình lình có tiếng thân thương gọi nó.

-Ngọc! Là cô sao? Chúng ta thật có duyên!_Hắn sau khi quay lại thì thấy nó lập tức đi lại.

-Duyên gì cơ chứ!_Nó nói nhỏ_Thôi thôi tới giờ phải đi làm thêm rồi!chào nhé!_Nó cười nói vội vàng đi.

-Ơ này!_Hắn nói vội theo nhưng nó đã đi mất.

Nó chạy tới cửa hàng, chào hỏi mọi người xong thì nhanh chân thay đồ và bắt tay vào việc. Sau một hồi bưng bưng chạy chạy thì nó cũng được ngồi nghỉ. Gần 10 giờ rồi nên quán sắp đóng cửa, nó nghỉ một lúc rồi đứng dậy vào trong phụ mấy chị trong quán rử ly. Đang vừa rửa ly vừa tán dốc thì nghe bên ngoài khá ồn ào. Anh làm chung với nó bưng mấy cái ly vào và nói.

-Ngọc, em ra xem có khách kìa!

-Ơ..Dạ vâng!_Nó đứng dậy rửa tay và bước ra, không lòng lại thắc mắc rằng sao không gọi ai khác mà cứ gọi nó làm như thích cái tên nó lắm lắm vậy.

Bước ra, nó không khỏi giật mình khi thấy Minh, cùng một đám bạn của cậu. Chắc khoảng 5 thằng trai và 3 đứa gái, tất cả ăn mặc đều rất chói loá. Vừa nhìn thấy nó thì cậu

liền chạy lại tay bắt mặt mừng kéo nó lại gần đám đông.

-Nhìn đây! Cô tao đó, đẹp chưa tụi bây?_Cậu khoác vai nó hồ hởn nói.

Rồi mấy tên bạn hắn trầm trò.
-Mày đổi gu rồi hả? Nhưng mà nhìn đẹp đấy!_Một thằng phát biểu ý kiến.

-Ui chao! Cô dễ thương ghê ta!_Lại một tên vừa chép miệng vừa nói.

Thế là tụi con trai suýt xoa khen nó. Cảm thấy mình tự nhiên bị đem ra làm chủ đề bàn tán thì nó khó chịu nói.
-Nè nè nếu là đến đây không phải để thưởng thức cafe thì xin mời đi ra giùm!_Nó vừa nói vừa liếc xéo cậu, hất cái tay cậu ra.

-Cô em dẫn bạn tới ủng hộ cô mà!_Cậu nói nhỏ nhẹ với nó và quay qua tụi đang ngồi hỏi thật to -Tụi bây uống cái gì hử?

Rồi nó bước vào trong, bực bội với cái tên ngoài kia, thật sự chẳng muốn bưng ra chút nào, chán thật. Tự nhiên lại dẫn cái đám ôn thần kia tới đây, giờ nó cảm thấy ghét cậu ghê luôn. Trời ơi mệt quá!

Than thở cả buổi trời nó cũng phải bưng ra.
-Chúc quý khách ngon miệng!_Nó cuối đầu nói và định quay bước vô thì Minh nắm tay nó.

-Cô! Ngồi đây với em đi!_Cậu cười cười với nó.

Nó nhìn cậu trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống. Nó ghét nhất là bị đem ra bàn tán lắm đó, cậu dẫn bọn bạn của cậu tới đây là đang chọc cho máu nó thêm sôi đấy cơ.
-Chị ơi, anh Minh thích chị lắm cơ! Trước giờ ảnh đâu có dịu dàng với ai như chị đâu!_Một cô gái mỉn cười nói nó.

Xời, dẫn bạn tới để nói tốt cho cậu đấy mà. Cái tính của cậu ông quản gia nói toẹt cả rồi.

-Buông ra giùm!_Nó giật mạnh tay bước vào trong.

Cậu tiếc nuối nhìn nó đi khuất, mấy tên bạn hắn thấy vẻ mặt ỉu xìu của hắn thì ra sức chọc ghẹo.
Rồi nó trở về nhà, trên đường đi vì do nghĩ ngợi lung tung nên nó không chú ý có một chiếc xe chạy chầm chầm chậm theo nó. Nó bắt đầu cảm thấy hơi là lạ, đứng lại, chiếc xe cũng ngừng lại. Nó quay qua nhìn chằm chằm vào chiếc xe như muốn hỏi “Mi muốn gì?”

Từ trong xe, một chàng trai bước ra, không ai khác chính là hắn. Nó thấy hắn thì lập tức quay đầu bước đi tiếp. Hắn đuổi theo nó.

-Sao cô thấy tôi là cứ tránh mặt không vậy hả?nè.._Hắn nắm cánh tay nó xoay lại.

-Tại chẳng ưa anh! Vậy thôi!_Nói lẳng lặng đáp.

-Tôi có thể nói chuyện với cô một chút chứ?_Hắn nhìn nó như van xin.

Nó thở dài.
-5 phút, bắt đầu nói.

-Tôi có nghe Thái nói trước kia chúng ta là bạn, nhưng tôi luôn tự hỏi rằng sao tôi không cảm thấy gì hết._Anh bắt đầu nói.

-Nhàm chán!_Thật sự nó rất buồn khi nghe hắn nói vậy.

-Nhưng mỗi lần gặp cô tim tôi lại đập liên hồi, cái cảm gác thân thuộc, một thứ rất quan trọng trong tim. Tôi nghĩ chúng ta trước kia không đơn thuần là bạn, có khi nào trước kia tôi yêu cô không?

-Anh hỏi vớ vẩn nhỉ?_Tim nó hơi lệch nhịp vì những lời hắn nói nhưng vẫn cố bình tĩnh.

-Không là sự thật, tôi nghĩ rằng mình yêu em từ lúc trước cho tới bây giờ, cảm giác đó không thể nhầm lẫn được! Con tim tôi luôn đập mạnh vì em hãy cho tôi biết trước kia chúng ta..

-Thôi đi!_Nó cắt ngang lời hắn nói. Hắn nói như vậy chỉ làm nó thêm thích hắn thôi, nó không muốn vì hắn đã có Nhi, cô gái ấy xứng đáng với hắn hơn vì nó chỉ là một tình yêu bị lãng quên thôi, với lại nó không muốn làm kẻ thứ ba phá hoại người khác.

Nó toang bước nhanh. Nhưng có thể nghe rõ từng câu hắn nói.
-Tôi và Nhi thật sự không như em nghĩ, tôi chỉ xem Nhi như đứa em gái của mình thôi! tôi khẳng định với em rằng trái tim này chỉ đập loạn nhịp vì em, hướng về em, chứa đựng mỗi em và tôi biết trái tim tôi thuộc về em! Heo ngốc, anh yêu em, năm năm rồi trái tim anh vẫn luôn đợi chờ em!_Hắn hét to.

Nó nghe nhưng vẫn bước đi, vì bây giờ nó không thể quay đầu lại đối diện với hắn, cảm giác vui tràn ngập con tim. “Hoàng Tú anh thật sự giả vờ mất trí thật mà!”

Đúng là hắn nhớ ra, nhưng chuyện mất trí không phải là giả đâu, mấy tuần qua trong đầu hắn cứ suy nghĩ về nó suốt. Hắn không tài nào nhớ được, nhưng trái tim lại mách bảo hắn rằng hắn phải nhớ vì nó là người rất quan trọng không thể thiếu, trái tim cho hắn biết rằng nếu hắn không nhớ thì một lần nữa sẽ bị vụt mất nó.

Và tình cờ hôm đấy, hắn tìm thấy một chiếc hộp được cất kĩ trong tủ, hắn mở ra, trong đó là bức thư của nó viết ngày nó đi, trong hộp còn có những bức ảnh tụi nó đi chơi và chụp cùng nhau, mọi kí ức lùa về trong đầu hắn, từng chi tiết một…

Chương 35: Đối tác làm ăn

Tối hôm đó, nó không tài nào ngủ được cứ lăn qua rồi lăn lại, miệng cười suốt, phải công nhận lực tác động của lời nói hắn mạnh mẽ đến cỡ vậy. Sáng ra, nó ngồi ủ rũ bên chiếc gương, nếu ai nhìn nó thế này chắc chạy không kịp vắt giò lên cổ( Nói ngược chơi)

Chắc cũng đủ hiểu rồi nhá, hai con mắt thâm quầng, nếu như con gấu trúc nhìn thấy chắc nó sẽ bắt tay và chào mừng bạn mới. Còn nữa, mái tóc nâu xoan bồng bềnh giờ mà quạ thấy chắc gật đầu chịu liền cái tổ lí tưởng như thế!

Thảm họa, thật sự rất thê thảm! Giờ cô chẳng biết làm sao để ra đường, ngồi ngắm dung nhan tuyệt sắc giai nhân của mình, nó chán nản chẳng muốn đi đâu. Điện thoại nó reo, là số Đăng chắc điện hỏi nó sao không đi làm đây mà!

-…_Nó nhấc máy mà chẳng chịu nói gì.

-

-Anh im thì tôi mới trả lời được chứ!_Nó bực dọc ngắt lời Đăng.

- _Đăng bị nó quát thì lẳng lặng hỏi một câu.

-Giám đốc, cho tôi nghỉ một buổi nhé! Tôi..khụ khụ..bị..híc híc..cảm.. Hắc..xì..a!_Nó vừa giả bệnh làm Đăng tưởng thật.

-

-Ấy da! Không cần! Tôi ngủ một giấc là hết hà, vậy nha! Bye!_Nói rồi nó nhanh chóng tắt máy, leo lên giường ngủ bù.

Điện thoại nó lại reo, nó bực dọc ngồi dậy cầm lên nghe.
-Alooooo…_Giọng cô kéo dài.

-

Nó ghét nhất là hai tiếng đó, trời đất ơi! Mặt mũi này đi đâu được chứ? Nó tự kỉ một mình rồi lẳng lặng bước vào vệ sinh.

Tại quán cafe mộc lan, cánh cửa mở ra. Một cô gái mặc chiếc quần bò nâu, áo phông trắng in con mèo vàng, tóc búi cao, đeo mắt kính màu đen, chiếc túi nhỏ, cô bước đi làm ai cũng ngoái đầu nhìn.

Nó ngồi xuống đối diện anh nó đang ngồi chăm chú vào laptop.

Cô nhân viên bước lại hỏi nó dùng gì thì anh Kelvin mới nhận thấy sự có mặt của nó.
-Em tới rồi à? Vào vấn đề chính luôn!_Anh nó nói.

Nó gật đầu, anh nó bắt đầu nói.
-Bà Jenny ốm nặng, anh và chị phải về bên Anh một chuyến, và sẵn tiện thăm nhà chắc khoảng một tháng.

-Vậy thì sao?

-Anh cần em sang thế anh quản lý công ty một tháng? Ok?

-Nhưng mà..

-Vậy nha! Chị em gọi, anh về, ngày mai đi rồi! Bye em!_Kelvin gập máy bỏ vào bị rồi thanh toán tiền bước đi.

Nó không nói được gì luôn! Anh nó gọi ra đây để làm cảnh chơi vậy đó. Nếu thế anh vậy nó phải xin nghỉ việc rồi, cả những công việc làm thêm luôn! Thật uổng! Nó ngậm đắng nuốt cay ra về. Về nhà thì nó gọi điện xin nghỉ ở mấy cửa hàng, ai cũng buồn khi nó nghỉ hết. Buồn chứ sao không? Nó nghỉ thì cái tên Ngọc dùng gọi ai nữa? Thôi thì cất vào hộc tủ vậy.

Khó khăn nhất là xin nghỉ làm gia sư cho cậu Minh. Ông quản gia khóc nức nở sống chết không cho nó nghỉ. Bảo rằng Minh biết được thế nào cũng bỏ học, chuyện đó không liên quan tới nó. Thật sự ông quản gia thỉnh thoảng gọi điện khóc bảo cô phải dạy bằng mọi giá, tiền tháng ông tăng gấp đôi, mệt chưa? Thôi thì nó chỉ dạy ba buổi trong tuần nên đau khổ gật đầu.

Mệt mỏi lăn dài ra ngủ một giấc cho tới sáng.
Sáng, mọi vật được bao trùm bởi sự xanh tươi vốn có, bầu trời trong xanh không một giọt nắng, từng đám mây lững thững trôi theo làn gió. Đâu đó ngoài cửa sổ tiếng chim se sẻ hót líu lo.

Điện thoại nó lại reo in ỏi giai điệu bài là con gái thật tuyệt. Nó chồm người ngáp một hơi dài rồi bật máy.
Giọng anh nó oang oang đầu dây bên kia.

Lại nữa, thật là ghét cái tiếng cuối cùng quá đi, nó là chuyên gia tắt máy trước tất cả mọi người, chỉ duy nhất có anh là tắt trước nó thôi, uất hận bởi vậy người ta nói đúng Núi cao còn có núi cao hơn, mình hay còn có người hay hơn mình!

Lặng lẽ thay đồ, bắt taxi tới sân bay tiễn hai anh chị về nước.
-Bái bai dì nha! Chúc dì ngày càng mập như heo nhé!_Bé Kiệt bước vào trong mà vẫn còn ngoáy đầu lại nói.

-Cái thằng nhóc..!_Nó tức

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT