|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
bất ngờ chính là ngày thu mua Thành Toàn chính là sau ngày tôi bỏ đi vài ngày. Đến bây giờ cũng gần một năm, vì sao chị Như Vi đó bây giờ vẫn còn tìm Long.
Chị ta là ai mà có thể dễ dàng ngồi vào ghế Phó Chủ tịch của Thành Toàn mà theo tôi biết thì Quân hoàn toàn tự sức của mình đã có thể có vị trí đó. Không phải bố anh là chủ tịch công ty hay sao?
Càng nghĩ lại càng cảm thấy bế tắc.
Tôi cũng đã nhờ Jade điều tra qua lí lịch của Như Vi. Đây là một người tuy thực sự có năng lực, nhưng thâm niên trong nghề không lâu, bằng cấp nước ngoài không có. Chị ta chỉ làm việc ở công ty này hai năm từ nhân viên bình thường lên làm quản lí. Vậy tại sao có thể làm phó Chủ tịch của một công ty từ vị trí của một quản lí?
Phải chăng chị ấy là họ hàng của Quân? Vì chỉ có họ hàng hoặc người quen mới có thể nắm giữ chức vụ của “người trong nhà” của công ty được.
Tôi bất ngờ nhận thấy điều đó. Vì sao tôi lại thấy chị ấy quen? Là vì chị ấy có nét rất giống Nguyên Quân, thực sự là vậy.
Nhưng nếu là họ hàng của Quân thì tại sao có liên quan đến tôi? Và đến tai nạn của anh?
Và rất nhanh tôi đã giải đáp phần nào được thắc mắc của mình. Tôi gặp Như Vi tại công ty của mình. Nói vô tình thì có thể tạm chấp nhận được, nhưng đây rõ ràng là cố ý đến tìm gặp tôi.
– Chị có gì muốn nói với tôi?
Cảnh ngồi cà phê nói chuyện với người phụ nữ mà mình không hề biết nhưng lại liên quan đến Long như thế này có chút quen thuộc. Lần trước là Hải Linh, lần này là chị ta. Tuy nhiên mục đích tìm tôi của hai người hoàn toàn khác nhau. Nếu lần trước Hải Linh muốn chia rẽ tôi và Long, thì lần này…
– Cô có thể giúp tôi lấy lại Thành Toàn từ KL được không?
Nghe giọng thành khẩn thế kia thì tôi thấy có chút buồn cười. Tôi thì liên quan gì đến KL, đến Thành Toàn? Tôi làm thế nào mà “lấy lại” cho chị ta?
– Chị hoàn toàn biết tôi không liên quan gì đến hai công ty kia đúng không?
– Nhưng cô lại liên quan đến hai người đàn ông của công ty này?
– Ý chị là … – Tôi nhíu mày.
– Nguyên Quân, Đức Long. – Chị ta dứt khoác trả lời tôi.
– Tôi không rõ, chị cũng biết đấy. Tôi quen hai người đó, thì liên quan gì đến việc lấy lại Thành Toàn cho chị?
– Có! Cô hoàn toàn có thể.
Chương 26: Sự thật
- Có! Cô hoàn toàn có thể!
– Chị thừa biết, tôi chẳng liên quan đến Thành Toàn cũng như KL, thế nào gọi là có thể?
– Tôi biết, nhưng lí do, Đức Long thua mua công ty của tôi là do cô, chỉ là tại cô! – Chị ta đặt cốc cà phê của mình xuống rồi trừng mắt nhìn tôi.
Nhạt nhẽo, hết sức nhạt nhẽo. “Công ty của tôi” – cụm từ này cũng thật hay ho. Trước thì nói là công ty của người người đàn ông khác, sau lại bảo công ty của mình. Tôi nhíu mày, chị ta lấy đâu ra tư cách để bảo đó là công ty của mình. Mối quan hệ của chị ta với công ty nhà Quân không đơn giản. Lại còn nhấn mạnh là tại tôi? Tôi nhếch môi.
– Cứ cho là tại tôi thì đã sao? Bây giờ chị muốn gì? Chị cứ nói thẳng.
– Tôi muốn cô giúp tôi lấy lại Thành Toàn!
Khi nãy là một câu nghi vấn, bây giờ lại là một câu mệnh lệnh, giọng điệu của chị này, cũng nhanh thay đổi thật.
– Lí do?
– Nếu cô không giúp tôi, tôi sẽ kiện Đức Long ra tòa. Tôi có bằng chứng, chứng tỏ anh ta có liên quan đến cái chết của Quân.
– … – Tôi nhẹ run cầm cốc của mình. Suy nghĩ một lúc, tôi mỉm cười. – Nếu chị có bằng chứng, tại sao không trực tiếp vì sao không trực tiếp Đức Long, chẳng cần tìm tôi làm gì!
– Cô! … Cô thông minh lắm!
Tôi cười lạnh. Vậy trong mắt chị tôi ngốc lắm sao? Câu nói này tôi giữ trong lòng.
– Chị có bằng chứng gì?
– Tôi có …
– Một đoạn ghi âm? – Tôi ngắt lời chị ta.
– Cô … sao cô biết? – Chị ta kinh ngạc nhìn tôi.
– Tôi nghe qua rồi, chị đương nhiên cũng đoán được tôi nghe từ ai đúng không? – Tôi tiếp tục nhấm một ngụm cà phê. – Chị lợi dụng Hải Linh không được liền đi tìm tôi sao?
– Cô … cô …
– Thực sự tôi không hiểu, tại sao chị lại ghép đoạn băng đó, Đức Long rõ ràng không liên quan, vì sao chị lại muốn ép anh ấy như thế?
– Chính cậu ta ép tôi! Cậu ta ép tôi!
Chị ta hét lên. Bao nhiêu bình tĩnh vốn đầu cũng chẳng còn mà đây lại là nơi công cộng. Thấy chị ta thế kia, tôi cũng chẳng thể nào tức giận nữa. Chắc hẳn có lí do nên chị ta và Long mới như vậy. Tôi … lại mủi lòng nữa rồi.
– Chị bình tĩnh, chị nói tôi nghe! Tôi có thể giúp được gì tôi sẽ giúp, nhưng chị phải nói toàn bộ sự việc cho tôi.
Nhìn thấy được ánh bình tĩnh trong mắt chị ta, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nguyên Quân là con của chủ tịch công ty, và trước kia sau khi về nước một thời gian đã lên chức Phó tổng giám đốc. Điều này tôi thực sự không biết vì lúc đó … lúc đó tôi đã không còn ở bên anh. Nhưng Như Vi hoàn toàn không phục. Chị cảm thấy rằng Quân không có tư cách ngồi ở chức vụ đó. Chị đã làm trong công ty vài năm, rất cố gắng, rất cần mẫn nhưng chỉ từ nhân viên lên làm quản lí.
Thực sự tôi thấy điều này là hết sức bình thường. Thành Toàn là của gia đình Quân, anh ấy không làm thì ai mới có tư cách ngồi ở vị trí đó. Nhưng tôi vẫn im lặng nghe chị ta kể.
Chị ta tìm hiểu mọi việc liên quan đến Nguyên Quân và đương nhiên cũng hiểu rõ chuyện của ba chúng tôi. Từ đó chị ta lên kế hoạch muốn bắt tay với Long để đẩy Quân ra khỏi vị trí phó chủ tịch nhưng thật không ngờ rằng Long từ chối.
Nghe đến đây, tôi khẽ cười hạnh phúc. Đúng thật là anh!
Lúc đó chị ta hiểu rõ vấn đề rằng Quân là người không dễ lợi dụng nên đành trở mặt uy hiếp anh. Và theo chị ta nói, chỉ có một người mới trở thành lí do để uy hiếp anh được, chính là tôi. Chị ta bắt đầu theo dõi tôi rồi biết được ngày đó tôi đã đồng ý với Quân gặp mặt anh ấy.
Trước đó chị đã liên lạc với Long, và ngã giá với anh. Lúc này, chị mở cho tôi nghe một đoạn băng, và tôi tin đây là đoạn gốc.
“ Tôi nghe nói cô người tình của cậu định bỏ trốn với Quân đấy?”
“ Chị nói cái gì?” – Tôi bất giác mỉm cười. Tên này chắc tức giận lắm.
“Sao anh lo sao, chi bằng anh giúp tôi. Tôi có cái tôi muốn, ai có người anh yêu!”
“Cô điên rồi!”
“Anh tin tôi hoàn toàn có khả năng tạo ra hiện trường giả đúng không?”
“ Nếu tôi động vào cô gái của cậu, chắc cậu ta cũng không thể để yên đâu nhỉ?”
“Hoặc là tôi ra tay với cô gái của anh, hoặc là sẽ là Quân. Tính ra thì đằng nào tôi cũng có lợi!”
“Cô cứ thử xem. Nếu cô ra tay với Nguyên Quân tôi càng hoan nghênh. Chắc cô biết rõ tôi không ưa gì cậu ta. Nhưng nếu … cô chạm vào một cọng tóc của Lam Anh, tôi sẽ giết cô.”
“ Vậy cũng được đằng nào tôi không chết, chi bằng tôi chết chung cùng cô ta!” – Tôi lạnh người, đưa mắt về phía chị ta. Tôi không tin người phụ nữ trước mặt tôi có thể thốt ra những lời ác độc như vậy. Nhưng “đằng nào tôi không chết” có ý gì?
“Tôi cảnh cáo cô, cô dám động vào hai người kia, tôi sẽ không cho cô thứ mà cô muốn có. Cô có thể thử xem sao!”
– Đây là đoạn băng gốc, cô tin hay không thì tùy!
– Tôi tin! – Tôi trả lời chị ta. – Vì tôi tin đây mới là Long.
– Cô đúng là thông minh, cô biết khi tôi cho Hải Linh xem, sắc mặt cô ta thay đổi như thế nào không? Con bé đó đúng là ngốc, lúc nào cũng cho mình là thông minh nhưng thực ra …
– Chị không muốn nói cho tôi biết thân phận thật của chị sao?
Chị ta sững người nhìn tôi. Suy nghĩ gì đó rồi chậm rãi mở lời.
– Tôi thấy cô có thể làm thám tử tư rồi đấy. Tư duy của cô rất nhạy!
Tôi cười khổ, thám tử tư cái gì chứ. Chẳng qua mọi việc đều rõ ràng thế kia, ai cũng có thể đoán được. Chỉ là chị ta quá tin tưởng vào kế hoạch và sự thông minh của mình để rồi, bây giờ bị phát giác ra thì thấy ai cũng thông minh.
– Tôi thực ra là … Tên tôi Như Vi. Đỗ Như Vi. Là con riêng của ông Đỗ Nguyên Thanh. – Chị ta dừng một lúc nhìn tôi. Đương nhiên bao sự ngạc nhiên đều nằm rõ hết trên mặt tôi. Đây là trường hợp tôi chưa bao giờ nghĩ đến. – Chắc bây giờ cô hiểu, tại sao tôi lại … lại như vậy với Nguyên Quân. Không nhiều người biết chuyện này.
– Tôi cũng là con gái ông ta nhưng tại sao chỉ có Nguyên Quân là được. Tại sao tôi nỗ lực rất rất nhiều thì không được. Tôi không cam lòng, dù gì thì tôi cũng là con gái ông ta. Ông ta không thể đối xử với tôi như thế. Thực tế, ông ta cũng chẳng tử tế gì với mẹ tôi, cho tôi đến công ty làm việc cũng chỉ để xoa dịu phần nào tội lỗi của mình. Tôi tự hỏi, vì sao Nguyên Quân lại có tất cả, trong khi tôi dù có phấn đấu ở công ty vài năm, thì ông ta chỉ miễn cưỡng cho tôi làm quản lí? Vì sao?
– Chị bình tĩnh. Tôi hiểu Nguyên Quân, anh ấy cũng có nguyên tắc riêng cho mình. Tôi nghĩ Quân đảm nhận vị trí đó cũng một phần anh ấy có thực lực. Chỉ là … chỉ là chị hơi có chút thành kiến với anh ấy.
– Thực lực? Cái cô gọi thực lực đó là cái gì? Cái bằng thạc sĩ của nó ở Queensland sao? Nếu ông ta cũng chu cấp cho tôi học ở đó, thì tôi cũng có thực lực vậy!
– Vậy còn vụ tai nạn kia? Thực sự là do chị làm? Tôi không tin! – Tôi cảm thấy có chút đau đầu.
– Vì sao cô không tin? – Chị ta cũng không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




