|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tin tôi nói ra câu này.
– Tôi nghĩ chị không tàn nhẫn đến vậy! Nhưng tại sao, tại sao tai nạn vẫn xảy ra? – Tuy tôi đã kiềm chế rất nhiều khi chị ta nhắc đến Quân nhưng hỏi đến đây giọng tôi có chút run rẫy.
– Thực xin lỗi! – Chị ta im lặng một lúc lại lên tiếng. – Đúng là tôi chỉ uy hiếp! Sự tình lúc đó thực sự ngoài kiểm soát của tôi. Thực sự … thực sự là tôi không làm. Tôi chỉ nói vậy với Đức Long, tôi thực sự không có … thực không có.
Nghe chị ta nói năng lộn xộn như vậy tôi càng thêm tin rằng chị ta thực sự không làm. Vậy, đây đúng là tai nạn sao?
– Được rồi tôi tin chị. Nhưng mọi chuyện sao lại quá trùng hợp như vậy?
– Tôi không biết, thực sự không biết … – Chị ta ôm đầu run rẫy nói. – Tôi không làm, tôi thề, tôi thề.
– Nhưng hôm đó, ở văn phòng, sao chị lại tiếp tục uy hiếp Long, trong khi chị không có.
– Tôi lúc đó … tôi không biết nữa. Sau khi Quân chết, ông ta mới bắt đầu tiếp nhận tôi, cho tôi chức vụ mà tôi vẫn đang hết sức nỗ lực để đạt được. Tôi nghĩ là tai nạn. Nhưng Long, anh ta không tin tôi. Anh ta đã thu mua Thành Toàn như đã cảnh cáo tôi. Ông già kia tức giận và đã đòi cách chức tôi … Tôi không cam tâm… Tôi không muốn. Cô phải giúp tôi! Công sức của tôi, nỗ lực của tôi … tôi không muốn bắt đầu lại từ đầu …
– Vậy chị đã nghĩ đó thực sự là công sức của chị hay không? Đó có đúng là nỗ lực của chị không? Hay chị đã giành được khi Quân không còn trên đời này nữa. Không còn ai tranh giành với chị nữa? – Tôi cũng chẳng hiểu mình đang nói lộn xộn gì nữa. – Chị không cam lòng? Vì sao không cam lòng? Nếu chị có khả năng, Thành Toàn cũng không rơi vào tay KL, đúng không? Nếu thực sự chị có khả năng, bác Thanh đã giao cho chị ngay từ đầu, đúng không?
– …
– Tôi biết chị cũng rất nỗ lực, nhưng Nguyên Quân cũng vậy. Nếu như đó là vì quan hệ gia đình mà Quân mới đảm nhận vị trí đó thì anh ấy không cần phải bỏ ba năm du học, mà theo tôi biết, anh ấy cũng hết sức nỗ lực. – Nhìn sắc mặt của chị ta tôi cũng không muốn nói thêm. – Tôi đồng ý giúp chị nói lại với anh Long, nhưng sự việc thế nào, tôi không chắc.
– Được được cảm ơn cô! – Chị ta đã lấy lại vẻ bình tĩnh, và ánh mắt ánh lên sự vui mừng.
Cuối cùng thì tảng đá trong người tôi cũng hạ xuống. Rất may là tôi tin anh, tôi luôn tin anh nhưng nếu ở hôn lễ, tôi lí trí một chút, tin anh một chút thì có lẽ bây giờ mọi thứ đã khác. Dù gì thì tất cả đã là số mệnh, có muốn thay đổi cũng không thể được.
Mối bận tâm lớn nhất của tôi bây giờ, là làm thế nào để thuyết phục Long trả công ty cho gia đình Nguyên Quân. Thực sự tôi hy vọng mình chính là nguyên nhân để anh thu mua Thành Toàn, vậy sẽ dễ dàng cho tôi hơn.
– Nấu món gì vậy em? – Cảm giác được có người ôm phía sau, tôi mỉm cười.
– Toàn món anh thích cả, lên thay áo quần rồi xuống ăn! – Tôi khẽ nhẹ vào tay anh.
– Hôm nay sao về sớm vậy? Anh qua công ty đón mà không thấy! – Anh vẫn không buông tôi ra.
– Em về khi trưa, đem công việc về nhà làm! Ngoan, lên thay mau, em đói lắm luôn! – Tôi xoay người, vỗ nhẹ hai má anh.
– Được! – Anh cuối đầu hôn mạnh môi tôi một cái. – Anh xuống ngay!
Thực sự tôi vẫn chưa có kế hoạch gì cho lần “đàm phán” này. Long cũng không muốn tôi bị người khác lợi dụng, như thực sự thì Như Vi không hề lợi dụng tôi. Sợ anh lại nghĩ gì không đúng, lại gây khó dễ cho người ta nữa thì khổ.
Tôi thầm tính nói chuyện với anh trên bàn ăn, nhưng không tài nào mở miệng được nên phải đành lựa lúc “tắt lửa tối đèn” mà thủ thỉ vậy.
Tôi nằm mãi trên giường nhưng vẫn chưa thấy người kia vào. Có lẽ anh vẫn còn ở phòng làm việc. Tôi bèn lấy di động ra nhắn tin cho anh.
“Chồng ơi, về ngủ!”
“?” – Tên này đúng là đa nghi mà.
“Không thì em ngủ trước!”
“?” – Quá quá đa nghi rồi!
“Em có chuyện muốn nói!”
Rất nhanh đã thấy có người chui vào trong chăn rồi ôm tôi. Vỗ vỗ nhẹ lưng tôi, anh hỏi:
– Sao vậy em?
– Xin lỗi! – Tôi dụi mặt vào ngực anh, hít một chút mùi hương của anh.
– Sao vậy? – Anh kéo tôi muốn xem mặt tôi, nhưng tôi không chịu, vẫn vùi đầu, ôm chặt anh.
– Nếu lúc đó … em tin anh thì đã không … bỏ lễ cưới, đã không … gặp tai nạn! – Và đã không bị mất đứa nhỏ.
– Ngốc! Vậy bây giờ tin anh sao?
– Em tin! – Tôi siết chặt anh hơn.
– Vì sao? Có người đến tìm em?
– Thực sự dù người ta không tìm, thì em cũng tin anh. Em nói thật đấy!
– Anh biết! – Anh hôn nhẹ tóc tôi.
– Nhưng anh à …
– Em muốn anh trả Thành Toàn cho cô ta!?
– Dạ …
– Cô ta …
– Thực sự thực sự chị ấy không hề uy hiếp hay làm gì em cả. Thật đấy! – Tôi vội nói. – Em không ngốc mà! Nhưng chị ấy thực sự đáng thương anh ạ!
– Em biết cả rồi?
– Đương nhiên! – Tôi véo anh một cái. – Em bảo em không ngốc mà! Nhưng em thấy chị ấy cũng có nỗi khổ của mình. Anh?
– …
– Anh? Nếu là vì em thì bỏ qua đi, thực sự chị ấy không làm, em tin vậy!
– Vì sao em lại tin cô ta? Cô ta không làm thì ai làm?
– Em không biết, nhưng em tin. Nhất định chị ấy không làm, có lẽ chỉ là tai nạn anh ạ!
– Anh nghĩ mọi chuyện không đơn giản …
– Được rồi mà, mọi chuyện cũng qua rồi chồng ạ, nếu anh tiếp tục gây khó dễ chị ấy thì em không để yên đâu? Hừ!
– Ha ha, em tính làm gì? Anh cũng muốn biết!
– Anh! – Tôi đen mặt, tên này coi thường tôi thế là cùng. Tôi liền buông lão ra, hắt mạnh cánh tay trên người tôi rồi xoay người. – Xịch ra!
– Được rồi! Được rồi, anh sợ em! Bây giờ cũng học người ta làm nũng với chồng rồi đấy! – Anh lại ôm tôi. – Nhưng mà anh lại thích thế này!
Chuyện Thành Toàn và KL lúc này tôi cũng không quan tâm lắm, căn bản là nó không liên quan gì đến tôi, và quan trọng hơn là tôi tin anh đã nói sẽ làm.
Cứ ngỡ mọi việc đang bình lắng trở lại, nhưng rất nhanh sóng gió lại ập đến.
– Lam Anh?
– Dạ?
– Khi nào mới gặp lại bố mẹ anh?
Chương 27: Mẹ chồng
- Hì hì! – Tôi nặn ra nụ cười giả tạo nhất có thể.
– Cười cái gì! Cũng chẳng phải là em chưa gặp qua! – Anh vuốt tóc tôi.
– Nhưng bây giờ …
– Em về nước đã mấy tháng rồi, lí ra nên gặp bố mẹ chồng từ sớm đấy nhé! – Anh búng nhẹ vào trán tôi.
– Nhưng mà …
– Không nhưng gì cả, em không tính cưới anh sao? – Đây là bộ mặt mà tôi không muốn xuất hiện nhất trên mặt tên bá đạo này. Trông tội nghiệp quá thể!
– Không phải …
– Không phải thì được rồi! Hai ngày nữa ông bà đi du lịch về, anh dắt em qua một thể! Bây giờ thì … ngủ nào! – Anh ôm chặt tôi rồi cũng bắt đầu ngủ.
Trốn được vài tháng cũng không thể trốn được cả đời. Tôi thấy anh không nhắc thì cứ ngỡ là anh quên, nhưng mà quên được ngày nào hay ngày đó, thực sự tôi chưa chuẩn bị tâm lí gặp bố mẹ anh. Lần trước gặp cũng chỉ gọi là “chớp nhoáng”. Anh mang tôi về nhà gặp ông bà một lát, giới thiệu một lúc, rồi liền thông báo vài ngày sau tổ chức hôn lễ.
Không phải bởi tính cách ông bà mà tôi lo sợ. Tôi biết tính tình ông bà rất ôn hòa, dễ chịu và đặc biệt hai ông bà rất thương Long, bởi vì anh là con một của họ. Nhưng lần này gặp lại thì tôi biết nói sao với ông bà? Tại sao rời khỏi hôn lễ? Tại sao lại mất tích gần một năm?
Thật là, vì lần đó một phút không tin tưởng anh, mà bây giờ để lại quá nhiều hậu quả. Haiz.
Chuyện của tôi và anh, đương nhiên, không thể nói giải thích là có thể giải thích được. Nhưng thực sự tôi không biết phải làm sao cả! Có lẽ anh đã tính đem tôi về nhà thì chắc cũng đã nghĩ đến việc giải thích với ông bà thế nào. Nghĩ đến đây, tôi an tâm phần nào. Trước khi gặp bố mẹ anh, hai đứa chỉ cần “hợp tác” một chút là được.
Đột nhiên hôm nay lại nhớ đến Hải Linh, buồn cười thật. Để ý thì cũng lâu rồi tôi chưa gặp cô ta. Dựa vào kinh nghiệm đọc tiểu thuyết thì cô ta phải đến tìm tôi thường xuyên hơn nữa chứ. Không biết có phải anh “giải quyết triệt để” quá hay không mà đến bây giờ vẫn thấy cô ấy chưa tìm gặp lại tôi để thị uy.
Nhưng sớm tôi cũng được “toại nguyện”. Trước giờ ăn trưa cô ấy hẹn tôi ra ngoài nói chuyện, và tất nhiên, mối quan hệ giữa tôi và cô ấy thì cũng chỉ liên quan đến một người.
Đành phải nhắn tin với Long là trưa nay không ra ngoài ăn với anh được, không khéo lão lại đến công ty thì phiền phức.
Chúng tôi hẹn nhau tại một quán cà phê gần công ty tôi. Thật là dễ bực với cô này, hết giờ hẹn lại chọn ngay giờ ăn trưa, đã rất đói rồi lại còn uống thêm cà phê thế này thì thực là …
Vào bên trong tiệm cà phê đã thấy cô ta ngồi ngay chỗ đó. Cô ta vẫn như vậy, vẫn xinh đẹp, vẫn thanh cao và đang rất tập trung suy nghĩ gì đó. Tôi tự hỏi cô ấy đã làm gì khi nghe được đoạn ghi âm từ Như Vi? Cô ấy yêu anh đến vậy cơ mà!
– Cô tìm tôi có việc gì? – Tôi gọi một cốc sữa nóng,
thực sự là rất đói bụng.
– Cô biết tin bác trai, bác gái sắp về rồi chứ?
– Ừ! Anh Long có nói qua.
– Thật đúng như tôi nghĩ, anh ấy định đưa cô về nhà.
– Cô thấy đó không phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




