|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
là chuyện hiển nhiên sao?
– Cô lừa tôi! Rõ ràng là giữa cô và anh Long không có giấy tờ gì. Vậy mà lần trước cô lừa tôi!
– Cô điều tra tôi?
– Đúng, nếu không tôi đã bị hai người lừa.
– Thì sao?
– Tôi nói cho cô biết, nhà đình tôi và gia đình anh ấy có quan hệ rất tốt. Tôi và anh ấy lớn lên cùng nhau, và mẹ anh ấy rất thích tôi!
À, cái này thì tiểu thuyết Trung quốc gọi là “thanh mai trúc mã”.
– Thì sao?
– Cô đừng đắc ý, chắc chắn mẹ anh ấy sẽ không chấp nhận cô đâu!
– Thì sao? – Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện thiếu tôn trọng với người đối diện như vậy.
– Cô …!
– Ý cô là tôi nên từ bỏ anh? Hay muốn tôi đi nước ngoài?
– …
– Tôi cũng nói lại cho cô biết, tôi đã nói, nếu anh không từ bỏ tôi thì tôi sẽ không bao giờ từ bỏ anh!
– Cô! Cô đừng đắc ý!
– Thứ nhất, tôi chưa từng đắc ý! Nếu anh ấy yêu cô thì tôi sẽ tôn trọng anh ấy, sẽ không níu kéo anh ấy. Thứ hai, nếu lần sau cô muốn gọi tôi ra để thị uy với tôi, thì không cần đâu! Tôi có việc tôi đi đây!
Nói giận thì cũng chẳng phải giận gì cô ấy, kẻ đáng giận là cái tên kia, số đào hoa tốt đến thế là cùng.
Trên đường trở về nhà ăn của căng tin tôi lại nhận số lạ gọi đến. Tôi cau mày, từ lúc về nước đến nay, tần suất nhận số lạ hơi cao và những người gọi đến cũng hết sức đặc biệt, đặc biệt hơn nữa là đều dính dáng đến tên Long kia. Nếu người này mà tìm tôi vì lão nữa, thì tối nay tôi sẽ bãi công, không nấu nướng gì cả.
Phải công nhận rằng trực giác của tôi luôn đúng mà, người này không những không dính dáng đến anh mà phải nói là vô cùng vô cùng liên quan.
– Cháu chào bác ạ!
– Chào cháu, cháu ngồi đi. Cháu uống gì?
– Cháu … – Tôi vẫn chưa ăn trưa, thực sự là tôi không muốn uống gì nữa đâu. – Cháu uống Yogurt ạ.
– Cho một ly yogurt! – Bà quay sang nhìn tôi mỉm cười. – Thằng Long chắc cũng uống yogurt là vì cháu!
– …
– Lí ra là ngày mai chúng tôi mới về nước. Chắc hẳn cháu đã nghe Long nói.
– Dạ! Anh ấy nói ngày mai sẽ dắt cháu sang thăm hai bác ạ!
– Ừ, bác cũng đoán vậy. Thực ra tôi cũng vừa nghe chuyện của cháu và thằng Long, bây giờ hai đứa vẫn ở chung sao?
– Dạ! – Tôi có chút ngại ngùng, thực sự trước mặt người lớn mà nói chuyện ở chung thì không hay lắm.
– Cháu nên nhớ rằng hai đứa vẫn chưa kết hôn. Hai đứa như thế người ta đánh giá thế nào?
– Dạ …
– Thực ra bác biết hai đứa đã coi nhau như vợ chồng, nhưng trên giấy tờ, hai đứa chẳng là gì của nhau cả, đúng không?
– …
– Lý do ngày hôm đó cháu bỏ đi bác đã biết!
Tôi nhíu mày có chút khó hiểu. Chuyện đó sao mà bác gái biết được? Ngay chúng tôi còn mới hiểu rõ gần đây, chẳng lẽ lại là “tác phẩm” của cô Hải Linh kia sao.
– Thế nên, bác không đồng ý hai đứa lại kết hôn!
– Thưa bác! Chúng cháu …
– Cháu không cần giải thích, bác đều hiểu rõ mọi việc. Cháu cũng không yêu gì thằng Long đúng không? Vậy nên, hãy rời xa nó.
Thật sự không ngờ, ngoài đời thực lại có những cảnh giống hệt trong phim, trong truyện thế này. Hết Hải Linh kia, thì bây giờ lại đến mẹ chồng. Tôi nhớ ngày trước gặp bác rất khác với bây giờ. Người mẹ hiền hậu và yêu thương con kia, hoàn toàn khác với người phụ nữ với ánh mắt sắc lạnh đang nhìn tôi. Đâu là lí do để bác ấy lại thành kiến với tôi như vậy?
– Thưa bác, thực sự sự việc ngày hôm đó là nằm ngoài dự đoán của chúng cháu. Cháu hiểu lầm anh ấy là lỗi của cháu, nhưng bây giờ, chúng cháu thực sự yêu nhau. Cháu hy vọng bác có thể tác thành cho chúng cháu!
– Được rồi, cô không cần giải thích. Tôi và bác trai đi du lịch là vì sắp tới là sinh nhật 55 tuổi của tôi nên chồng tôi đã sắp xếp cho chúng tôi đi du lịch. Và ngày mai thằng Long sẽ mở tiệc tại nhà mừng tôi. Tôi biết chắc nó sẽ dắt cô về ra mắt. Nhưng tôi không hy vọng chuyện đó xảy ra.
Lần trước vì thương nó, nên tôi đã đồng ý cho hai đứa cưới nhau mà không gần hai bên nhà gặp mặt, không cần phải tìm hiểu cô. Nhưng kết quả thì thế nào? Chẳng phải cô đã bỏ rơi nó sao? Vì thế lần này tôi sẽ không để nó tiếp tục sai lầm được.
Tôi thực sự không muốn cô xuất hiện tại bữa tiệc! Mong cô hiểu cho!
Chương 28: Tiệc sinh nhật
- Vì sao bác không nói với anh Long, lại đi nói với cháu?
– …
– Vì bác hiểu rõ tính cách của anh ấy, người anh ấy yêu là cháu, nên bác không thể nào bảo anh ấy bỏ cháu được đúng không ạ?
Không ngờ cháu lại nói câu này đến ba lần! Cháu đã từng nói với một người rằng, chỉ cần anh Long không yêu cháu, cháu sẽ tự động rời khỏi anh ấy! Cháu xin lỗi, cháu không làm được!
– Cô!
– Bây giờ cháu thật sự yêu anh ấy, nếu bác có hiểu làm cháu điều gì, nếu được hãy để cho cháu giải thích!
– Hiểu lầm?
– Thằng Long là người hiểu chuyện, nó chỉ cảm thấy có lỗi với cô khi bắt cô ba năm ở bên nó mà thôi! Nó là con tôi, tôi hiểu!
– Dạ, vậy thì bác cứ khuyên anh ấy đi ạ! cháu xin lỗi! Cháu còn phải về công ty làm việc, cháu chào bác!
Từ lúc nói chuyện với mẹ anh đến bây giờ tôi vẫn không nghĩ được đâu là nguyên do về sự thay đổi của bác ấy. Khả năng lớn nhất là ở Hải Linh, nhưng cô ta đã nói gì? Lần trước gặp mặt tôi không phải thái độ bà rất tốt đấy sao? Hải Linh, rốt cuộc cô đã nói gì?
Ngày mai liệu có nên xuất hiện tại bữa tiệc hay không? Chắc chắn sẽ có cô ta ở đó. Theo kinh nghiệm phim ảnh cho thấy, chắc chắn cô nàng sẽ dở trò gì đó. Lại tiếp tục thở dài, tôi thực sự không muốn liên quan gì đến cô ta nữa.
Việc tôi yêu anh khó chấp nhận đến vậy sao? Lựa chọn về nước của tôi phải chăng đã sai lầm? Chẳng lẽ chúng tôi không thể nào yêu đương một cách bình thường nhất được hay sao?.
– Nghĩ gì mà ngồi thừ ra đó vậy em?
– Anh về rồi à!
– Ừ! Hôm nay lại làm ở nhà à?
– Dạ, anh lại đi đón em à? Em quên nhắn tin cho anh mất tiêu! Hì hì.
– Chưa nấu cơm hả em?
– Không phải chưa, mà là không nấu! – Tôi phải thực hiện lời hứa với lòng, hai người hôm nay tìm tôi đều vì lão này.
– Vì sao? Anh đói!
– Đừng có bày bộ mặt đó ra với em, gớm chết được! Hôm nay ăn ở ngoài, anh có tội!
– Oan quá, anh tội gì?
– Chẳng có gì, lên thay đồ đi, chúng ta ra ngoài ăn!
—
– Sao vậy em? Em rất … rất không bình thường! – Anh nhíu mày nhìn tôi.
– Có sao? Em rất bình thường! – Tôi giả vờ.
– Em ốm sao? – Anh đưa tay sờ trán tôi. – Không mà?!
– Dạ! Anh?
– Ừ?
– Sao anh không nói với em, mai là tiệc mừng sinh nhật bác gái?
– Sao em biết? ai nói với em.?
– Em hy vọng những chuyện này em nên tự biết hoặc ít nhất là nghe từ chồng em. Được không?
– Hải Linh còn nói gì với em?
– Không có gì cả! Anh đừng lo.
– Lam Anh!
– Dạ?
– Đừng nghe người khác nói gì được không? Chỉ cần nghe mình anh thôi, có được không em?
– Dạ được! – Nếu tôi nói hôm nay tôi còn được gặp mẹ anh thì không biết anh phản ứng thế nào nhỉ.
– Mai bố mẹ anh về, anh sẽ giới thiệu em với mọi người!
– Long … mai em có thể không đi không?
– Vì sao? Em đã đồng ý rồi mà?
– Em chỉ ngại với cả không quen gặp người lạ, anh biết rồi đấy!
– Vì anh, mai đi một bữa thôi, anh muốn mọi người biết em, biết em là vợ của anh!
– Đến lúc chúng ta gần kết hôn thông báo cũng được mà anh? Với cả lần trước … có lẽ mọi người cũng biết mà!
– Vậy khi nào em mới chịu lấy anh? – Anh nghiêm túc hỏi tôi.
– Hì hì, mai mua gì cho bố mẹ đây hả anh? Em không biết mẹ anh thích gì cả?
– Lam Anh!
– Chúng ta nên mua gì nhỉ? Mai anh rảnh sang chở em đi mua đi!
– Lam Anh?
– Dạ! – Tôi chột dạ, cúi gầm mặt.
– Khi nào em mới đồng ý? – Anh cầm tay tôi. – Anh không muốn ép nhưng anh lo. Anh chẳng biết lại thêm một Nguyên Quân nào nữa không!
– Vậy anh tưởng là em không lo cái cô Hải Linh kia sao? Em yêu anh, nên em cũng biết ghen! – Tôi không đồng ý với suy nghĩ của anh.
– Em cũng biết anh chỉ yêu em!
– Nhưng em cũng biết cô ta yêu anh! – Tôi có hơi to giọng. – Em không muốn anh luôn là chủ đề của em và cô ấy!
– Thế tại sao em không đồng ý? – Anh cũng có hơi to tiếng.
Tôi thực sự không muốn chúng tôi cãi nhau vì người thứ ba như thế này. Không đáng!
– Anh thừa biết chuyện của Quân, anh ấy mất là vì em. Em không muốn phải lặp lại chuyện này thêm lần nào nữa! Em cũng không muốn chúng ta to tiếng vì người khác! Em xin lỗi, lúc này em chưa thể đồng ý! Nếu anh yêu em, anh có thể đợi em được không? – Tôi nhẹ giọng hỏi anh.
– Được rồi! Em ăn đi! – Anh vẫn còn chút bực bội.
– Được rồi mà! Được rồi mà! Đừng giận em nữa! Ăn đi anh! Mai nhớ sang đón em đi mua quà!
Đi với anh cả buổi nhưng thực sự tôi không biết phải mua món gì. Anh bảo không cần cũng được, vì anh đã mua cho bà rồi, nhưng tôi lại không đồng ý. Hiện tại, bác gái đã không ưng ý tôi, nếu không lễ phép nữa thì chỉ càng thêm chuyện. Anh bảo đừng lo lắng quá nhưng không lo lắng cũng không được. Tôi vì ai mới phải lo thế này,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




