|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
điểm trong mắt mẹ anh! Làm ơn, làm ơn.
Tôi chấp tay tỏ vẻ tội nghiệp, rồi thấy mặt anh hòa hoãn hơn thì liền phất phất tay anh bảo anh vào trước. Anh mắt lớn nhìn tôi, tôi liền gật gật lại phất phất. Anh vào rồi, tôi thở phào. Với tính cách tên này, khi nãy mà tôi không kịp nhớ ra, thì có lẽ anh đã “làm loạn” rồi.
Rất may tối nay anh tâm tình không tốt nên mới chịu khó nghe lời như vậy, nếu bình thường với tính cách bá đạo, ngang ngược của anh thì … tôi lắc đầu.
Vào trong rồi, lại hối hận quá. Khi nãy nếu không vì tên kia tôi đã về lâu rồi, thực chất là do ở đây tôi chẳng quen ai cả. Dự tiệc mà lủi thủi đứng một mình thế này thì đừng dự còn hơn.
Tôi chọn một góc phòng cầm cốc rượu, lấy điện thoại ra bấm bấm chơi. Liền nhận được tin nhắn của anh. Nhìn về phía hội trường liền thấy anh đang nhìn tôi, đứng bên cạnh bố mẹ mình, còn có cả Hải Linh. Những người còn lại tôi đoán là bố mẹ cô ta.
Tôi nhìn anh, vừa bĩu môi đã thấy mắt của người nhà anh hướng về mình, đương nhiên bao gồm cả ánh mắt không mấy thân thiện của “vợ chưa cưới” của anh nữa.
Tôi gật đầu coi như là chào mọi người. Đáng lẽ tôi phải qua đó chào bố mẹ anh, nhưng mọi chuyện đã như thế này, tôi cũng không thể miễn cưỡng bản thân được. Rõ ràng tôi đã đừng là cô dâu của anh, ở đây ít nhiều cũng có nhiều người biết được, nhưng khi nãy mẹ anh lại vạch rõ ranh giới giữa tôi và gia đình anh trước nhiều người như vậy thì … cứ tự xem mình như là khách ở đây vậy.
“Qua đây!” – nhắn tin thôi có cần lạnh lùng như vậy không.
“Không!” – Tôi nhắn trả lại anh. Ngước mặt lên nhìn thấy anh đang trừng tôi. Tôi le lưỡi, lại chúi đầu vào điện thoại, giả vờ bấm bấm.
“Anh bảo qua!”
“Em không muốn qua!”
“Hay muốn anh dắt qua?”
Tôi lại anh, lắc lắc đầu. Mẹ anh lại nhìn tôi, rồi nhìn anh.
Bà nắm tay Hải Linh đưa lên sân khấu. Vỗ vỗ nhẹ mu bàn tay cô ta rồi lại phát biểu:
– Hôm nay, con dâu chúng tôi có chuẩn bị một tiết mục để góp vui trong buổi tiệc hôm nay. Mong mọi người cho cháu nó một tràn pháo tay.
Bà vừa dứt lời thì bên dưới vỗ tay như sấm. Tôi lại nghe xung quanh ai nấy cũng tấm tắc khen ngợi. Đại khái là khen Hải Linh vừa xinh vừa có tài. Nghe nói còn là giám đốc của một công ty kiến trúc.
Nếu là ngành nào thì tôi không quan tâm, nhưng giám đốc của một công ty kiến trúc, sao tôi không biết nhỉ. Thật ra thì tôi cũng mới về nước vài tháng nên cũng không chắc lắm.
Cô ta nhẹ nhàng đi đến bên chiếc dương cầm màu trắng đặt sẵn giữa hội trường. Cảnh và người thế này phải công nhận là rất đẹp. Rất tiếc mối quan tâm của tôi là dành cho chiếc đàn kia. Bỗng nhiên thấy vậy, tôi nhớ tới anh, mỉm cười rồi nhìn sang chỗ anh. Người nào đó vẫn chăm chăm nhắn tin.
“Đàn không hay bằng em!”
“Hay hơn, chắc chắn!”
“Anh không quan tâm, hay em cũng lên đi.”
“Em lên làm gì? Không lên! Em đang tính về.”
“Đợi anh thêm một lát nữa, anh đưa về. Không cần nhắn lại.”
Đọc xong tin nhắn tôi liền bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của anh. Tôi cảm thấy rất buồn cười.
Không bị phân tâm bởi tin nhắn của anh nữa, nên tôi đành tập trung nghe Hải Linh đàn. Phải công nhận cô ấy rất tài năng. Đây không phải là một bản dễ chơi, tôi đã từng tập bài này vài tháng, bây giờ chơi cũng chưa chắc mượt như cô ta.
Nốt nhạc cuối cùng vang lên mọi người lại lần nữa vỗ tay. Tôi cũng thật tâm vỗ tay khen cô ấy. Thực ra tôi và người này có rất nhiều điểm chung, nếu không phải vì tên đẹp trai lạnh lùng kia thì chúng tôi có lẽ là bạn.
Đang mãi suy nghĩ thì tôi cảm thấy có người chăm chăm nhìn mình, tôi quay sang thì liền thấy mẹ anh cũng đang nhìn tôi.
– Hôm nay đến đây cũng có một vị khách đặc biệt, là bạn của con trai chúng tôi. Cô Lam Anh cũng mang đến cho mọi người một tiếc một đặc biệt. Mong mọi người thưởng thức!
Lam Anh? Là tôi á? Tôi có mang đến cái gì đâu. Suy nghĩ một chút thì không thể nào bà lại muốn công khai tôi như vậy, càng không thể nào để tôi có kịp “sánh ngang” với Hải Linh, chắc chắn lý do chỉ có một. Trong lòng tôi vô cùng chua xót, thực ra mẹ anh đã không ưa tôi đến mức nào mà hôm nay lại muốn làm tôi bẽ mặt tại nơi này. Có lẽ bà nghĩ tôi không biết dương cầm. Lúc này, đột nhiên cảm thấy biết ơn bố mẹ ngày xưa đã “hướng đạo” cho mình đi con đường đúng đắn, lại cảm ơn thầy dạy đàn xấu trai nghiêm khắc ngày xưa nữa.
Trước tò mò của mọi người tôi bình tĩnh bước lên. Chỉ có tên kia là nhếch môi cười. Vẻ mặt của Hải Linh thì rất đắc ý. Tôi lại đưa mắt nhìn bác gái. Chẳng lẽ hai người chưa tính đến đường tôi biết chơi đàn sao? Nhìn tôi cũng rất nghệ sĩ mà.
Tôi đi thẳng đến bộ phận chỉnh âm thanh, nói một chút với người ta rồi lại quay về chiếc dương cầm trắng đó. Tôi rất vui, nhãn hiệu tôi thích, màu tôi thích, lại chính xác là đời đàn tôi thích nữa. Nhưng rất tiếc hôm nay tôi không thể nào chơi nó rồi.
Chương 30: Giấu giếm
Tôi nhẹ nhàng đưa tay lên những phím đàn. Lướt vuốt nhẹ rồi giơ cao tay, liên tục nhấn mạnh xuống.
Rầm rầm rầm.
Có lẽ đây là bản “Đập vỡ cây đàn” phiên bản của tôi. Nhìn thấy ánh mắt ngơ ngác cùng ngạc nhiên của mọi người tôi liền dừng lại. Thấy vẻ mặt như đã đoán sẵn của bác gái, tôi lại đau lòng. Nở một nụ cười có thể được xem là vô tội trước mặt mọi người, tôi liền nói:
- Khi nãy Hải Linh đã đàn rất hay nên … hì hì… cháu sợ mọi người không còn chú ý đến cháu nữa. Nên cháu dùng cách này ạ. Mong mọi người thông cảm. Hì hì.
Tôi quay đầu về phía ánh, nhanh chóng được gửi đến nét mặt đầy tự hào của anh. Anh gật đầu, tôi nhướn mày đắc ý.
Mọi người lại im lặng. Tôi chậm rãi đàn đoạn đầu của bản Canon mà tôi thích nhất, dường như bác gái rất bất ngờ, tôi liền dừng lại.
- Khi nãy cháu nhấn mạnh quá nên cổ tay có hơi đau. – Tôi tỏ vẻ tội nghiệp. – Thế nên cháu xin đổi sang tiết mục khác được không ạ?
Hỏi cũng chỉ cho có lệ mà thôi, họ không cho tôi cũng vẫn đổi. Tôi cũng đã được hỏi qua ý kiến đâu mà cũng phải không tình nguyện ngồi chỗ này cơ mà.
Tôi gật đầu với anh phụ trách âm thanh khi nãy. Anh ta liền giúp tôi đem ra một cây guitar và một đế chân micro. Tôi mỉm cười cảm ơn anh ta. Rất may là ở đây cũng có guitar. Tôi cắm micro vào chân rồi nói:
- Cháu xin gửi đến mọi người một bài cháu rất thích ạ, bài hát “Loving you”!
Tôi đưa mắt nhìn anh, anh cũng nhìn chằm chằm vào tôi, và trong đôi mắt đen sâu thẳm kia hiện lên những tia hạnh phúc. Đây là bài hát đầu tiên tôi hát cho anh nghe, tuy sau này mới biết nhưng từ lâu rồi tôi vẫn muốn một lần hát riêng cho anh.
Trong suốt bài hát tôi không hề dời mắt khỏi anh và anh cũng vậy. Tôi tin dù mọi người cấm cản anh yêu tôi, anh vẫn có cách riêng của mình để chu toàn mọi việc. Tôi không muốn nói với anh, chỉ sợ anh phiền lòng, nhưng tôi biết, anh đã phát hiện ra.
Hẳn là mọi thứ sắp tới với tôi sẽ không dễ dàng, nhưng tôi nghĩ, chỉ cần có anh, chỉ cần anh ở bên tôi, nắm tay tôi vượt qua mọi chuyện, tôi cũng sẽ kiên cường bước tiếp. Nhưng nếu không có anh, liệu tôi có đủ can đảm để tiếp tục hay không? Tôi không dám nghĩ đến.
Trước kia, tôi từng có suy nghĩ, sau này yêu ai, chỉ cần người nhà của người đó cấm cản, tôi sẽ không nghĩ nhiều mà sẽ rời khỏi người đó. Nhưng hôm nay, mọi việc không dễ như vậy. Tôi cũng không thể không có anh.
- Mẹ gặp em khi nào?
Vừa về đến nhà anh đã ôm chầm tôi rồi hỏi.
- Hôm qua ạ!
- Sao không nói anh?
- Anh cũng hiểu mà!
- Xin lỗi!
- Chẳng có gì để xin lỗi cả, thực sự em có hơi buồn nhưng không sao. Có anh bợ đợ, em đây chẳng sợ gì cả. Hì hì.
- Anh cứ tưởng mẹ thích em!
- Có lẽ … là trước kia.
Tôi không muốn nói cho anh suy đoán của mình, tôi nghĩ anh cũng có những thắc mắc của anh. Chỉ là hy vọng, mẹ con anh không vì tôi mà bất hòa.
- Anh sẽ giải quyết!
- Dạ!
- Lam Anh?!
Mỗi lần anh gọi tôi như thế này, tôi chỉ thấy xót xa. Không biết thực sự anh gọi tôi hay chỉ vô thức gọi tên tôi để kiểm chứng sự tồn tại của tôi. Nếu một ngày tôi không còn nghe anh gọi như thế, hoặc một ngày, anh gọi nhưng lại không nghe được tiếng đáp trả của tôi, chúng tôi sẽ thế nào? Ba năm sau tôi lại một lần nữa hỏi bản thân mình câu đó.
- Khi bé em đã từng nói với tụi Lan, Quỳnh rằng, sau này em yêu ai, chỉ cần bố mẹ người đó không thích em, thì em sẽ bỏ người kia, chắc chắn là thế. Nhưng bây giờ, không chỉ mình anh không thể sống khi thiếu em, em cũng vậy, không có anh, em cũng không thể hạnh phúc được.
Đột nhiên hối hận vì đã nói với anh câu nói đó tối hôm qua kinh khủng, bây giờ hai cánh tay cứ ê ê ẩm ẩm. Tên kia, sau khi nghe được tôi nói câu đó, cả đêm ôm chặt tôi ngủ không chịu buông. Tôi muốn cử động cũng không cử động được đành phải để cho anh ôm. Nhưng bây giờ thì mỏi tay quá, muốn vẽ cũng không vẽ được.
Nghĩ lại hôm qua, tôi thở dài. Không biết lúc đó đào đâu ra dũng cảm mà “phá” ở bữa tiệc đó. Khi nãy ăn sáng anh có nhắc nhưng tôi lại cứ như là nghe chuyện của người khác. Anh bảo anh thích tôi “loạn” như vậy. Thích cái đầu anh! Hình tượng tôi xây dựng bao năm đã sụp đổ rồi còn đâu!
Sáng nay vừa đến công ty thì mọi người trong công ty nhận được thông báo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




