watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12718 Lượt

mới từ ban lãnh đạo. Nghe bảo hôm nay giám đốc mới của công ty chúng tôi hôm nay sẽ nhận chức, và chính thức đến công ty.

Thực ra, khi nghe tin này thì tôi không nhớ gì cả, cũng chỉ nghĩ là nó không liên quan đến mình. Chỉ đến khi gặp lại khuôn mặt quen thuộc vừa gặp tối qua thì tôi mới nhớ.

Tuy tôi không nổi tiếng lắm nhưng làm trong nghề ba năm cũng có thể gọi là có chút tên tuổi, và những người nổi tiếng trong nghề tôi ít nhiều cũng đã nghe tên. Nhưng thực sự tôi không có một chút ấn tượng nào với cô Hải Linh này.

Mãi đến trưa thắc mắc của tôi mới được giải đáp. Vi Như điện thoại, hẹn tôi ra ngoài ăn trưa. Mục đích thì chắc hẳn ai cũng biết, chị ấy muốn cảm ơn tôi vụ của Thành Toàn. Tôi cảm thấy cũng chẳng có gì để cảm ơn, tôi cũng không nói nhiều với anh. Chẳng qua là anh không thực sự muốn thu mua Thành Toàn, nếu anh thực sự muốn, cho dù tôi có là vợ anh cũng không thể lay chuyển được chuyện gì.

Đại khái là chị có nói qua về quan hệ của chị với gia đình của mình. Ông Nguyên Thanh đã bắt đầu chấp nhận chị, quan trọng hơn là coi trọng thực lực của chị trong công ty.

Cái này thì tôi rõ. Qua báo cáo của Jade thì người phụ nữ hoàn toàn có năng lực, chỉ vì lúc đó sự ganh ghét đã che mờ lí trí của chị.

Chị cứ thắc mắc mãi lí do tại sao tôi tin chị, nhưng tôi không thể nào trả lời được. Tôi nói với chị, tin thì là tin, chẳng cần cơ sở, cũng chẳng cần lí do. Chị mỉm cười, tỏ ý rất muốn kết bạn với tôi. Nhưng thực sự tôi rất ngại. Giữa chúng tôi, ít ra, đã từng

có một mắt xích vô hình đã làm gián đoạn mối quan hệ này và liên quan đến một người nữa. Tôi cũng chỉ mỉm cười, không từ chối trực tiếp nhưng có lẽ, người làm ăn như chị cũng hiểu được dụng ý của tôi.

- Hải Linh về làm giám đốc công ty của cô, cô cảm thấy thế nào?

- Chị biết sao?

- Ừ! Tôi nghe nói gia đình cô ta giúp cô ta chen chân vào công ty đó.

- Cô ấy có thực sự liên quan đến kiến trúc không?

- Hình như là không. Tôi cũng không chắc chắn nguyên nhân cô ta muốn làm giám đốc công ty đó, nhưng tôi nghĩ ít phần là vì cô.

- Tôi cũng nghĩ vậy.

Tôi biết là thế giới bất công nhưng chưa nghĩ là nó bất công một cách rõ ràng như vậy. Tôi biết là đã có người nghèo thì sẽ có người giàu, nhưng chưa từng nghĩ là sẽ có những nhà giàu đến không tưởng như vậy. Nếu muốn thì hoàn toàn có thể mua một công ty, nếu muốn thì hoàn toàn có thể mua chức quyền tại một công ty. Tuy tôi chưa từng xem qua lai lịch của cô ta nhưng cũng biết chắc cô ấy xuất thân từ một gia đình giàu có. Nhưng vẫn chưa hề nghĩ gia đình ấy lại có khả năng như vậy.

Nhưng mà có cần phải vì tôi mà bỏ nhiều công sức vậy không? Mua một chức giám đốc không dễ, lại làm giám đốc không thuộc lĩnh vực của bản thân, và còn làm giám đốc chỉ vì một tình địch? Đột nhiên tôi thấy bản thân mình cũng có giá ghê gớm.

- Lam Anh?

- Dạ! Chị muốn nói gì? –

Tôi chăm chú nhìn chị ta. Chị có vẻ muốn nói, rồi lại không, rồi lại vẫn nói.

- Nếu có gì khó khăn, hãy đến tìm tôi. Tôi sẽ giúp cô. Tôi thực sự muốn làm bạn với cô.

Nếu nói khi nãy có cảm giác bài xích thì bây giờ cảm giác đó chẳng hề lắng đọng một chút nào trong tôi. Bỗng nhiên nghe một người xa lạ nói với bạn câu đó thì bạn sẽ cảm thấy thế nào? Một là, mình đang bị lừa. Hai là, người này rất rất thật tâm.

Tuy không thân, nhưng tôi có cảm giác được câu nói của chị xuất phát từ đáy lòng. Nhưng nét mặt của chị thế kia thì tôi không tài nào lí giải được.

- Cảm ơn chị. Nhất định!

- Lam Anh! … Không có gì!

- Chị nói đi, em đang nghe?

- … – Tôi nhướn mày đợi chị tiếp tục. – Thực ra, thực ra … Nguyên Quân còn sống!

Chẳng biết mình đã im lặng bao lâu nhưng sau đó lại nghe thấy tiếng nói vô cùng bình tĩnh của chính mình.

- Đức Long biết đúng không chị?

Như Vi lén lút nhìn tôi rồi lại cho tôi đáp án không muốn nghe nhất.

Chương 31: Thế nào mới tốt

- Lam Anh? Em có sao không? – Như Vi hỏi xong liền chạy sang ghế tôi ngồi, vỗ vỗ nhẹ lưng tôi.
– Sao bây giờ chị mới nói cho em? – Tôi chỉ nhìn vào cốc nước của mình.
– Xin lỗi em, chị cũng biết trước khi gặp em không lâu, nhưng lúc trước gặp em chị không nói vì chị muốn …
– Em hiểu rồi! – Muốn uy hiếp tôi. – Vậy sao chị biết anh ấy biết?
– Ban đầu chị cũng tưởng Long không biết nhưng … Quân nói, cậu ấy có gặp qua Long vài lần.
– Anh ấy, … anh ấy sao rồi ạ?
– Vì tai nạn đó, đầu nó bị chấn thương không nhẹ, nhưng lúc gặp lại gia đình chị, thì nó không nhớ một ai cả em ạ.

Mất trí nhớ, sao dạo này cái bệnh quái ác này lại phổ biến như thế. Thảo nào, Quân không tìm đến tôi chỉ một lần.
Tôi cười nhạt. Một tay anh sắp xếp tất cả. Lễ tang, chăm sóc cho Quân và kể cả việc giấu tôi nữa. Tôi chẳng biết mình lấy đâu ra bình tĩnh để đối mặt chuyện động trời thế này nữa, có lẽ vì tôi qua sốc chăng.
Anh đã từng bao nhiêu lần hỏi tôi “Nếu cậu ta còn sống em có yêu cậu ấy không?” nhưng tôi không một chút nghi ngờ. Tôi cũng quên tự hỏi, vì sao một người tự tin như ai sao lại cảm thấy tự ti với một người đã mất.
Thì ra vì biết tất cả nên lúc tôi từ tang lễ Quân trở về anh lại bình tĩnh đến đáng sợ như vậy.
Như Vi có nói rằng anh muốn giấu mọi người vì anh ban đầu anh nghi ngờ chị ấy có âm mưu với công ty Thành Toàn nhưng sau này? Khi biết chị ấy thực sự không phải hung thủ thì vì sao anh vẫn không nói với tôi?

Anh thực sự không tự tin vào bản thân hay căn bản anh không hề tin tưởng vào tình yêu của tôi?

Tôi cũng đã bao lần cố ý nói với anh đừng bao giờ lừa dối tôi, thế nhưng anh vẫn giấu giếm tôi chuyện quan trọng này đấy thôi. Và lần này tôi hoàn toàn thất vọng.

Như vi bảo chị ấy cũng không có ý nói cho tôi biết chuyện này, nhưng tôi là người trong cuộc, tôi cần được biết. Và quan trọng hơn là chị ấy muốn tác hợp cho tôi và Quân, vì chị muốn bù đắp cho Quân, người em cùng cha khác mẹ của chị. Chị bảo Quân không nhớ được gì, nhưng sức khỏe đang dần hồi phục và đang nghỉ dưỡng tại Mỹ. Cha mẹ anh ấy không muốn công bố chuyện này vì muốn Quân an tâm dưỡng bệnh, và ông bà cảm thấy Quân còn sống là tốt lắm rồi, chuyện gì cũng không cần nữa, nên an tâm giao công ty cho Như Vi.

- Alo, Lam Anh?
– Jade! Anh đến địa chỉ này giúp em được không?
Tôi kể nói qua địa chỉ cho anh và tên người cần tìm.
– Em biết rồi sao?
Tôi cười lạnh.
– Vậy là anh cũng giấu em sao?
– Không phải Lam Anh! Chỉ là lần trước em nhờ anh điều tra về Thành Toàn, anh phát hiện được chuyện này.
– Vì sao anh cũng giấu em?
– Chỉ là anh không muốn em phải bận tâm. Em có nhớ lần trước tưởng rằng cậu ta đã mất, em đã khóc đến ngất đi không? Em muốn ra nước ngoài không phải vì muốn làm lại từ đầu sao? Bây giờ em đã chọn Kelvin thì vì sao lại vì chuyện này mà phải như thế?
– Nhưng em có lỗi với anh ấy. Nguyên nhân anh ấy như thế này là hoàn toàn vì em!
– Được rồi, Cenci. Bình tĩnh nào! Anh biết là bọn anh không nên giấu em, nhưng thực sự không ai muốn em lại đau khổ nữa cả, không ai muốn nhìn em cứ hết lần này lần khác đổ lỗi về mình cả. Vả lại, bây giờ cậu ấy sống rất tốt, em cứ đợi cậu ấy bình phục hoàn toàn đã được không. Kelvin không nói cho em, anh nghĩ lí do cũng như anh thôi, nên em đừng giận cậu ấy. Không phải là cậu ấy không nói mà là chưa nói. Em hãy đứng trên lập trường cậu ấy, suy nghĩ một chút.

Từ lúc nghe Jade gọi tôi là Cenci thì tôi biết mình đã mất bình tĩnh như thế nào. Chỉ có những lúc dỗ dành tôi anh mới gọi tên tôi như vậy, cũng như lần anh đưa tôi đi khỏi bệnh viện lúc đó.
– Dạ, em xin lỗi. Nhưng Jade, làm giúp em một chuyện nữa được không?
– Ừ, em nói đi!
– Hãy điều tra giúp em về vụ tai nạn đó!
– Chuyện này … thực ra không phải là khó nhưng hiện tại anh không ở Việt Nam nên việc điều tra có chút khó khăn. Vì chính Kelvin cũng điều tra gần một năm mà không được gì cả em ạ. Nhưng anh hứa sẽ cố gắng hết sức!
– Dạ! Em cảm ơn anh.
– Hứa với anh, hãy bình tĩnh. Quân còn sống là tốt lắm rồi. Đừng nghĩ gì cả, đừng tự trách mình, cứ tiếp tục cuộc sống của em trước đây! Phải giữ sức khỏe, được không? Khi rảnh, anh đưa Susan về thăm em?
– Dạ! … Jade!
– Ừ?
– Em nhớ anh! Em cảm ơn anh nhiều lắm!
– Ừ, anh cũng vậy. Phải ngoan, đừng để anh lo nữa.

Đã gần 26 tuổi rồi, mà cứ bị người ta coi như con nít thế này … thật là!
Lần này tôi lại có cảm giác mạnh mẽ với vụ tai nạn lần đó. Cũng chẳng biết, chắc là trực giác. Cả Như Vi và Long đều không cho là như vậy, chỉ có tôi mới nghĩ đó là tình cờ. Nhưng chính tôi bây giờ cũng bắt đầu nghi ngờ.
Từ bao giờ, cuộc sống của tôi lại toàn sóng gió như thế? Sóng trước chưa dứt, sóng sau đã ập đến.
Nếu nghĩ kĩ thì cũng chẳng có gì để giận anh cả. Tôi biết sẽ có lúc nào đó anh sẽ nói cho tôi, nhưng cái tôi giận là vì anh không tin tưởng tôi. Nếu anh tin rằng tôi yêu anh, anh sẽ đủ dũng khí để nói với tôi rằng Quân vẫn còn sống. Nếu anh tin rằng tôi yêu anh, anh sẽ không thiếu tự tin vào bản thân mình như vậy.
Bình tĩnh rồi thì không biết phải đối mặt với anh thế nào. Bảo giận anh thì không

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT