watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12713 Lượt

đúng, nhưng cũng không phải là không giận. Tôi nên tiếp tục giả vờ không biết, hay nói cho anh biết là mình đã biết?
Còn về Nguyên Quân tôi phải làm sao? Anh gặp tai nạn là do tôi, bây giờ anh như vậy, tôi muốn chăm sóc anh, muốn đối tốt với anh một chút. Như Vi khi nãy có nói rằng nếu anh hoàn toàn bình phục sẽ được đưa về Việt Nam. Tốt hơn là đến lúc đó tôi hẵng tìm anh ấy.
Chắc hẳn Quân bệnh rất nặng, nên tính từ lúc anh ấy gặp tai nạn đến nay, cũng đã hơn một năm nhưng vẫn chưa bình phục. Càng nghĩ, tôi càng nhủ bản thân phải chăm sóc anh tốt tốt hơn nữa. Còn về việc có nên cho Long biết hay không, tôi nghĩ là chưa cần. Vì hiện nay anh cũng đang rất phiền lòng về việc mẹ mình. Tốt nhất là để mọi chuyện vẫn nằm yên ở vị trí cũ.
Cũng phải công nhận là mình là đứa vô tâm. Hôm trước mẹ anh có thông báo là Hải Linh là con dâu tương lai, vậy chắc lễ đính hôn của anh cũng sắp diễn ra rồi. Vậy mà tôi cũng chẳng có tí nào là lo lắng thế này. Tôi lại quá tin tưởng ở anh rồi. Tôi tin anh sẽ giải quyết êm đẹp mọi chuyện.
Tôi ghé siêu thị mua một ít đồ ăn về nấu bữa tối cho anh. Dạo này buổi chiều tôi không cần đến công ty nên anh cũng không đón tôi về nhà nữa. Muốn quên mọi chuyện, tốt nhất là khiến cho bản thân thật bận rộn.
Sắp xếp mọi thứ đã mua vào tủ lạnh, tôi thay quần áo tiến hành vệ sinh nhà cửa. Hết quét rồi lại lau mọi ngóc ngách trong nhà. Chừng nửa tiếng sau, khi cảm thấy sạch sẽ rồi, tôi liền mặc tạp dề vào bếp.
Tính chừng thì anh cũng sắp về nên tôi nấu luôn mọi thứ, không cần phải đợi anh về rồi mới nấu như mọi hôm.
Khi rảnh ra thì lại bắt đầu suy nghĩ. Tôi không biết phải giúp Quân thế nào. Là nhớ lại mọi thứ tốt hay tốt hơn là vẫn nên quên đi mọi thứ? Thật xấu tính khi tôi sợ Quân nhớ lại, vì anh sẽ nhớ đến thời gian anh đã yêu tôi, khi nhớ lại, anh có một lần nữa đau khổ nữa không? Liệu anh còn giận tôi không?
Như Vi đã biết Quân còn sống, chắc hẳn Long cũng đã tính đến đường Như Vi sẽ nói cho tôi rồi. Có lẽ là như Như Vi và Jade nói, anh sẽ nói cho tôi, chỉ là bây giờ chưa thích hợp. Tôi thắc mắc không biết anh sẽ dùng cách nào để nói cho tôi biết đây? Anh sẽ giải thích thế nào khi gần một năm qua đã giấu tôi?
– Suy nghĩ gì vậy em?
Nghe tiếng nói, tôi ngẩn đầu thì thấy anh đang dựa người vào cửa, dịu dàng nhìn tôi.
– Anh về mà sao em không nghe tiếng nhỉ?
Tôi nhíu mày tự hỏi.
– Không phải em đang bận suy nghĩ gì sao? Mỗi lần suy nghĩ các ngón tay trái của em đều chà sát nhau.
Anh đến bàn ăn rồi vuốt tóc tôi, tiếp tục hỏi:
– Sao? nghĩ cái gì đấy? Nói anh nghe nào!
– Hì hì, có gì đâu. Chuyện công ty ấy mà. À chắc anh biết “vợ sắp cưới” của anh làm giám đốc mới của công ty em rồi nhỉ? Vậy mà không nói em.
– Tại bữa tiệc tối qua anh cũng mới biết mà. Hì hì, anh không muốn em bận tâm. Ai làm giám đốc của em cũng vậy thôi. Cô ấy chẳng làm gì em được cả.
– Nói thật em nghe nào! Lễ đính hôn khi nào diễn ra?
Tôi chớp chớp nhìn anh. Anh nghe câu này xong mặt liền đanh lại.
– Cô ấy nói với em?
– Không! Em đoán. Mấy chuyện hiển nhiên này ai mà không đoán được.
Tôi nhún vai trả lời anh. Anh kéo tay tôi, ôm tôi rồi lại vùi đầu vào hõm vai tôi. Mỗi lần có việc khó giải quyết anh đều có hành động này. Tôi cũng không tiếp tục hỏi, chỉ vuốt vuốt tóc anh.
– Em lúc nào cũng thông minh thế này, đáng sợ thật đấy. Ba tháng sau. – Anh khó chịu xoa thái dương.
– Vậy anh muốn giấu em sao? Đã giấu em bao nhiêu chuyện thế cơ mà.
Bỗng cảm giác được người anh cứng lại, tôi thầm trách bản thân. Đã bảo không nên nói chuyện này ra mà cái tính cứ thích đi nói bóng nói gió.
– Không phải anh giấu, chỉ là, anh thực sự không muốn em bận tâm. Tin anh, anh sẽ giải quyết ổn thỏa mọi việc.
Là đáp án cho lễ đính hôn hay là đáp án cho việc của Quân?
– Được rồi, em tin. Anh lo mà giải quyết, lâu quá, em không đợi được đâu! Hì hì.
– Xin lỗi em!
– Có gì mà xin lỗi! Nhưng đừng để làm bố mẹ buồn lòng.
– Ừ, anh biết mà!
– Ngoan, ngồi xuống ăn cơm.
Tôi vừa định đưa tay xoa đầu ai đó thì liền nhận lấy cặp mắt hình viên đạn. Tên này rất ghét tôi xem anh như là trẻ con, nhưng trông anh thế kia, khác gì trẻ con đâu. Đây không phải lỗi do tôi.

Chương 32: Ngoài tin tưởng chỉ còn yêu

Hai tháng sau.
Biết là cô cũng chẳng phải dễ dàng gì với tôi mà. Hàng ngàn công ty không chọn, chọn công ty kiến trúc. Hàng trăm công ty kiến trúc không chọn, lại chọn đúng công ty tôi. Hàng chục tổ trong công ty không chọn, lại chọn đúng tổ của chúng tôi để giám sát. Vài người trong tổ tôi không chọn, lại chọn tôi để bắt bẻ.
Tuy biết là mục đích cô ta đến đây là nhắm vào tôi, nhưng tôi cũng đã bao lần tự nói với mình rằng, mình cũng chẳng có sức hút đến nỗi để cô ta phải nhọc công làm giám đốc công ty mình, nên chỉ là tình cờ tình cờ mà thôi.
Cho đến lần thứ ba tôi bị gửi bản thảo về thì mới xác nhận chắc chắn rằng cô ta đến đây là vì mình.
– Chị Anh, em thấy bản thảo của chị rất ok mà! Sao vậy nhỉ? – Cô bé cùng tổ với tôi thắc mắc.
– Hì hì, chắc không ổn nên mới bị gửi lại mà. Xin lỗi mọi người, vì chị mà làm chậm tiến độ của tổ.
– Em thấy vô lí quá. Bản thảo của chị tụi em cũng đã xem qua, phải ổn nhất nên chúng ta mới trình lên. Vậy mà bị trả lại đến ba lần. Cô giám đốc mới này cũng khó tính quá!
– Ừ, phải cố gắng thôi!
– Hôm nay chị về sớm đi, để em làm những khâu khác cho! Mắt chị thâm quầng cả rồi kia! Ghê quá, về cho em nhờ!
– Ghê lắm à! Huhu, sao đây?
– Sao vậy chị?
– Hôm nay sinh nhật anh Long ấy!
– Ồ, sinh nhật của anh chồng chị à! Thế thì về ngủ một tí đi cho đỡ chị ạ, chứ em thấy … – Cô bé lắc đầu. – Chậc, xấu hơn mọi ngày đấy! Hê hê.
– Anh chồng gì mà anh chồng! Bạn trai tôi đấy cô!
– Thôi đi chị ạ! Cả công ty này ai không biết! Lần trước nếu không sự cố thì chị cũng làm vợ người ta rồi! Nhưng mà sao lâu thế rồi, mà anh chị vẫn chưa làm lại lễ cưới nhỉ?
– Anh chị đều bận cả em ạ! Công việc có rỗi được lúc nào đâu?
– Chị để anh ấy nuôi là được rồi, em mà có ông chồng như thế thì em đã chẳng phải đến đấy làm đâu!
– Chị thấy cậu bạn trai của em cũng được lắm mà!
– Hì hì. Đâu bằng bạn trai như chị. Ngày nào cũng chạy sang công ty ăn trưa cùng chị, chở chị đi, đón chị về. Em đoán á, là do chị không đồng ý đúng không?
– Không đồng ý gì cơ? – Tôi giả ngơ, liền bị cô ấy lườm. – Hì, chị thấy chưa đến lúc thôi. Nhiều việc quá em gái ạ! Thôi chị về nhé!
– Em nghĩ chị nên sớm đồng ý đi, bị ai cướ

cướp mất lại khổ. Hôm nay vừa hay đấy chị, đồng ý người ta, coi như làm quà. Món quà này … em thấy anh rể vô cùng thích!
– Này, chị sợ em rồi đấy! Gì mà anh rể?! Chị về đây! Ở lại ngoan nhé. Còn chuyện kia … chị sẽ suy nghĩ. Hì hì.
Tôi lụi cụi xếp đồ đạc toan về thì lại nghe tiếng của cô bé.
– Chào Giám đốc!
Tôi thở dài rồi đứng lên chào cô ấy.
– Hình như tôi nhớ tổ này chưa hoàn thiện bản kế hoạch đúng không? Tôi cho hạn chót chiều nay. Hy vọng mọi người nộp đúng giờ.
– Nhưng thưa chị, tụi em đã gửi ba bản và bị gửi trả. Nên không thể hoàn thành sớm, với cả, hôm nọ chị bảo là cuối tuần này?
– Hôm nay đã có thay đổi. Tôi đến báo với các cô. Còn việc bản thảo của các cô bị trả lại, thì các cô cần phải xem lại rồi.
Nói xong cô ta liền quay đi. Tôi cảm thấy nực cười. Tối nay cô ta vốn biết rõ ngày gì mà còn làm khó tôi thế kia. Tôi ngao ngán lắc đầu.
– Sao đây chị Anh? Khi sáng vừa bị gửi trả, bây giờ lấy đâu ra mà nộp?
– Bình tĩnh nào. Chúng ta thử thế này! Em lấy bản của anh Việt ra nộp đi. Bản đó rất tốt đấy.
– Nhưng chị là tổ trưởng nên lấy bản của chị … vả lại bản của chị cũng tốt nhất mà.
– Cũng không hẳn là của mình chị, mọi người cũng cùng làm. Em cứ nộp bản của anh Việt, chị nghĩ là thông qua đấy. Chị về đây!
– Sao chị chẳng lo chút nào thế. Hic, em lo quá.
– Thì cứ thử xem sao. Lo cũng thế mà không lo cũng thế. Không được thì chị chịu trách nhiệm. Về đây! Chào nãy giờ mà giờ mới về được.
– Chị! Nhất định đồng ý người ta nhé! Em muốn đi ăn tiệc cưới!
Tối nay nên nấu ở nhà hay ăn ở ngoài nhỉ? Tôi lưỡng lự giữa hai nơi bèn lấy điện thoại ra nhắn tin cho anh.
“Anh muốn ở nhà hay ăn ở ngoài?”
“Anh muốn em!” – Tên này!
“Em đạp giờ! Nghiêm túc!”
“Ở nhà! Em nấu!”
“Dạ! Đang làm gì đấy?”
“Đang họp”
“Họp mà còn nhắn tin! Tối mau về! Em không thích đợi!”
“I love you”
“But I don’t”
Vừa nhận được tin báo nhận của hệ thống thì anh đã gọi tới. Anh cũng thật là, đang họp mà còn nhắn tin, nhận được tin không vừa ý thì gọi lại.
– Alo?
– Em nói gì?
– Gì cơ?
– Nãy em nhắn gì? Anh không hiểu?
– Đang họp mà cũng nhắn tin, cũng gọi điện, anh là sếp mà thế à?
– Không vòng vo! Dịch câu đó anh nghe?
– Alo alo? Alo? Long ơi, có nghe em nói không? Alo ? Máy bị sao thế này …
Tôi lè lưỡi vội tắt máy. Cái giọng lạnh tanh đó nghe ghét chết đi

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT