|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
thế mà người kia lại bảo chắc chắn bác gái rất thích tôi.
Tôi thở dài, anh có biết là mẹ anh đang hiểu lầm tôi không? Mẹ anh đang rất không thích tôi không? Nếu anh biết chuyện mẹ anh cấm chúng tôi, anh sẽ phản ứng như thế nào? Anh yêu tôi, nhưng cũng là đứa con hiếu thảo. Tôi không muốn phải để anh phải lựa chọn một cách vô lý như thế này. Thực sự tôi không muốn anh vì tôi mà không vâng lời bác, nhưng nghĩ đến chuyện anh ấy vì bác mà không chọn tôi, trong lòng cảm thấy thật chua xót.
Tôi cứ nghĩ là anh sẽ tổ chức tiệc cho hai bác tại nhà, nhưng không ngờ lại làm ở khách sạn. Tôi cũng đã thầm đoán sẽ có rất nhiều người, nhưng cũng không thể nào tính đến số lượng khách đông như vậy được.
Tôi có chút khó chịu, thực sự tôi không quen phải giao thiệp như thế này. Ở đây, ngoài Long ra, tôi chẳng cảm thấy ai thân thuộc cả. Tiệc sinh nhật có cần phải hoành tráng thế này không?
Tôi cảm thấy hơi ngượng với trang phục mình đang mặc, phải công nhận là nó rất rất … “nổi bật” ở đây. Người ta mặc complet, váy dạ hội. Còn tôi thì chỉ mặc một chiếc đầm trắng dài đến chân do tên kia chọn. Anh bảo mang thế này đẹp rồi! Tên này, tôi muốn cho anh một trận. Tôi vội chạy đến nhà vệ sinh với hy vọng có thể cứu vớt những gì có thể.
– Tôi tưởng cô không đi? – Giọng Hải Linh truyền đến từ sau lưng.
– Vì sao tôi lại không đi? Tôi là bạn gái Long, hình như tôi đủ tư cách. Đúng không?
– Cô nói hay lắm. Nhưng sẽ chẳng vui mừng lâu đâu!
– Cô đã nói gì với bác gái?
– Nói gì đây, cô mà có gì để tôi nói. Thực ra thì kể chuyện của cô với anh Long thì cũng không mất thời gian lắm, cô chỉ ở bên anh ấy có gần bốn năm thôi mà!
Chuyện chúng tôi bốn năm nói không tốn thời gian, cô ta muốn nhắc nhỏ tôi là cô ta quen anh từ nhỏ.
– Tôi cũng quên! Cô chơi với anh từ nhỏ, vậy mà còn không có gì để nói, thế nên bốn năm của tôi cũng chẳng là gì!
– Cô!
– Hải Linh, tôi nói cô, tôi không hiền. Thực sự tôi chưa bao giờ thừa nhận mình là đứa hiền lành cả. Đồng thời, tôi không ngốc. Những trò của cô, hoặc là tôi không biết, hoặc là tôi không muốn biết. Cô đừng để tôi biết, nếu biết rồi, tôi cũng chẳng để cô dễ dàng ức hiếp đâu!
– Cô!
– Sao cô không nói gì? Chỉ toàn “cô … cô!”? Tôi khuyên cô, cách duy nhất để tôi rời bỏ anh Long, là hãy làm cho anh ấy yêu cô. Chỉ cần anh ấy yêu tôi, thì cô có dùng trăm phương ngàn kế tôi cũng không rời bỏ anh ấy! Lát gặp!
Nếu biết có một ngày tôi sẽ hối hận vì câu nói kia, thì hôm nay tôi đã dùng những lời kia để đối phó với cô ta.
Bữa tiệc bắt đầu. Long tiến lên bục MC khai tiệc. Anh đứng đó, rất đẹp trai, rất phong độ. Anh đưa mắt khắp phòng nhìn tôi, vừa nhìn thấy mắt anh đã sáng lên. Tôi gật đầu với anh.
– Thưa mọi người, hôm nay cháu tổ chức tiệc mừng sinh nhật người mẹ xinh đẹp mang nặng đẻ đau sinh cháu, và nuôi nấng cháu. Cháu không biết làm gì hơn để mẹ vui lòng, chỉ có thể mở một buổi tiệc nho nhỏ, hy vọng mọi người có thể chung vui với gia đình chúng cháu! – Rồi anh quàng tay ôm lấy mẹ m
mình.
Tôi lắc đầu với bữa tiệc nho nhỏ của anh. Tên này nói nhăng nói cuội thế kia chắc là chưa chuẩn bị gì rồi. Cái gì mà chung vui với gia đình chúng cháu, tính giới thiệu vợ à!
– Bên cạnh đó cháu còn muốn giới thiệu với mọi người …
– Tôi rất cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian đến vui cùng tôi hôm nay. Nhân đây, tôi xin giới thiệu với mọi người – Mẹ anh cắt ngang lời anh. – Xin giới thiệu với mọi người cháu Hải Linh, vợ sắp cưới của Đức Long, cô con dâu sắp rước của vợ chồng tôi.
Thực sự lúc này tôi cũng muốn vỗ tay lắm. Ai ai cũng chúc mừng nhà anh thế kia cơ mà. Hải Linh đã thay một chiếc đầm hồng rất đẹp và đến gần chỗ gia đình anh hơn. Nhìn bốn người họ ở đó thật giống một gia đình. Nhưng còn sắc mặt của anh thì làm tôi đau lòng. Rõ ràng là anh không biết chuyện này. Tôi thà mong anh biết, để lát về tìm chỗ để trút giận, nhưng có lẽ, tối nay tôi lại bị người nào đó xem như là nơi để trút giận rồi. Tôi lắc đầu, anh thật là không biết phối hợp mà. Bố mẹ anh và “vợ chưa cưới” của anh tâm đầu ý hợp thế kia, vậy mà nét mặt anh cứ như là nhận hung tin.
Lúc này đây, tôi lại thấy anh đang nhìn mình. Tôi cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ biết mỉm cười với anh. Có lẽ anh không an tâm, nên định chạy xuống chỗ tôi, nhưng tôi vội lắc đầu, khoát tay cản anh.
Tôi lại gật đầu, cười với anh, rồi xoay người đi.
Chương 29: Tiệc sinh nhật (2)
Từ ban công tôi ngắm nhìn thành phố của mình. Đột nhiên tôi nhớ đến Melbourne, nhớ đến gia đình Smith và nhớ đến cả những tháng ngày hạnh phúc của chúng tôi nữa.
Từ lúc về nước đến nay, thực sự chưa có ngày nào tôi thực sự hạnh phúc cả. Lúc ở nghĩa trang Pháp, tôi đã cảm nhận được hạnh phúc của tôi đã bắt đầu lung lay.
Nói tôi không có cảm xúc gì thực ra cũng không đúng. Tôi đau lòng, tất nhiên là đau lòng, nhưng quan trọng là tôi biết anh thực sự yêu tôi. Tất cả mọi thứ diễn ra trong kia đều không liên quan đến anh. Tôi chỉ buồn cho anh, có lẽ, những người anh yêu nhất bên cạnh anh cũng đang dần tổn thương anh.
Tôi muốn biết nếu lúc trước tôi không quyết định về nước sớm như vậy, tôi và anh có thể kéo dài những ngày tháng vui vẻ kia được một chút hay không? Hay anh tìm cách khác để khiến tôi về?
Vì sợ mất anh nên tôi mới quyết định quay về, nhưng khi về rồi thì có thật có được anh không? Tôi cười khổ.
Đột nhiên đằng sau một cánh tay ôm chặt lấy tôi. Đôi tay mặc dù đã ôm chặt lấy tôi, nhưng vẫn còn run run. Tôi thở dài, rất khó để thấy được anh lo lắng như thế này. Tôi tựa đầu vào vai anh, vuốt nhẹ cánh tay trái của anh, không nói gì cả.
Anh cứ như vậy ôm tôi, mọi thứ xung quanh thực sự rất yên tĩnh.
– Lam Anh! – Giọng anh khàn khàn, kèm theo một chút run sợ.
– Dạ?
– Anh tưởng em về?
Anh như thế này, thực sự tôi rất đau lòng. Bộ dạng bất lực của anh càng khiến tôi đau lòng, mà tôi lại là sự bất lực của anh. Anh đã từng nói với tôi, mọi chuyện anh điều có thể kiểm soát, chỉ có thứ mà anh thực sự muốn kiểm soát nhưng không thể, chính là tình yêu giành cho tôi. Buồn hay vui tôi không rõ nhưng tôi sợ, ích kỉ một chút, tôi sợ sẽ có ngày anh có thể khống chế được tình cảm giành cho tôi.
– Vì sao em phải về? Em được anh mời đến đây mà. Anh muốn em về à? Vậy em về!
Tôi giả bộ muốn về, vừa xoay người lại bắt gặp đôi mắt kia của anh. Tôi lại thở dài, đưa tay vuốt vuốt má anh.
– Em đùa đấy, anh đừng căng thẳng thế, được không?
Anh vẫn không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Gì thế này? Người tức giận phải là tôi mới đúng, sao tên này lại bày ra cái điệu bộ như là đang dỗi tôi thế này. Tôi cau mày, chăm chăm nhìn lại anh. Rồi lại nhướn mày, tỏ ý “Anh muốn gì?”
Anh thở dài, cầm lại hai tay tôi đặt hôn nhẹ rồi đặt lên mặt mình.
– Vì sao lúc đó ngăn anh?
– Ngăn anh làm gì? – Tôi nhún vai.
– Anh muốn giới thiệu em!
– Thì mẹ anh cũng giới thiệu rồi đấy ạ!
– Lam Anh!
– Hì hì, được rồi. Hôm nay là sinh nhật bác gái, anh đừng như vậy, không nên làm bà không vui.
– Nhưng em không vui!
– Chẳng sao cả! Em cũng chẳng buồn.
Anh tức giận mở to mắt. Véo má tôi rồi lại xoa xoa. Đau chết được, tôi để yên cho anh xoa nhưng vẫn không quên trừng mắt người kia.
– Một chút buồn cũng không sao?
– Không!
– Em không ghen sao?
– Không!
– Em không đau lòng sao?
– Không!
– Em không yêu anh sao?
– Có!
Tên này cũng thật là, có anh mong người yêu mình ghen như anh chứ.
– Vậy tại sao?
– Chẳng tại sao cả, vì em yêu anh nên mấy chuyện ghen tuông hay đau lòng kia không cần thiết. Anh cũng thật là, muốn em ghen lắm sao? Mong em đau lòng lắm hả?
– Muốn! – Tôi nguýt anh. – Cảm giác rất thành tựu!
Anh buông tay, nắm chặt vai tôi nhìn tôi, tiếp tục thở dài. Sau đó liền ôm chằm lấy tôi, anh ôm chặt, rất chặt.
– Em có thể phản ứng bình thường một chút được không?
– Ví dụ như?
– Hiền lành một chút thì khóc lóc, ghen tuông, giận hờn anh. Đanh đá một chút thì lên khán đài làm anh xấu mặt!
– Anh biết rõ em không như vậy và cũng bao giờ như vậy mà! – Tôi vuốt nhẹ lưng anh.
– Vì em như thế anh mới sợ! – Anh siết chặt hơn nữa. – Em càng như vậy, anh càng đau lòng. Anh hiểu em, nhưng có lúc anh lại nghi ngờ, phải chẳng anh không hiểu em một chút nào?
– Vì thế nên mới không có cảm giác thành tựu?
– …
– Được rồi, đừng lo nữa mà. Em đã không sáng suốt một lần rồi, nên sau này sẽ không như thế nữa. Anh yên tâm đi mà. Em sẽ ở bên anh.
– Mãi mãi?
Tôi không trả lời, chỉ ôm chặt đáp lại anh, vì chính tôi cũng hy vọng là mãi mãi.
– Được rồi, đi vào trong đi anh, mọi người đang đợi.
– Ừ, vào thôi.
Theo thói quen, tôi và anh vẫn nắm tay nhau đi vào. Nhưng tôi lại nhớ đến một việc nên rút tay lại.
– Em ?
– Đừng nổi nóng, chỉ là … em không muốn anh khó xử.
– …
– Đừng giận, chỉ lần này thôi, một lần này thôi được không anh?
– …
– Đừng thở dài, em hứa chỉ một lần này thôi. Thương em một tí đi, em không muốn mất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




