|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đã nuôi con đến tận bây giờ. Tạm biệt anh hai yêu dấu đáng ghét, anh chưa kịp dẫn em qua Mỹ và cũng chưa thực hiện lời hứa sẽ cho em tiền khi em đạt được học sinh giỏi, mà bây giờ em đã đi rồi, may cho anh đấy. Quần áo anh mua cho em có lẽ để anh mặc giùm…Tạm biệt Min – Con bạn thân dễ thương. Tạm biệt tất cả, tôi đi gặp Bác Hồ đây..!!” – Nó suy nghĩ rồi thút thít, nhắm mắt chờ thần chết tớirước.
“G..G…G…Gâuuuuuuuuu!”
-“Thần chết dẫn chó đến rồi! Tôi không muốn chết mà, tôi còn yêu đời lắm lắm!!” Như có một luồng điện chạy qua người, nó cắm đầu cắm cổ chạy như bay, tiếng động vẫn theo sau nó, vừa chạy nó vừa tụng kinh – câu trừ tà quen thuộc =”=!
“Rầm!!!” – Nó đâm đầu vào một cái cây, choáng ván đến ngất xỉu.
*Tại buổi tiệc*
-“Cậu có thấy Bi đâu không?” – Min ngó quanh và buông câu hỏi hắn.
-“Cô ấy vừa ở đây, dám hắc rượu vào người tôi rồi bỏ đi một hơi. Thật là tức chết mà!” – Hắn khó chịu.
-“Vậy cậu có biết Bi đi đâu không? Sao tôi tìm hoài mà không thấy”
-“Cô ta bảo đi tìm bạn….”
*Hả???? Tìm bạn??!!!* hắn sực nhớ..
-“Hả???????” – Min la lên và tiếp tục nói:
-“Tôi đây mà! Mà cậu ấy đi đâu mới được chứ!!” – Min cuống quýt lê cái chân đau chạy đi tìm khắp nơi, trong nhà, ngoài vườn. Hắn và Gin cũng cuống lên không kém. Lo lắng chạy đi tìm.
-“Lát nữa nhảy với nhé!” – Hiền xăm xăm tới hắn.
-“Tránh ra!” – Hắn đẩy Hiền qua một bên rất vô tình làm cô ta tức đến đầu bốc khói. Hắn đi tới chỗ thầy hiệu trưởng thông báo có người mất tích. Tất cả mọi người đều hoảng hốt ngoại trừ hai người….
Zen nghe vậy trong lòng bồn chồn đứng ngồi không yên không chờ đợi, Zen nhanh chóng chạy đi tìm nó. Rồi tất cả mọi người chia ra đi tìm. Trời bỗng nhiên đổ mưa nặng hạt nên chỉ một ít đi tìm. Số còn lại ở lại đợi tin tốt.
“Cậu mà có chuyện gì thì tôi không sống nổi đâu. Cậu đừng có bị sao đó, tôi không muốn một lần nữa để mất cậu đâu. Bi à”. Tâm trạng hắn rối cả lên, chạy đủ nơi tìm nhưng kết quả là không thấy. Trời mưa mỗi lúc một to, đường cái thì nguy hiểm hắn bất lực khóc không được bình tĩnh cũng không được…
“Ư…ư…ư… đây là thiên đường hay địa ngục…sao tối thế này…” – Nó ngồi dậy chợt thấy có cái gì đó nho nhỏ dụi dụi vào chân nó. Nó hét lên:
-“Aaaaaaaaaa…Tha cho tôi!!!!!!!! Tôi không muốn bị cắt lưỡi hay bị cho vào chảo dầu đâu… làm ơn!!”. Hình như tiếng hét của nó có sức lan truyền rất rộng, ngay cả trong màn đêm mưa tầm tã. Zen nghe thấy âm thanh phát ra từ khu rừng gần nơi mình đứng liền bật đèn pin bước nhanh đến đó.
Một cô gái đang run lẩy bẩy bên cạnh còn có một chú chó con, hình như là chú chó trong biệt thự thì phải. Zen bật cười khi nhìn thấy bộ dạng của nó. Thấy có đèn rọi vào người từ từ ngẩn đầu lên và thấy Zen đang nhìn nó với ánh mắt trìu mến có chút gì đó lo lắng.
Dường như nó không tin vào mắt mình, nó vẫn còn sống, vẫn còn tay còn chân, không phải là ma đói. Haha. Nó vui không thể tả, bớt chợt nó nhìn xuống chân thấy một chú cún con màu trắng bị lấm lem bởi bùn đất. Chú cún rất giống với con Bông của nó trước đây nhất là đôi mắt tròn như viên bi đen láy.
-“Là một chú cún ư? Mày làm tao tưởng ma chứ. Sao mày không nói tao biết sớm?!!” – Nó nhăn mặt.
-“Cún thì làm sao biết nói. Haha” – Zen vừa đỡ nó dậy vừa nói.
-“Ơ…ơ” – Bị hố rồi. ==”
Nó bế chú cún lên và cùng Zen trở về lễ hội. Hắn đứng phía sau chứng kiến hết mọi chuyện. “Thấy trai đẹp là tít cả mắt. Hừ. Biết thế tôi không thèm tìm cô” Hắn bực mình đi về biệt thự và thông báo ọi người đã tìm được người mất tích.
Vẫn vậy, trời vẫn mua to thế, nó run cầm cập trong bộ đồ ướt sũng. Min tâm trạng đang rất lo lắng nhìn thấy nó chợt xúc động bật khóc ngon lành.
-“Sao ngốc thế hả, nhỡ bà có chuyện gì thì tôi biết làm sao???” – Min nghẹn ngào trách nó.
-“Ơ, thôi đừng khóc nữa. Tôi xin lỗi mà. Hì hì” – Nó gãi đầu cười trừ.
Trong lúc Min đi lấy đồ cho nó thay thì Zen tiếp tục ân cần bên cạnh nó.
-“Tại sao cô lại đi một mình mà không nói ọi người biết hả?”
-“Ơ thì tại lúc ấy tôi cuống quá, đầu bị lủng lỗ nên hành động không đúng. Hehe” – Nó cười cười nói nói, gò má ửng hồng dễ thương chết đi được khiến Zen ngẩn tò te ra.
-“À, sao cô biết là bạn cô mất tích??” – Zen sực trở lại hiện tại vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Nghe Zen hỏi đúng chỗ phẫn nộ của nó, nó bật dậy nói: “Chính tụi con Hiền, bọn hồ ly tinh đáng ghét đó lừa tôi!!!!!”
“Tụi con Hiền à???” Có bóng người đứng phía sau nghe hết tất cả cuộc đối thoại của Zen và nó…
“Tất cả học sinh chú ý đã đến giờ mở tiệc, mọi chuyện đều ổn cả rồi. 5 phút sau tất cả phải có mặt ngoài sân để tổ chức tiệc, văn nghệ và cả những cuộc thi”
Thầy hiệu trưởng thông báo, trời tối đen như mực, mưa to. nhưng khu biệt thự này rất đặc biệt. Ngoài sân vườn đều có mái che bao rộng hết cả khu vườn khi trời mưa nên chả lo bị ướt. ^^
Người nó khá ấm rồi, thay đồ xong. “Ax, đồ gì mà rộng thùng thình thế này” nó nhăn mặt khó chịu, nhìn nó bây giờ chẳng khác nào đồ nhà quê. Miễn cưỡng để Min trang điểm sơ qua xong nó cùng Min nhập tiệc. Tuy nhiên Min bị trặt chân nên phải nhờ nó đỡ. Cô nàng nhất quyết không chịu ở trong nhà. ==”
Không khí của buổi tiệc khiến hai nàng nhà ta quên đi những việc không vui lúc nãy. Tay của hai nàng hoạt động lia lịa chẳng mấy chốc đồ ăn trên bàn đã sạch sẽ, mọi người cùng bàn đều thấy khiếp. :v
Đâu đó hắn cầm ly rượu cười nói vui vẻ cùng với những cô em xinh tươi. Nó đảo mắt một vòng và thấy nhưng trong lòng không mấy vui. “Ơ, cơ mà sao không thấy hai con hồ ly tinh đáng ghét nhỉ?” – Nó thắc mắc nhưng rồi cũng nhếch môi không bận tâm.
Một nửa thời gian đã qua đi, hắn vẫn uống và nói chuyện với mọi người vui vẻ, Gin đã lôi Min của nó đi chỗ khác rồi chỉcòn nó bơ vơ thôi. Trời cũng ngớt mưa, nó ra sau vườn ngồi vào xích đu với ly rượu vang trong tay.
-“Sao lại ra đây ngồi thế này?” – Zen bước lại gần nó.
-“Ơ thì tại cảm thấy muốn yên tĩnh thôi” – Nó nói nhỏ.
-“Ưm, cho tôi ngồi chung với nhé?” – Zen bước lại xích đu và ngồi cạnh nó.
-“A! Anh ngồi thế này nhỡ bạn gái anh thấy thì không hay đâu” – Nó đứng dậy.
-“Haha, cô ngốc này. Nếu tôi có bạn gái rồi thì từ nãy giờ phải ở bên cô ấy chứ, ra đây với cô làm gì, ngồi xuống đi” – Zen cười tít cả mắt và kéo nó ngồi, lúc này trông Zen thật đẹp nó ngây người mỗi lần nhìn Zen cười tự nhiên thế này.
Không khí thoải mái hơn, nó cười nói rất vui với người nó xem giống như anh cả của mình.
“Cái con nhỏ ngốc này, lại ở chung với hắn. Cười nói trông rất vui nhỉ, bực không thể tả mà, tôi lại đến sau rồi. Lần cuối nhé, tí nữa tổ chức trò chơi tôi khiến em chết chắc” Hắn nắm tay thành nắm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




