|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Viên Tú Ngọc vội lớn tiếng cắt ngang: “Là ngươi tới trước, ngươi còn cướp đoạt sự chú ý của biểu ca!”
Nam Cung Xuân Hương đứng lên, phản bác lại : ” Ta chỉ muốn nhìn hoàng thượng liền đi, là ngươi ngoan cố xông đến, còn ở nơi này cùng ta huyên náo!”
“Là ngươi! Rõ ràng là ngươi…giễu cợt mỉa mai ta trước! “. Viên Tú Ngọc cũng đứng lên cãi lại.
” Là ngươi năm lần bảy lượt nhấn mạnh cùng hoàng thượng có quan hệ thân mật ” Nam Cung Xuân Hương càng lớn giọng thêm.
“Là ngươi.. nhiều lần đem thái hậu ra dọa người khác!”
“Là ngươi mắng người nhà ta là yêu nữ!”
….
Hai người kia đúng là một cặp dở hơi, chẳng thèm để ý đến tình cảnh, xem người bên cạnh là ai, lại bắt đầu đấu tiếp, la hét còn lớn hơn nữa, không đánh mà tự khai.
Nam Cung Xuân Yến hai tay ôm ngực, thờ ơ lạnh nhạt nhìn bọn họ chó mèo cắn nhau.
Chờ đến lúc hai người có thể hét gì đều hét xong, giọng cũng bắt đầu khàn, nàng mới chậm rãi mở miệng: ” Nói xong chưa ? Còn ai muốn bổ sung nữa ?”
Lúc này hai người mới chú ý đến sự tồn tại của Nam Cung Xuân Yến , trên mặt bọn họ không còn một giọt máu.
Bây giờ mới thật sự là xong đời! Cái gì nên nói – không nên nói toàn bộ thái hậu đều biết.
Lần này không như trước đó chỉ im lặng nhận tội, hai người vội vàng quỳ xuống, đồng thanh van xin: ” Xin thái hậu bớt giận!”
“Tốt! Thật là tốt!”. Nam Cung Xuân Yến không thèm nhìn các nàng cầu xin, cười lạnh không ngừng: ” Xem ra các ngươi không những không xem ai gia ra gì, mà ngay cả vương pháp cũng không có trong mắt! Người đâu—!”
–W w w . k e n h t r u y e n . p r o–
13
Ngư ông được lợi ( trung ).
Đợi đã, vở kịch đang tiến triển đến cao trào, có thể nào thiếu nam nhân vật chính đây?
” Xin mẫu hậu bớt giận!”. Một tiếng kêu cắt ngang Nam Cung Xuân Yến đang làm mưa làm gió, một bên được Lý Ti Thần dìu, Phượng Dật từ trong Phượng cung bước nhanh ra.
“Hoàng thượng! “. Người cứu mạng tới, hai người đang quỳ trên mặt đất cùng nhau giương lên đôi mắt rưng rưng , mừng rỡ nhìn hắn, nhẹ nhàng khẽ gọi.
Nam Cung Xuân Yến trong cơn giận dữ cũng quay đầu lại, thấy Phượng Dật sắc mặt nhợt nhạt, vội vàng đi tới, đổi sang vẻ mặt lo lắng, ân cần hỏi: “Hoàng thượng, tại sao ngươi lại đi ra ngoài? Bên ngoài gió lớn, thân thể ngươi không khỏe, bị gió làm bệnh thêm thì sao? Người đâu, mau đỡ hoàng thượng trở về nghỉ ngơi!”
Ngoài miệng nói những lời quan tâm, nhưng trong lòng đã mắng hắn đến thối đầu: Tiểu tử, giữa ban ngày, ngươi không nằm yên thân trên giường cho ta, lại chạy tới đây xem náo nhiệt, ngươi sợ cái gì ? Ta cũng không làm gì biểu muội của ngươi! Quá lắm là dọa bọn họ sợ, cho bọn họ bớt kiêu căng đi. Đừng tưởng rằng bản thân là đại tiểu thư thì có thể vênh mặt lên.
Phượng Dật lắc đầu, thấp giọng chậm rãi nói : ” Mẫu hậu, nhi thần không sao , Quý phi, Thục phi bởi vì quá mức lo lắng cho nhi thần nên mới đến thăm, nhi thần không có trách, mà còn rất vui. Vừa rồi các nàng cãi nhau, chắc hẳn cũng không phải cố ý. Xin mẫu hậu nể mặt nhi thần, tha cho các nàng một lần!”
“Hoàng thượng. . .”. Hai nữ nhân cảm động, nước mắt tràn ra.
Đúng là một khuôn mặt trắng! Nam Cung Xuân Yến thầm cười khẩy, hắn không chỉ có gương mặt trắng giống quỷ, ngay cả diễn kịch cũng giành đóng vai mặt trắng (1)!
Như thế, xem ra đến phiên nàng phải đóng vai mặt đen (2)!
Ngẩng mặt lên, nàng lạnh lùng nói: ” Sao có thể làm vậy được! Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, phạm lỗi thì phải phạt, nhất là hai người này đã làm tổn hại đến thể diện của hoàng gia, khó có thể bỏ qua! “
” Mẫu hậu…”. Phượng Dật mở miệng, dường như còn muốn cầu xin.
Nam Cung Xuân Yến giơ tay cắt ngang, nghiêm nghị nói: ” Không được nói nữa, ai gia đã quyết định, người nào xin tội cho bọn họ, phạt như nhau!”
Phượng Dật liền ngậm miệng lại. Vốn dĩ câu tiếp theo nên nói như thế nào hắn còn chưa nghĩ ra, mới vừa rồi kêu một tiếng chỉ là thuận miệng mà thôi. Thấy hai nữ nhân cảm động, hắn chỉ muốn nói thêm vài câu để tăng tác dụng mà thôi, bị nói như thế làm hại hắn không có cảm giác thành công.
Hừ lạnh một tiếng, Nam Cung Xuân Yến phất ống tay áo, cao giọng nói: ” Người đâu, mang Quý phi – Thục phi về cung, cấm rời khỏi tẩm cung trong mười ngày, trừ ra cung nữ, thái giám hầu hạ, không cho bất cứ kẻ nào đến thăm. Cung nữ, thái giám của Quý phi bị đánh mười gậy, của Thục phi bị đánh mười lăm gậy, đánh mạnh cho ai gia, một gậy cũng không được thiếu, có nghe rõ chưa”.
” Thái hậu, tại sao cung nữ của ta bị đánh mười lăm gậy, mà Quý phi lại ít hơn năm gậy?”. Viên Tú Ngọc không phục, thắc mắc hỏi.
Thật ngu dốt, sau này ngàn vạn lần đừng nói với người khác bọn họ là anh em họ. Nàng không muốn sống nữa sao. Phượng Dật cúi đầu im lặng, thở dài trong lòng , tại sao hắn lại có một biểu muội ngu ngốc như vậy ? Biết rõ núi có hổ, vậy mà lại đâm đầu vào, hơn nữa trong tay không có bất cứ…vũ khí gì. Lần này thì hay rồi, tự đưa mình vào bụng cọp, đến xác cũng không giữ được.
Sau này phải tìm một cơ hội, gọi đại bá (3) mang nàng về nhà! Nếu không, chẳng bao lâu nữa hậu cung sẽ thành nơi chôn thân của nàng.
Ngư ông đắc lợi (hạ).
” Láo xược”. Cung nữ thân cận của Xuân Yến – Lục Ngọc quả nhiên nắm chặt cơ hội bắt đầu làm khó dễ: ” Hoàngthượng, thái hậu ở đây, sao dám vô lễ kêu la ? “
Viên Tú Ngọc sợ ngây người, nói không ra lời.
Xuân Yến nhìn nàng, khóe miệng giật nhẹ, giọng điệu lạnh lẽo : ” Không vừa lòng phải không ? Vậy tăng lên hai mươi gậy!”
” Ngươi…”. Viên Tú Ngọc ngẩng đầu, lại muốn nói gì đó. Nhưng bị khiếp sợ trước nụ cười lạnh của Xuân Yến, đành cam chịu nuốt những lời oán hận trở vào.
Giải quyết xong một người, ánh mắt Xuân Yến chuyển sang người đang ngồi bệch dưới đất , khiến Nam Cung Xuân Hương sợ hãi lui ra sau:” Không biết Quý phi có bất mãn gì với quyết định của ai gia không?”. Nàng mềm mỏng hỏi.
Vừa nhìn thấy cảnh ngộ thảm thương của tình địch, nàng dĩ nhiên có chút hả hê, nhưng cũng có chút sợ hãi đối với Xuân Yến.
Từ tối hôm qua đến giờ, nàng đã bị sự nghiêm nghị , lạnh nhạt của Xuân Yến làm cho khiếp sợ, bây giờ lại bị hỏi như vậy, giọng điệu Xuân Yến thật dịu dàng càng làm cho nàng sợ sệt. Lấy hết can đảm, Nam Cung Xuân Hương ngập ngừng khẽ gọi: “Muội…Đại…Đại tỷ…”.
“To gan! Trong hoàng cung, người là thái hậu, sao dám gọi lung tung, làm rối loạn cung quy!”. Không đợi Nam Cung Xuân Hương nói xong, Thu Dung nhìn thấy ánh mắt ẩn ý của Xuân Yến nhìn mình, lập tức phụ họa kêu lên.
” A..”. Nam Cung Xuân Hương bị dọa đến tái mặt, lời nói không còn mạch lạc: “Đại..đại tỷ..”
Xuân Yến thất vọng lắc đầu. Với tố chất như thế này, còn muốn được sủng ái, muốn làm mẫu nghi thiên hạ sao? Dù là nằm mơ cũng khó!
Cũng nên tìm cơ hội đưa nha đầu này xuất cung thôi, tìm một người gả cho , nếu cứ ở lại đây thì xác cũng không giữ được. Đó là điều tốt nhất mà nàng có thể làm vì gia tộc rồi.
” Xem ra trước khi tiến cung, Nam Cung đại nhân cùng Viên đại nhân còn chưa dạy dỗ nữ nhi của mình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




