|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
qua hắn, đi tới ghế trên ngồi xuống.
Nhận lấy chén trà Thu Dung dâng lên, uống một hơi, sau đó chậm rãi nói:” Hoàng thượng, người phải biết tại sao ai gia đến đây chứ? “
Đi tới trước mặt nàng, Phượng Dật cũng không quanh co, thẳng thắn nhận lỗi:”Mẫu hậu, đêm qua là nhi thần không đúng, nhi thần biết sai rồi”.
Nếu như nói xin lỗi có tác dụng, thì cần gì đến cảnh sát nữa ? Trong đầu Xuân Yến bỗng nảy ra một lời thoại đã được sử dụng đến mòn trong phim.
Xuân Yến quay đầu đi, thở hồng hộc, mặc kệ vẻ mặt áy náy của hắn.
Thấy vẻ tức giận của nàng không có dấu hiệu giảm đi, Phượng Dật nhăn mặt, bối rối nói:” Mẫu hậu, xin người bớt giận, nhi thần… nhi thần cũng có nỗi khổ riêng!”.
Xuân Yến nghiêng qua liếc hắn, lạnh lùng nói:” Ngươi có nỗi khổ gì chứ?”.
Phượng Dật ngẩng đầu, vẻ mặt khó xử liếc nhìn nàng, sau đó lại cúi xuống, ngập ngừng nói:” Chính là… Nhiều năm qua nhi thần bị bệnh nặng, đối với tình cảm nam nữ hiểu biết nông cạn, cũng chưa từng trải nghiệm. Đêm qua là đêm đầu tiên của nhi thần, nhìn thấy Đức phi trên long sàng nên vô cùng hồi hộp. Nhi thần liền nghĩ…nên đi xem sách một chút, chờ tâm trạng bình tĩnh trở lại, sau đó tính đến chuyện phòng the cũng không muộn. Nhưng không ngờ…nhi thần xem một chút, vậy mà lại ngủ thiếp đi. Đến khi mở mắt ra thì trời đã sáng!”
Diễn xuất thật hay! Giọng điệu mới vô tội làm sao!
Xuân Yến siết chặt nắm tay, hai hàm răng nghiến lại.
Viện cớ! Nhất định là muốn viện cớ! Không có một chút kỹ năng nói dối! Nếu như nàng tin hắn, thế thì uổng công trước kia xem nhiều tiểu thuyết và phim truyền hình, uổng phí đã xuyên thời gian đến đây! Vậy thì sau này không cần ở trong cung lăn lộn nữa. Cứ đập đầu vào miếng đậu hũ hoặc treo cổ bằng sợi mì chết đi cho xong!
Nhìn vẻ mặt khó đoán của nàng, Phượng Dật cắn cắn môi, nói tiếp:” Xin mẫu hậu bớt giận, tối nay nhi thần nhất định cố gắng, không để người thất vọng”.
Chỉ cố gắng thôi ư? Nhìn xem, hắn thật biết dùng từ ngữ.
Nắm tay Xuân Yến như sắp nện lên người hắn. Ta không cần ngươi cố gắng, ta muốn ngươi phải hoàn thành! Nàng rất muốn kéo tai hắn mà hét vào, nhưng không thể làm vậy được.
” Thật ư? Hoàng thượng cam đoan chứ?”. Việc nàng có thể làm chỉ là nén tức giận lòng trong lòng xuống, nhẹ nhàng hỏi.
“Nhi thần xin cam đoan”. Phượng Dật hứa hẹn , giọng điệu vô cùng chân thành. Nhưng mà trong khóe mắt đang rũ xuống ánh lên một tia gian xảo.
Xuân Yến không có lời nào để nói, chỉ thở dài.
” Được rồi, Hoàng thượng hãy xem tấu chương đi!”. Nàng đứng lên bảo,” Xem xong rồi thì trở về nghỉ ngơi sớm một chút. Đêm qua ngươi ngủ quên trên ghế, chắc chắn không được ngon giấc. Tấu chương hôm nay không nhiều, cũng chẳng có việc gì quan trọng, ai gia chờ ngươi ngủ dậy sẽ sai người mang đến, nhất định có thể xem hết, không cần khẩn trương như thế”
Phượng Dật khom người thi lễ:” Đa tạ mẫu hậu quan tâm”.
Xuân Yến khoát khoát tay:” Ngươi không cần tiễn, chỉ có mấy bước mà thôi”. Nếu như có thể, nàng cũng không muốn nhìn thấy hắn nữa!
“Nhi thần tuân chỉ”. Phượng Dật đáp, thật sự vẫn đứng ở tại chỗ không nhúc nhích. Chỉ có khóe môi hơi cong lên, để lộ tâm tư thật sự của bản thân.
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ ^^)
20
Tiếng chim hót líu lo, muôn hoa khoe sắc dưới ánh nắng chói chang, Xuân Yến thuận tay ngắt lấy một đóa hoa, vò nát trong tay, cũng không quay đầu lại, hỏi:”
Lục Ngọc, lúc nãy hoàng thượng cam đoan, ngươi có tin không?”
Yên tĩnh, không một tiếng trả lời.
“Lục Ngọc? Thu Dung?”. Xuân Yến gọi lần nữa.
Hồi lâu, tiếng nói của Lục Ngọc mới vang lên sau lưng nàng:” Thái hậu, người muốn nghe nô tỳ nói thật hay nói dối ?”
Xuân Yến quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt đánh chết cũng không tin của Lục Ngọc, Thu Dung , thậm chí cả Tiểu Hỉ tử cũng thế. Bất giác lại muốn than thở.
” Thật ra, ai gia cũng không tin lời hắn”. Vẻ mặt bất đắc dĩ, nàng thẳng thắn nói:” Nhưng mà, người động phòng là hắn, có thể làm cho phi tử mang thai, sinh hạ long tử cũng là hắn, cho dù ai gia có sốt ruột, cũng không thể thay hắn làm việc đó được. Cho nên, cũng chỉ có thể hy vọng bản năng nam tính của hắn mãnh liệt một chút mà thôi”.
Thật sự là không có cách nào khác!
Xuân Yến ngẩng đầu nhìn lên trời, Thái Dương công công bày ra một gương mặt vui vẻ, nhìn nàng cười thật tươi.
Tâm tình của Xuân Yến cùng khí trời thật đối lập nhau.
Phượng Huyền, hãy xem ngươi để lại cho ta cục diện rối rắm thế này đây!
Nổi trận lôi đình.
” Khốn kiếp !”
” Khốn kiếp ! “
” Rùa rụt đầu !”
” Rùa rụt đầu !”
” Trứng thối!”
” Trứng thối !”
” Ngàn đao giết ngươi !”
” Ngàn…đao giết ngươi !
Tiếng nói theo lờ mờ không rõ ràng, cô bé ba tuổi đi đến góc gian phòng, kéo kéo vạt áo mẫu thân đang thong thả thưởng thức loại trà thượng hạng, vẻ mặt tò mò hỏi nhỏ:” Mẹ, cái gì gọi là ngàn đao giết ngươi?”
” Phụt!”. Trà thơm trong miệng Nam Cung Xuân Hoa đành cống nạp cho mặt đất.
Kéo tay áo lên lau miệng, nàng hắng giọng, chậm rãi nói:”Tiểu yến tử tỷ tỷ, tỷ giận đến điên rồi phải không ? Sao cả những lời lẽ trong lúc vợ chồng chửi nhau cũng dùng được?”
” Đúng vậy, ta điên rồi! Ta bị tên tiểu tử đó làm cho điên rồi!”. Xuân Yến hổn hển la to, trong tiếng nói lanh lảnh còn kèm theo tiếng nghiến răng đầy phẫn nộ, hai tay nắm chặt tóc, nàng đang trong cơn giận lôi đình.
Nhìn về phía Xuân Yến đang phát điên, Xuân Hoa chỉ nhấp một ngụm trà, cười nhẹ nói: “Tiểu Yến à! Hãy bình tĩnh một chút. Con gái của muội vẫn còn ở đây, tỷ đừng dùng những lời lẽ thô tục này dạy hư nó”.
” Hừ, ta chỉ nói mấy câu tầm thường, sao có thể so với lời nói và việc làm mẫu mực từ sớm đến tối của muội ba năm nay chứ?”. Xuân Yến hừ nhẹ một tiếng, đi tới xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, nhìn cô bé tinh nghịch nháy mắt mấy cái bảo:” Bé con, con hãy nói xem có đúng không?”.
” Ha ha..”. Đang chui trong lòng mẫu thân, cô bé thuận tay lấy một miếng bánh đút vào miệng, vỗ vỗ mồm, cười khúc khích.
” Ôi !”. Thật là hâm mộ cuộc sống thảnh thơi của bọn họ.
Xuân Yến thở dài một hơi, tiện tay đoạt chén trà trong tay Xuân Hoa,uống ừng ực, muốn xoa dịu cổ họng đau rát vì kêu la. Xuân Hoa hờ hững nhìn nàng, mặc kệ chén trà của mình bị cướp đi, yên lặng theo dõi phản ứng tiếp theo của nàng.
Giây tiếp theo, mặt mũi Xuân Yến nhăn lại, đem hết trà vừa mới uống phun ra, tức giận kêu lên:” Hứ! Trà khó uống như thế, còn nói là trà thơm thượng hạng ư ? Lừa gạt quỷ! Tiểu nhị —”
Xuân Hoa chợt đưa tay chặn nàng lại, chậm rãi nói:” Thái hậu nương nương, lưỡi của tỷ đã bị trà hiếm có hảo hạng trong cung làm cho kén chọn, đương nhiên sẽ chê loại trà mà mọi người xem như rất ngon rồi. Cho nên, thái hậu nương nương, xin người thương xót, đừng giận cá chém thớt, tội nghiệp cho tiểu nhị”.
Xuân Yến muốn nói lại thôi, nhìn nàng một cái, cuối cùng cũng không gọi nữa, chỉ dùng sức đá chân bàn một cái, tức giận nói:” Thật là, người đang gặp xui xẻo, uống nước lã cũng đành phải im
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




