|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
không tin hắn một mực đồng ý.
Trên khuôn mặt tuấn tú đang cúi xuống hiện lên một tia khinh thường. Quả là yêu nữ ! Mới nói mấy câu, liền lộ ra cái đuôi.
“Mẫu hậu cho rằng Quý phi tốt thì nhất định là Quý phi tốt”. Suy nghĩ một chút, Phượng Dật từ tốn nói:” Nhi thần không có ý kiến gì, nhưng chỉ sợ vì vậy mà làm tổn hại đến hòa khí giữa bọn họ thì không tốt lắm”.
Không có ý kiến? Đây gọi là không có ý kiến gì ư?
Xuân Yến cười khẩy trong lòng. Tiểu tử kia, ngươi thật là giỏi! Đem trách nhiệm đổ lên đầu của ta.
Nhưng mà, nàng đã sớm đoán được hắn sẽ ra chiêu này, cho nên cũng đã nghĩ ra kế ứng phó rất hay.
” Nếu muốn bọn họ phục , ai gia có một cách”. Xuân Yến cườinói.
Trên khuôn mặt Phượng Dật vừa mới hiện lên nụ cười đắc ý đã vội tắt ngấm.
Hắn lần đầu tiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút giễu cợt, ‘khiêm tốn’ thỉnh giáo nàng:”Không biết mẫu hậu có diệu kế gì?”
” Bốc – thăm”. Xuân Yến nói rõ từng chữ, giọng điệu vô cùng hùng hồn.
Phượng Dật ngây người ra.” Bốc…bốc thăm ư?”. Vẻ kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt anh tuấn.
” Mẫu hậu, việc… này…chỉ sợ không tốt lắm đâu!” Sự việc chuyển hướng ngoài dự tính của hắn, Phượng Dật không tránh được có chút bối rối, ” Việc lớn như vậy, sao có thể làm qua loa như thế được…”.
” Nếu không còn có thể làm như thế nào nữa? Hoàng thượng có phương pháp khác tốt hơn sao?”. Xuân Yến hỏi vặn lại.
” Trẫm…”. Phượng Dật mới há miệng, lại phát hiện bản thân chưa nghĩ ra lời nào để đáp trả.
Hắn liên tục nghĩ kế sách đối phó, nhưng bây giờ lại ngốc đến mức tự đẩy bản thân vào chỗ nước sôi lửa bỏng?
Chặn được miệng hắn thành công, Xuân Yến không khỏi đắc ý một chút.
” Không được ư? Đây là phương pháp ai gia khổ công nghĩ ra, sẽ không làm người nào bất mãn”. Nàng cười khẽ, ” Hơn nữa, bốc thăm là cách đơn giản nhất từ xưa tới nay nhưng cũng là cách công bằng nhất. Cả bốn người đều có cơ hội như nhau, ai gia nghĩ, cho dù kết quả thế nào, bọn họ cũng không thể kêu ca gì. Hoàng thượng, ngươi nói xem có đúng không?”.
” …Đúng vậy”. Phượng Dật không thể không thừa nhận. Chết tiệt là rất đúng! Tại sao hắn suy nghĩ nhiều kế sách đối phó như vậy, nhưng lại không nghĩ đến chiêu thức vô cùng đơn giản này?
Yêu nữ, xem như ngươi lợi hại!
“Tốt lắm, đợi khi bọn họ đến Thiên Trữ cung thỉnh
an, nhân lúc có mặt tất cả, ai gia sẽ mời hoàng thượng bốc thăm”. Xuân Yến tranh thủ thời cơ, vội nói.
Phượng Dật tức giận, cúi đầu cắn môi, không tán thành cũng không phản đối.
Thấy hắn không nói lời nào, Xuân Yến tự cho là hắn đã ngầm đồng ý.
“Chuyện này cứ làm như vậy đi”. Dàn xếp ổn thỏa, giọng điệu của nàng thoải mái lên rất nhiều.
” Hoàng thượng, đêm qua ngươi thức khuya xem tấu chương, sáng hôm nay lại giải quyết nhiều việc như vậy, chắc chắn đã mệt mỏi, hãy mau về tẩm cung nghỉ ngơi! Ai gia cũng muốn trở về chuẩn bị việc bốc thăm”. Tiếp đó, nàng lại bắt đầu sắm vai một người mẫu thân hiền hậu.
“Đa tạ mẫu hậu quan tâm, nhi thần xin cáo lui.” Ở trong lòng vì sách lược sai lầm của bản thân mà buồn bực không thôi, Phượng Dật nghiến răng nói, nhưng vẫn không quên giả vờ ngoan ngoãn.
————————-
Trên có chính sách – dưới có đối sách.
Đang cầm một mảnh lụa trắng như tuyết, hai tay Xuân Yến run nhè nhẹ, làn môi đỏ mọng, duyên dáng mím chặt lại, đôi mắt mở to, trống rỗng thất thần. Đúng là khóc không ra nước mắt!
” Thái hậu, người… có khỏe không?”. Hết sức thận trọng dò xét thái độ của nàng, Lục Ngọc ngập ngừng hỏi.
” Khỏe ! Rất khỏe! Ai gia cực kỳ khỏe!”. Xuân Yến nghiến răng, từng chữ một phát ra từ kẽ hở giữa hai hàm răng, nàng cười lạnh liên tục.
Lục Ngọc rùng mình một cái, vội vàng lùi về phía sau. Thật đáng sợ quá! Nhìn thái hậu lúc này khiến người ta cảm thấy có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, khả năng sát thương nhất định rất mãnh liệt, kẻ thông minh một chút nên giữ khoảng cách với người thì tốt hơn, nàng không muốn vô cớ bị nổ đến xác cũng không còn.
Mười ngón tay siết chặt, vò mảnh lụa trong tay thành một khối nhăn nhúm, nàng hung hăng ném xuống đất, tiếp đó dùng hai chân ra sức chà đạp. Ngọn lửa bốc cháy hừng hực trong đôi mắt long lanh của nàng, càng cháy càng mạnh, giống như lửa lan trên đồng cỏ vậy.
Vừa đạp mảnh lụa dưới chân, Xuân Yến tức giận hét to:” Phượng Dật, ngươi là … tên tiểu tử thối, không sớm thì muộn cũng có ngày ai gia phải giết ngươi..giết ngươi!”
” Thái hậu!”. Thu Dung nói lớn, muốn dùng tiếng la của bản thân át đi tiếng của Xuân Yến, sau đó đi qua kéo kéo tay áo của nàng, thấp giọng bảo,” Nô tỳ biết trong lòng người đang bực bội, nhưng dù thế nào người cũng không thể nói to những lời như thế được! Nếu như bị kẻ khác nghe thấy, e rằng lại một phen long trời lỡ đất”.
Đâu chỉ là tức giận ? Nàng sắp bùng nổ rồi !
” Náo loạn thì náo loạn chứ! Ai gia không sợ!” Xuân Yến thản nhiên nói.
Nhưng mà, nàng cũng phải thừa nhận rằng: bây giờ không phải thời cơ tốt nhất để giết chết tên tiểu tử kia. Cho dù muốn giết, cũng phải chờ hắn làm cho một nữ nhân nào đó lớn bụng lên mới được.
Được rồi! Nàng sẽ chờ, đợi cho một phi tần nào đó mang thai, nàng liền hạ độc vào thức ăn, trà, rượu của tên tiểu tử thối kia, còn phải bỏ cả khói độc vào lư hương nữa. Khiến hắn phải sống dở chết dở.
Ý nghĩ độc ác này làm nàng cảm thấy tâm trạng dễ chịu một chút.
Thế nhưng, không thể thốt ra những lời này, trong lòng nàng quả thực hơi khó chịu. Bị đánh gãy răng sau đó nuốt vào bụng không phải là tác phong của nàng!
Hít sâu một hơi, cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh trở lại, Xuân Yến trầm giọng nói:” Tiểu Hỉ tử, bây giờ hoàng thượng đang ở đâu?”
” Bẩm thái hậu, hoàng thượng đang ở ngự thư phòng xem tấu chương ạ!”. Tiểu Hỉ tử nói, hắn đang đứng cách xa nàng hơn mười bước:” Thái giám thân cận của hoàng thượng – Tiểu Thạch tử bảo, tối qua vì chuyện động phòng nên tấu chương hôm qua chưa xem kịp. Hoàng thượng bảo, nếu như sáng nay không tranh thủ thời gian thì tấu chương ngày hôm nay cũng sẽ không xem hết. Cho nên, dùng xong bữa sáng, hoàng thượng liền đến ngự thư phòng, tới giờ vẫn chưa bước ra”.
Động phòng ư ? Hắn còn mặt mũi đề cập đến việc động phòng sao?
Gân xanh trên trán Xuân Yến lại nổi lên, khó chịu đến mức nàng muốn giẫm bẹp ai đó.
” Đã đến lúc nào rồi mà hắn còn có tâm trạng xem tấu chương nữa chứ?”.Nàng giận dữ hét,” Người đâu, mau gọi hoàng thượng đến đây cho ai gia!”
Mới đi vòng hai bước, nàng đột nhiên thay đổi chủ ý, quay lại nói:” Người đâu, chuẩn bị xa giá. Ai gia muốn đến ngự thư phòng một chuyến “.
Tuyệt đối không để cho tên tiểu tử kia có bất cứ cơ hội nào để trốn tránh!
—————
Tại ngự thư phòng, Phượng Dật đứng ở cửa, hướng về kẻ dẫn đầu đám người phá cửa đi vào, chắp cung kính tay nói:” Mẫu hậu”.
Xuân Yến cúi đầuhừ lạnh một tiếng, mắt nhìn thẳng, vòng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




