|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Phượng Dật đứng lên, vội hỏi.
Động tác của Viên Tú Ngọc mới làm được một nửa, tay của nàng đang giơ trong không trung, tiếng gọi kẹt lại trong cổ họng, chưa kịp thốt ra, bây giờ lay cũng không được, kêu cũng không đúng, không biết nên làm thế nào cho phải.
Nhân cơ hội tuyệt vời này, Phượng Dật đẩy ghế ra, đi tới trước mặt nàng, nâng tay nàng lên, nhìn chăm chú vào đôi mắt rưng rưng, vẻ mặt tỏ ra hết sức đau lòng.
“Biểu muội, mười ngày không gặp, muội tiều tụy nhiều quá”. Hắn nỉ non thốt lên, giọng điệu giống như đang nói với người yêu xa cách ngàn năm mới gặp lại, chỉ một câu nói giản đơn nhưng chứa đầy tình cảm nhung nhớ.
“Biểu. . . Biểu ca —- “. Giọng nói Thục phi nương nương bỗng nghẹn ngào, hai mắt đỏ hoe, chứa đầy lệ, vội giơ khăn tay lên định lau đi.
“Biểu muội, ta có lỗi với muội!”. Hắn nắm chặt tay Viên Tú Ngọc, trước khi nàng kịp mở miệng nói tiếp, hắn đã cất tiếng bi thương.
” Hả ? Biểu..Biểu ca…”. Tay của Viên Tú Ngọc đang cầm khăn bỗng ngưng lại giữa không trung, ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu ra sao.
Không để cho nàng có thời gian phản ứng, Phượng Dật vẻ mặt đầy đau lòng nhìn nàng, tự trách:” Thật có lỗi với muội, là do biểu ca vô dụng ! Biểu ca không thể giúp muội , chỉ có thể bất lực nhìn thái hậu đánh cung nữ của muội, phạt muội không được đi đâu. Sau khi sự việc xảy ra, ta cũng từng cầu xin thái hậu, xin người thả muội ra, nhưng mà người không đồng ý. Ta muốn đi thăm muội, thái hậu lại phái người canh giữ ở bên ngoài tẩm cung của muội, không cho bất cứ ai vào, ngay cả ta cũng không cho phép. Thậm chí người còn nói, nếu như ta xin tội cho muội lần nữa, người cũng sẽ phạt ta , bất kể ta có phải là đương kim thiên tử hay không!”
” Xin lỗi biểu muội, là do biểu ca vô dụng, biểu ca bất tài…”. Tiếng nói càng lúc càng yếu. Càng nói càng ra vẻ bi thương, như đang kiềm nén uất hận.
Nét mặt và giọng điệu này, so sánh với nàng bị uất ức to lớn hôm đó còn tội nghiệp hơn mấy trăm lần, khiến cho Viên Tú Ngọc đã chuẩn bị tốt một bụng oan khuất thành ra vô dụng, nàng vốn muốn khóc lóc kể lể nhưng giờ cảm thấy bản thân làm vậy giống như cố tình gây sự.
“Biểu ca, huynh ngàn vạn lần đừng nói như thế!”. Giống như diễn kịch, tùy cơ ứng biến, Viên Tú Ngọc vội dùng chiếc khăn tay còn dính nước mắt che miệng Phượng Dật lại, dịu dàng nói:” Muội không trách huynh. Muội biết huynh có ý muốn giúp muội, nhưng màlực bất tòng tâm. Biểu ca có phần tâm ý này là đủ rồi, muội hiểu mà”. Khẽ cắn môi, nàng oán hận nói tiếp,”Muốn trách, thì trách yêu nữ kia—”.
Vô tình nghe đến cái tên ấy, trong mắt Phượng Dật chợt hiện lên một tia chán ghét. Hắn nhanh tay nắm lấy bàn tay đang cầm khăn của Viên Tú Ngọc, đẩy ngược trở lại miệng nàng, ghé sát vào nàng, lấy ngón trỏ để trước môi, ra vẻ nghiêm túc khẽ nói :” Suỵt, biểu muội, có một số chuyện không thể tùy tiện nói ra! Những lời này, trừ những lúc nơi đây không có ai khác muội có thể nói được nhưng trong hoàng cung này, khắp nơi đều là người của thái hậu, nếu muội không cẩn thận mà nói lung tung, truyền đến tai thái hậu thì không chỉ bị phạt đơn giản như lần trước!”.
” Sao? ” Nghiêm trọng đến thế ư ? Viên Tú Ngọc vội lấy hai tay che miệng, đôi mắt ngây thơ vô tội mở thật to nhìn Phượng Dật.
“Đúng vậy”. Phượng Dật gật đầu, nghiêm trang đáp.
Viên Tú Ngọc im lặng, trong đôi mắt hồn nhiên chứa đầy sợ hãi.
Vừa nghe nhắc đến chức vị của nữ ma đầu kia, lại nhớ đến khuôn mặt cười như không cười của Xuân Yến mười ngày trước, nàng bất giác rùng mình, lấy hai tay ôm ngực tự sưởi ấm.
Phương Dật vịn vai nàng, dìu lại ghế ngồi xuống, sau đó nhẹ giọng nói:” Biểu muội tạm thời ngồi ở đây nhé, chờ ta xem hết tấu chương, sẽ hàn huyên cùng muội”.
” Vâng”. Viên Tú Ngọc ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng mà, ngay khi ánh mắt nàng nhìn thấy đống tấu chương xếp ngổn ngang theo hướng Phượng Dật chỉ tay, nàng há hốc mồm vì kinh ngạc.
” Sao…tại sao lại có nhiều tấu chương như vậy?”. Nàng trợn mắt hỏi
“Mỗi ngày đều nhiều như vậy đấy!”. Phượng Dật nở một nụ cười yếu ớt, nói như không có sức:” Biểu muội yên tâm, mỗi ngày ta đều xem nhiều như vậy, đã quen rồi”.
” Nhưng mà…sức khỏe của huynh…”. Hai mắt nàng lại đỏ hoe, bộ dạng đau lòng thật sự.
“Không có gì, cùng lắm thì nằm nghỉ thêm mấy ngày, uống thêm một ít thuốc là được”. Phượng Dật lơ đãng cười nói. Đúng lúc đó, giơ tay áo lên che miệng, giả vờ ho hai tiếng.
” Biểu ca!”. Quả nhiên, cô nương nào thấy vậy cũng đều đau lòng.
“Biểu muội không cần lo lắng. Chẳng qua mấy ngày trước, ta thức khuya xem tấu chương bị nhiễm gió lạnh, đã uống thuốc rồi. Thái y bảo, vài hôm nữa sẽ khỏe thôi”. Phượng Dật nhìn nàng, bày ra một nụ cười gượng gạo thấy rõ.
Nước mắt của Viên Tú Ngọc vừa mới ngừng lại bắt đầu lã chã rơi.
“Biểu ca, huynh đừng xem tấu chương nữa, hãy nhanh nghỉ ngơi đi!”. Nàng túm lấy hai vai của hắn, kiên quyết đẩy hắn tới bên giường.
Phượng Dật gỡ bỏ đôi tay đang cố gắng kéo bản thân đi, nhanh chóng quay trở về bên cạnh bàn.
” Không được! Thái hậu đã căn dặn, cho dù phải thức thâu đêm, ta cũng phải xem hết, nếu không người sẽ tức giận”. Vừa kéo tay nàng ra, hắn không chút phân vân, nhân cơ hội đem tội lỗi đổ lên đầu Xuân Yến.
” Sao thái hậu có thể làm như vậy, chẳng lẽ người không biết thân thể của biểu ca không được khỏe, không chịu được lao lực ư ? Vậy mà còn tìm cách đày đoạ huynh như thế!”. Lửa giận cuồn cuộn tạm thời át đi nỗi sợ hãi. Viên Tú Ngọc một tay đập bàn, lớn tiếng la lên,” Vậy thái hậu thì sao? Năm đó không phải hoàng cô phụ* đã hạ chỉ để thái hậu buông rèm chấp chính ư? Những tấu chương này lẽ ra phải do người xem mới đúng!”.
Ánh mắt Phượng Dật chợt tối sầm lại. Nếu như có thể, hắn rất muốn lấy hơn mười bản tấu của phụ thân Lý Ti thần nện lên đầu nàng, xem thử có thể làm cho nha đầu ngây thơ đến ngu ngốc này thông minh ra một chút hay không?
” Không sao, ta có thể chịu đựng được”. Cố nén ý muốn bóp chết tiểu nha đầu nông nổi này, hắn hạ giọng, yếu ớt nói.
” Biểu ca đừng gắng gượng như vậy!” Viên Tú Ngọc vẫn chưa chịu thua, thở hổn hển bảo:” Muội nhất định phải nói việc này cho phụ thân biết! Sau đó, người chắc chắn sẽ hợp sức cùng với các đại thần khác, dâng lên tấu chương vạch tội yêu nữ kia”.
Mi mắt hắn rũ xuống, trong mắt hiện lên một tia giễu cợt. Hắn bỗng nhiên không muốn bóp chết nàng nữa mà chờ xem yêu nữ kia bóp chết nàng ra sao.
Nên biết rằng, tất cả tấu chương dâng lên đều phải qua tay yêu nữ kia trước, ả xem xong mới đưa đến bên này. Tấu chương buộc tội chỉ sợ mới tới trạm thứ nhất, những người đó dù chức quan cao thế nào thì mũ ô sa cũng khó mà giữ được. Suy cho cùng, từ trong ra ngoài cung, toàn bộ đều do yêu nữ kia nắm quyền, ả muốn ai chết thì kẻ đó không thể thoát được.
Nha đầu ngốc này, tình thế trước mắt cũng không hiểu rõ mà dám ở nơi này mạnh miệng, chắc là cảm thấy cuộc sống quá nhàm chán.
“Biểu muội, muội không nên tức giận. Thái hậu cũng có việc của người …”. Để nỗi háo hức qua một bên, Phượng Dật kéo cánh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




