|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bộ dáng càng lúc càng uể oải của nàng, Lục Ngọc rất đau lòng, đâm ra lớn mật đề nghị:
-Thái hậu, không bằng, chúng ra xuất cung đi chơi đi!
-Xuất cung? Xuân Yến chậm chậm ngẩng đầu. Nhìn nàng. Lại chậm chậm hỏi.
-Đúng vậy! – Lục NGọc gật đầu – Tìm tam tiểu thư cùng với Y Phù, ăn chút gì đó, chơi một chút, có lẽ tâm tình sẽ tốt hơn một chút.
-Ăn cái đó….?…. Chơi …. – Xuân Yến lẩm bẩm.
-Được rồi! Sau một giây tự hỏi, nàng gật đầu đáp ứng. Hôm nay nhàn rỗi đến phát hoảng,ra ngoài ăn uống một vòng chơi một lúc cũng tốt.
Đường cái vẫn cứ nào nhiệt, dòng người vẫn đông đúc buôn bán, chỉ có Xuân Yến vô tâm nhìn.
-Không biết vị tiểu thư này có gì phiền não, có thể nói với tại hạ được không? Gia phụ ở Hoàng thành cũng có chút địa vị,có lẽ có thể giúp nàng giải quyết không chừng?
Đột nhiên có một bóng người chặn đường Xuân Yến, ngả ngớn ngăn cản tâm trí nàng tiếp tục chu du nơi cửu thiên.
Xuân Yến nhìn gã công tử nhà giàu quần áo hoa lệ không biết từ khi nào đã đứng trước mặt. Người này quần áo sang đẹp, mặt mũi cũng không tầm thường, chỉ tiếc, vẻ mặt sặc dâm khí kia đã phá hỏng cả.
-Hử? Ngươi là ai? Nhìn gã, nàng khó hiểu hỏi. Vừa rồi là hắn vừa nói chuyện sao?
-Tại hạ PHùng Giác. – Gã phất cây quạt, xiêm áo bay bay tạo cho mình một cái pose (làm dáng) mà tự nghĩ thật là tiêu sái, khẳng định đã tập vô số lần trước gương rồi, giọng nói cũng tuyệt không chút khiêm tốn.
Di? Đây chính là trêu ghẹo con gái nhà lành trong truyền thuyết sao?
Mở to hai mắt nhìn gã nam tử trước mặt, nhìn nhìn bốn gã đàn ông đang vây chủ tớ các nàng, trong lòng càng khẳng định – Chính mình xác thực là con gái nhà lành bị người ta trêu ghẹo!
Bị trêu ghẹo a! Một định luật bất biến khi xuyên qua, cuối cùng nàng cũng đã gặp!
Bỗng nhiên có gì đó nhảy lên kỳ cục.
-ngươi nói ngươi tên họ gì? – Nàng cười đến là thanh xuân sáng lạn, hai mắt còn nhìn đối phương thật chăm chú. Nhất định phải ghi nhớ thật kỹ diện mạo tính danh của hắn a! Lần đầu tiên bị trêu ghẹo, thời khắc lịch sử này tuyệt đối phải tập trung ghi nhớ thật kỹ kỹ kỹ kỹ!
-Tại hạ Phùng Giác. Thủ thành Phượng hoàng thành Phùng Tê Chiếu là gia phụ. – như thể mới lần đầu thấy con gái, Phùng gia công tử không đợi nàng hỏi đã tràn đầy kiêu ngạo mà tự khoe.
-Con của Phùng Tê Chiếu? – Xuân Yến thầm nhẩm, đồng thời trong đầu cũng hiện ra khuôn mặt một nam tử trung niên. Nhìn thế nào nàng vẫn cảm thấy gã này và cha hắn là hai loại người khác hẳn nhau.
-Thì ra là công tử Phùng đại nhân gia, thất kính thất kính. – Mặc dù trong lòng nghĩ thế, nhưng nàng vẫn nhún thân thi lễ, giả lả cười nói, diễn cho đủ vai.
-Đâu có đâu có. – Phùng gia công tử cười đến run rẩy cả người, cây quạt lại đập phạch phạch đầy tiêu sái – Cô nương,nếu đã biết gia phụ là ai, thì
có kẻ nào khi dễ cô nương, cứ việc nói với tại hạ, tại hạ sẽ cho hắn một trận!
Nói cho cùng thì… chỉ tiếc là hắn là người mà cả đời cha ngươi cũng không thể trêu vào. Nàng thở dài.
Gã đẹp mã ngu ngốc kia thấy nàng chỉ bất đắc dĩ thở dài, vội nói:
-Cô nương đừng chỉ có thở dài nha! Có phiền não gì mau mau nói cho tại hạ.
Khuôn sáo! Quá khuôn sáo! Ngữ khí và thái độ nói chuyện mọt chút cũng không thành khẩn, cách trêu ghẹo một chút cũng không thú vị!
Nàng nổi hứng trêu đùa, tiếp tục diễn.
Khụt khịt cái mũi, Nga Mi nhăn nhăn,đáy mắt dâng lên một làn hơi nước, một tay ôm ngực làm ra một bộ dáng đau lòng cắt ruột, đầy bi thương:
-Chỉ sợ, chuyện này, công tử gia người không thể ra tay giúp đỡ ta.
Mỹ nhân đau buồn, Phùng gia công tử cũng buồn đau. Đại nam nhân nháy mắt ngẩng đầu muốn bảo vệ chính nghĩa.
-Không thể nào! Hắn tràn đầy tự tin – Cha ta là thành thủ phượng hoàng thành, cả phượng hoàng thành là một tay người quản. Còn có gì không thể làm chủ được?
Hoàng đế đó!
-Thật vậy sao? – Xuân Yến chớp chớp mắt mấy cái, hé ra khuôn mặt tươi cười như hoa lê dưới mưa xuân, vừa đẹp vừa đáng thương.
Phùng gia công tử nhìn mà lại đau lòng, vội vàng:
-ĐÚng vậy, cô nương nàng có phiền não gì, mau nói ra mới phải.
-Nhưng… người giúp ta rồi, ta nên đáp tạ thế nào đây? –Nàng ngước đôi mắt tặng cho hắn một làn thu ba, lời nói nghẹn ngào – Hay, ta nên trả trước tiền cọc?
Chưa từng gặp được cô nương nào như thế, phùng công tử bị bộ dáng thiên kiều bá mị của nàng giật cho thất điên bát đảo, thẳng thắn vỗ tay cười hào sảng:
-Cách này hay! Cách này hay!
Quả nhiên là một đăng đồ tử không có kinh nghiệm, mới đó đã mắc câu. Xuân Yến cười thầm.
-Tốt lắm, mời công tử theo ta, ta sẽ trả ngài tiền cọc. – Nàng vẫy tay, cười khẽ nháy mắt – Chỉ cho phép một người thôi đó nha!
-Được được được. – Lời nói của mỹ nhân còn hơn cả thánh chỉ, phùng công tử lập tức làm theo, bỏ lại đám nô bộc chạy như điên sau mông nàng.
Nhưng còn chưa ra khỏi vòng vây của bốn nô tài, đã có nhiều thật nhiều người vây quanh bọn họ.
Từ bên ngoài vòng vây một người đi vào, tao nhã thanh tú, phong lưu phóng khoáng,đúng là kẻ đã được Phượng Dật dặn dò cẩn thận – Lý Ti Thần.
Vừa thấy hắn, Xuân Yến biết ngay trò này không chơi được nữa tồi, hung hăng lườm hắn. Ai cho phép ngươi xen vào việc của người khác? Cho rằng lão nương không đủ ngoan không đủ độc sao?
Lý Ti Thần bị ánh mắt ác độc của nàng dọa cho sợ hãi, nhưng cũng chỉ biết thầm kêu khổ trong lòng: Hoàng thượng, xem ngài đã an bài cho ta chuyện gì tốt đây nè!
-Phùng công tử, đã lâu không gặp. Không nghĩ tới khi gặp lại lại chỉ thấy ngươi đang ở giữa đường cái trêu chọc cô nương. – Cực lực lờ đi căm tức của Xuân Yến, Lý Ti Thần chắp tay chào PHùng công tử,mỉm cười châm chọc.
Giữa đường bị người ta quở trách, sắc mặt Phùng công tử trở nên khó coi, nghiến răng nghiến lợi:
-Lý công tử, chúng ta nước sống không phạm nước giếng, ta làm gì, tốt nhất ngươi đừng quản.
Hắn cũng đâu có muốn quản a… nhưng người này, hắn không thể không quản! Lý Ti Thần thàm cười khổ trong lòng, lại nghiêm túc:
-Phùng công tử, trong hoàng thành, dưới chân thiên tử, ta khuyên ngươi nên cẩn thận một chút thì hơn. Đừng quên, cha ngươi thân là thành thủ Phượng Hoàng thành, nên yêu dân như con, theo lẽ công bằng mà chấp pháp. Nếu lần nữa ngươi bôi tro lên mặt ông ta, nếu bị cha ta biết, người lại gửi một quyển tấu chương lên Hoàng thượng thì sao đây…
-Lý – Ti – Thần! cây quạt trên tay Phùng công tử đã bị hắn vò nát.
-Phùng công tử, ta nói đều là lời nói thật. – Lý Ti Thần cười nhạt, ánh mắt vừa dịu dàng lại vừa ngọt như lưỡi dao.
-ngươi… Hừ, tính ngươi hôm nay gặp may mắn! – Lưu luyến liếc nhìn Xuân Yến một cái lại mọt cái, PHùng công tử bỏ lại mọt câu nói của trẻ hư thất thế, mới xoay người cùng gia nô bỏ đi.
Này này này, đừng có đi a, nàng còn chưa chơi đủ!!! Nàng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




