|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
phòng phẩu thuật, Hắn ở ngoài chờ, không có chút cảm giác gì hết, không thấy đau rát chút nào, chỉ thấy tim mình đau nhói, nó mà có chuyện gì thì cái người đã làm ra chuyện này có là ai đi chăng nữa hắn cũng sẽ không tha.
– Long, Đăng sao rồi, còn Suhz với ông nữa??? – anh Hậu vừa chạy vào thì thấy Hắn đang đứng đó, người ngợm thì cháy xém, mắt thì vô hồn làm anh đã lo càng lo hơn.
– Anh, Đăng sẽ không sao chứ?? – Hắn vừa thấy anh Hậu thì người như chảy ra không còn chút sinh khí, bây giờ hắn mới thấm hết nỗi lo lắng của mình.
– Con nhóc sẽ không sao đâu, còn em nữa, để anh gọi y tá tới sơ cứu vết thương đi, sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ – anh nói rồi quay sang ngoắt đại một y tá gọi đưa hắn đi mà băng bó, Hắn không phản khán mà chỉ đi theo, 3 phòng cấp cứu đều đang yên lặng, yên lặng thật sự, làm anh cũng thấy lo lắng thay. Đang họp dang dỡ thì có điện thoại nói là nó với Đăng cùng một ông lão bị chuyện, nghe Khánh nói thì anh có thể biết ông lão đó chính là ông ngoại của nó, thế là mặc kệ đang họp anh cũng bõ hết mà chạy tới đây. Long sau khi băng bó xong thì cũng ra ngồi chờ với anh Hậu, tính ra thì hắn cũng chẵng bị gì, chỉ là phỏng nhẹ, chăm sóc 1 chút thì sẽ không bị gì.
♪ ♫ ♫
Tôi sẽ không thể nào quên
Từng dấu vết còn vương vấn
Để rồi chôn vùi trong tim
Vì một người đã đi xa
Và thời gian dần đi qua
Để dường như tim anh đã lạnh băng
♫ ♪ ♪…
Đang ngồi thì tiếng chuông điện thoại của Long reo.
– Alo?? – Long nhất phone 1 cách lười biếng.
_ Đã điều tra ra được, mày bây giờ ở đâu tao tới _ Khánh nói nhanh.
– Bệnh viện Hoà Bình – Long trả lời, không có hồn.
_ Ok _ tiếng Khánh ở bên kia nói nhanh rồi thì cúp phone, Long không nói gì thêm, chậm rãi bỏ điện thoại ngược vào trong túi quần và típ tục ngồi chờ.
15′ sau thì Khánh tới, rồi thì cũng ngồi chờ chứ không nói gì, 1 tiếng sau thì 1 trong 3 phong cấp cứu mở cửa ra, là Suhz, Khánh và anh Hậu cùng đứng dậy, chỉ có Long là vẫn cứ ngồi đó như người mất hồn khi biết không phải là Đăng.
– Con bé có sao không Huy?? – anh Hậu vừa thấy người ta đẩy Suhz ra thì đã chạy lại hỏi, thì ra bác sĩ trẻ này là bạn cùng thời trung học của anh.
– Ủa Hậu, em gái cậu à?? – chàng bác sĩ trẻ vừa nhìn thấy anh thì quên cả mình đang lam gì mà ngạc nhiên hỏi.
– Là bạn của em gái thôi, mà con bé có sao không?? – Hậu trả lời cho có rồi hỏi ngược lại người bác sĩ trẻ.
– Uhm, chỉ là bị mất máu cùng có nhiều chỗ bị bầm cùng với vài cọng sường bị gãy, có thể là bị đánh, nhưng không nguy hiểm tới tính mạn, chỉ cần nghỉ ngơi thì 2 tới 3 tuần là có thể xuất viện – Huy trả lời cùng thở phào.
– Uhm, cám ơn cậu, bữa nào cùng đi uống nước nhé – Hậu gật đầu thở phào nhẹ nhõm. vậy là 1 người đã không sao, mặc dù có hơi bầm dập một chút. Khánh nhìn thấy Suhz như vậy thì tim mình đau nhói, tại sao lại như vậy cơ chứ, cậu tự hứa với lòng là sẽ không để cho bọn kia yên đâu, dám đụng vào người của cậu thì sẽ không có kết quả tốt, Khánh đi theo Suhz về phòng dưỡng bệnh, để cho Long với anh Hậu tiếp tục ngồi chờ. 15′ sau thì lại một phòng nữa tắt đèn, lại một người nữa được đẩy ra, đương nhiên là ông của Đăng.
– Ông ấy không sao chứ cậu út??? – anh Hậu lại khẩn trương chạy tới hỏi, lại thêm 1 người quen của anh, và lần này là người cậu út, tuổi cũng suýt sát với anh.
– Ông chỉ là bị kích động mạnh, cộng thêm cơ thể suy yếu cho nên bị ngất thôi, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thì cùng lắm là 1 tháng thì có thể về nhà được rồi, đừng quá lo lắng – cậu út của anh lại nói, – mà có chuyện gì xảy ra vậy?? – bác sĩ lo lắng hỏi.
– Có chút chuyện thôi, không sao là tốt rồi, nhờ cậu cho ông ở phòng kế bên phòng của nhóc Suhz cho cháu, và chuẩn bị một phòng khác cho Đăng nữa, hay để Đăng nó ở cùng Suhz cũng được – anh thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần ông
không có chuyện gì là tốt rồi, ông không sao thì Đăng nó sẽ dễ chịu hơn.
– Đăng bị gì sao??? – cậu út của Hậu lo lắng hỏi, gì chứ anh đâu có lạ gì con nhóc tuy ngỗ ngáo nhưng lại cực kì tốt bụng kia.
– Chuyện dài lắm, thôi cậu đi lo cho ông dùm cháu đi – anh không muốn giải thích lúc này cho nên lảng sang chuyện khác.
– Uhm – anh chàng gật đầu rồi quay người đi, mọi thứ lại trở nên im lặng, im lặng đến lạnh cả người, cả hai con người ở đây, chỉ mong cho cái đén đang đỏ kia tối đi, nhưng cái đèn nó cứ ương bướng mà đỏ hoài như muốn chống đối hai người. 1 tiếng, rồi hai tiếng, rồi 3 tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy động tĩnh gì, chỉ thấy lâu lâu lại có 1 y tá hay bác sĩ chạy ra chạy vào, định hỏi gì thì họ cũng chỉ lắc đầu mà thôi. 4 tiếng, rồi 5 tiếng đồng hồ trôi qua thật lâu, thật dài, cứ tưởng như là vô tận, cùng có 2 bức tượng.
♫ ♪ ♫
Khi màn đêm về trên phố dài
Anh lặng nghe lòng anh nhớ em da diết
Mùa thu qua theo bước chân em đã xa xôi rồi
Để lại đây, một mùa đông lạnh giá.
♪ ♪ ♫
Bỗng tiếng chuông điện thoại của anh Hậu vang lên làm cả hai giật mình, nhìn vào màn hình thì là số lạ, tuy không muốn nghe nhưng anh không hiểu sao vẫn bấm nút nhận cuộc gọi và đưa lên tai.
– Alo?? – anh lên tiếng.
_ Anh Hậu, còn nhớ em chứ, là Minh Thanh đây _ tiếng của một người con trai ở đầu dây kia vang lên.
– cậu là….a, là chàng trai vài tuần trước đã cứu Đăng phải không?? – sau vài giây suy nghĩ thì anh nhớ ra.
_ Vâng, thế bây giờ anh có rãnh không, chúng ta cùng đi uống nước được không?? _ Tiếng Minh Thanh lại hỏi, có phần gì đó là lạ.
– Lúc này không tiện – anh nói, nhìn sangphía Long đang thẫng người ra, – Đăng nó đang có chuyện, anh không thể bỏ đi được – anh trả lời, có phần áy náy.
– Con nhóc có chuyện à?? là chuyện gì vậy anh??? – cậu hỏi dồn, hèn gì sáng giờ cậu thấy trong người cứ khó chiệu, lại luôn nghĩ đến nó, thì ra là nó xảy ra chuyện.
– À cũng không có gì đâu – Hậu cười gượng qua điện thoại mà trả lời.
– Anh đang ở đâu thế, nói em tới – tiếng ở đầu dây bên kia có phần nóng nảy.
– Không cần đâu – anh khó xữ, 1 tên Long là đủ rồi, thêm 1 tên nữa thì có mà khỗ a, anh đâu phải không hiểu là chàng trai tên Thanh kia đang nghĩ gì.
_ Anh cho em biết đi mà _ chuyển sang năn nỉ.
– Thật sự là không cần đâu – anh cố gắng từ chối.
_ Anh làm ơn cho em biết đi, đừng làm em lo mà – năn nỉ.
– Thôi thôi, anh đang ở bệnh viện Hoà Bình, trước cửa phòng cấp c….tút tút tút – anh chưa nói hết thì đã nghe tiếng tút bị mất kết nói, haizzz, đúng là bó tay với tụi trẻ bây giờ mà, quay sang Long thì vẫn vậy, không có chút hồn nào cả. Anh chỉ còn biết ngồi nhìn mà không biết phải nói thế nào, 15′ sau thì cái người kia cũng chạy tới, hớt ha hớt hảy mà hỏi dồn anh.
– Anh, cô nhóc bị gì vậy anh, ở trong đó lâu chưa??? – Thanh hỏi dồn, cùng vẻ mặt hết sức lo lắng.
– Anh cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




