|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
không rõ – anh Hậu chỉ biết lắc đầu mà thở dài.
– Mà có chuyện gì đã xảy ra vậy anh, không lẽ lại tự t…..- Thanh đang hỏi thì bỗng dưng im bặt.
– Ý anh là sao??? – Long nãy giờ không quan tâm cho lắm những gì anh Hậu và Thanh nói, nhưng khi nghe tới Đăng thì mới quan tâm.
– A không có gì – Thanh chối.
– Đừng đùa, có chuyện gì?? – Long không rãnh mà đùa với Thanh, giọng lạnh tanh, mặt đã bắt đầu chuyển sang đen.
– Ok thì nói, chuyện là lần trước, không phải là con nhóc bị té xuống hồ, mà thật ra là cô ấy muốn tự tử, may là em đi ngang cho nên kịp thời cứu và đưa về nhà thôi – Thanh nhìn thấy 2 khuôn mặt đằng đằng sát khí thì không dám dấu mà khai sạch. (tên nỳ k xxài đc, bán đứng ng khác a)
– Đăng…..Đăng muốn tự tử??? – Long như không tin vào tai mình, tại sao??? Tại sao chứ?? tự nhiên hắn thấy mình thật vô dụng, trong khi người con gái mình yêu đau khổ, thì mình lại đi chơi đùa, thật là khốn nạn mà.
– Tôi không biết, lúc đó nhìn cô nhóc rất buồn, nhém chút nữa là bị bọn say xỉn làm nhụt, hên là lúc đó có tôi đang nằm ngủ gần đó, sau khi đuổi bọn kia đi, chưa gì thì cô ta lại nhảy xuống hồ.. – Thanh thật thà kể lại mọi chuyện lúc đó.
– Cái con nhóc này…- Hậu đến là bó tay luôn với Đăng, thật sự là anh không hiểu nổi, anh chỉ rời đi có 1 năm, con nhóc đã thay đổi, 2 năm sau quay về thì anh không thể biết được là nó đang nghĩ gì nữa, từ một cô bé luôn luôn gây rối, nó biến một cái thành 1 người khó đoán, cùng với 1 tâm hồn đầy máu, con bé ngày xưa của anh đâu rồi????
– A…. – Long đang định hỏi gì đó thì cửa phòng cấp cứu bật mở, cái đèn chết tiệt kia cuối cùng cũng chịu tắt đi, bác sĩ Tùng cùng tất cả các bác sĩ y tá bước ra, mặt người nào người nấy cũng đều bơ phờ cả.
– Đăng không sao chứ bác hai??? – vừa thấy bác sĩ Tùng là Long liền chạy ngay lại mà sốt sắng hỏi.
– Tình hình là đã qua được thời kì nguy hiểm, nhưng vì chấn thương khá nặng, cộng thêm khối u trên đầu chuyển xấu, cho nên bây giờ vẫn còn đang hôn mê, có tỉnh lại được hay không là chờ vào ý chí sinh tồn của con bé – bác sĩ Tùng lắc đầu thở dài, không ngờ đã 3 năm không sao, tự nhiên cái khối u lại chuyển xấu đến thế, ông nên ép nó phẩu thuật sớm hơn thì có lẽ mọi chuyện sẽ không đến nỗi nào, cũng tại ông đã quá mền lòng với nó. Hên là ca phẫu thuật thật thành công, nếu không ông sẽ không còn mặt mũi nào mà nhìn người nhà của nó.
– Khối u?? – cả Long và Hậu cùng ngạc nhiên hỏi.
– Chắc là con bé đã dấu mọi người, trong đầu Đăng vì từ nhỏ đã có 1 khối u rất nhỏ không thể nhìn thấy, cho nên đó là lí do vì sao Đăng hay quên. 2 năm trước vì bị tai nạn mà Đăng đã bị hôn mê gần cả tháng trời, cũng vì tai nạn mà khối u đã phát tán, nhưng có nói thế nào con bé cũng không chịu phẫu thuật, có lẽ là chuyện nay chỉ có tôi, Đăng và Suhz biết mà thôi, con bé không cho tôi nói, tôi là bác sĩ có bổn phận bảo vệ quyền riêng tư cho bệnh nhân cho nên không thể nói, nhưng bây giờ thì chuyện gì tới cũng đã tới, mong người nhà hãy chuẩn bị tinh thần – bác sĩ Tùng giải thích cặn kẽ, ông nghĩ bây giờ có dấu cũng không được gì.
– Ông là bác sĩ cái kiũ gì vậy hả?? Bệnh nhân nói cái gì cũng phải nghe hay sao??? Nếu như vì không nói mà cô ấy có chuyện gì thì ông tính sao chứ??? – Thanh nghe xong bức xúc đến nỗi không thể tự kìm chế mình mà nắm cổ áo bác sĩ Tùng mà hét.
– Thanh, Thanh bình tĩnh lại chút đi – Hậu cố gắng kéo Thanh ra khỏi người bác sĩ Tùng, tuy rất tức giận, nhưng anh biết lúc này có tức giận thì cũng không thể làm gì, chỉ mong là Đăng nó tỉnh dậy mà thôi.
– Chừng nào thì có thể vào thăm Đăng vậy bác?? – Long không tỏ ra một cảm xúc gì rõ rệt, chỉ thấy trên mặt hắn có chút gì đó đau đớn, chút gì đó an tâm, và chút gì đó lo lắng cũng có chút gì đó tức giận.
– Bây giờ Đăng phải nằm trong phòng dưỡng khí chưa thể vào thăm được, à, mà người nhà cũng chuẩn bị tinh thần đi, vì vết phỏng trên người của con bé khá nặng, có thể sẽ để lại sẹo vĩnh viễn đấy – trước khi rời đi bác sĩ Tùng còn nhắn lại.
– Chó chết, cái bọn đó sẽ không sống yên đâu! – Long không tự chủ được mà đấm mạnh tay vào tường, máu từ tay chảy ra nhưng dường như hắn chẵng còn nghe thấy được gì, chỉ có ông Tùng là bị doạ cho một trận chết khiếp, tuy biết là thằng cháu mình hay nổi nóng cũng như rất dễ làm mình bị thương, nhưng mà thấy hắn xúc động như thế là lần đầu tiên. Long tức, tức điên lên được, hắn muốn phá, muốn giết hết tất cả những đứa đã dám làm nó ra như vậy, nhưng mà việc lúc này không thể cho hắn làm như thế, việc lúc này là làm thế nào để cho nó tỉnh lại kia.
– Con muốn gặp cô ấy – Hắn quay sang bác sĩ Tùng mà nói như van xin, ánh mắt đau khổ đến tột cùng, bây giờ thì Hắn không thể nào che dấu được cảm xúc của mình nữa, thật sự là hắn rất đau, chỉ vì Hắn mà làm cho người hắn yêu ra nông nỗi này, hắn thấy mình thật bất lực.
– Thôi được, nhưng con chỉ được nhìn, không được làm phiền con bé – thấy ánhmắt đau đớn của đứa cháu thì ông không kìm được lòng mà gật đầu, rồi quay sang nói với cô y tá đứng bênh cạnh gì đó, chỉ thấy cô gật đầu rồi bỏ đi thật nhanh.
– Cậu Trần với cháu Hậu cũng không cần lo lắng quá đâu, tôi nghĩ con bé sẽ tỉnh lại sớm thôi – ông nói rồi quay người bước đi, – đứng đây chờ một lúc sẽ có người tới đưa các người đi thăm Đăng – quay lại nhắc nhở rồi thì ông mới thật sự bước đi, hơn 6 tiếng đồng hồ đấu tranh với thần chết để kéo Đăng về thật sự làm ông thấy rất mệt.
Đã từ lâu rồi ông xem Đăng như con mình, từng ngày nhìn Đăng thay đổi ông cũng thấy xót xa cho con bé, chỉ vì 1 thằng con trai không đáng mà đã làm con bé ra như thế, chỉ tội nghiệp cho Suhz, nói tới Suhz ông mới không khỏi xót xa. Ông với gia đình Suhz có quen biết, ông biết Suhz từ nhỏ, và ông nghĩ cũng chỉ có ông là biết được lí do vì sao mà Suhz bỏ nhà ra đi, thật sự hai đứa con gái này quá đáng thương, ông mong sao Khánh sẽ có thể chấp nhận Suhz, để con bé có thể đổi đời mà sống tốt hơn, cũng như Đăng có thể mở rộng lòng mình hơn mà chấp nhận Suhz như 1 người bạn. 2 cô bé, không có cùng chung nỗi đau, nhưng cả 2 số phận cũng thật nghiệt ngã, ông thật mong là cả 2 đứa sẽ có thể sống tốt hơn.Chapter 11 – Quá Khứ của Suhz
– Đừng, đừng mà, xin các người đấy, ĐỪNG MÀ!!!!! – Suhz nữa mơ nữa tỉnh mà hét lên, tại sao cái giấc mơ đó cứ ám ảnh cô hoài như vậy, thật sự là đáng sợ mà.
– Suhz, Suhz có chuyện gì vậy??? – Khánh mấy ngày hôm nay túc trực bên cạnh cô, đây cũng không phải là lần đầu tiên, cứ mỗi lần như vậy là Khánh lại thấy tim mình nhức nhối, mỗi lần năm mơ thấy cái đó, Suhz
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




