|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tới đây là muốn nói rõ một chút về con bé Pha Lê – ông Tùng hắng giọng rồi bắt đầu nói. – Theo mọi người biết thì Suhz bỏ nhà đi nhưng lại không ai biết lí do thật sự trong chuyện này, đó là chuyện mà con bé khiếp sợ nhất….- ông Tùng bắt đầu kể lại chuyện của Suhz, chuyện con bé bị làm nhụt như thế nào, Suhz đã tự sát thế nào, rồi đã trong 1 lần khiếp sợ mà kể tất cả cho ông ra sao. Chỉ cần nhớ lại lần đó nhìn ánh mắt sâu thẳm không hồn + chút lo sợ của Suhz làm cho ông thật bất lực cũng như thương cảm cho đứa con gái này, rồi ông đã giúp Suhz xin ba má Suhz cho cô ra sống tự lập. Lâu lâu lại quan sát từng người xem phản ứng họ như thế nào, ông Hùng, ba Suhz thì nét mặt càng ngày càng tối sầm lại, mẹ Suhz thì nước mắt 2 hàng, Hậu thì nhăn mặt đau sót, chỉ có Khánh là không có 1 biều hiện gì rõ rệt làm ông hơi lo, không lẽ thằng nhóc vẫn là không thể chấp nhân con bé sao?????
– CÁI CON QUỶ CÁI HƯ ĐỐN NÀY, PHẢI ĐEM NÓ VỀ NHÀ DẠY DỖ LẠI MỚI ĐƯỢC!!! – ông Hùng giận dữ dập bàn đứng dậy mà hét ầm lên.
– Thôi nào Hùng, tôi nói chuyện này với cậu không mong cậu như vầy đâu, chẳng qua là muốn câu biết con bé đã phải trải qua những gì, muốn cậu 1 phần nào đó có thể vẫn thương yêu nó “mặc dù từ tr tới h vẫn là con số không” – ông Tùng nghĩ trong đầu – chứ biết cậu phản ứng thế này tôi nhất định sẽ không nói cho cậu biết đâu – ông Tùng nhẹ nhàn nhắt nhở ông Hùng cũng như đè ông ngồi xuống ghế.
– Con quỷ cái đó tôi đã nói biết bao nhiêu lần là không nên đi chơi đêm nhưng nó đâu có nghe, chỉ biết tự làm theo ý mình mà thôi, bây giờ trách ai chứ! – ông vẫn hầm hầm mặt đầy sát khí mà nghiến răng nghiến lợi.
– Nhưng dù sao thì mấy năm nay cũng đã đủ rồi, bây giờ con bé đang nằm trong bệnh viện này và không biết có thể tỉnh lai hay không kia kìa – ông Tùng nóng nảy nhưng vẫn cố kiềm nén mà nói.
– Sao nó không chết luôn đi cho rồi, thật là nhụt nhã mà! – ông ta vẫn cố gắng mà chửi bới Suhz.
*RẦM!!!* – ÔNG IM NGAY CHO TÔI! – Khánh tức giận đầp bàn cái rầm đứng dậy chỉ thằng vào mặt ông Hùng mà hét lên, – Ông không có quyền gì mà nói như vậy cả, từ nhỏ chưa từng yêu thương Suhz, mặt dù ông chỉ là cha dượng nhưng ông không thể la mắn đối sử với Suhz như thế. Ông không có cái quyền để nói chuyện như thế về Suhz, các người cũng đừng mong có ngày tôi cho các người gặp được Suhz khi mà Suhz chưa đồng ý gặp các người! Ngay cả Suhz vào bệnh viện khi nào, vì sao vào đây cácn gười cũng không hề biết, các người không có quyền nói về cô ấy nhứ thê! – Khánh tức giận nói rồi đẩy ghế đứng dậy đi ra ngoài, bỏ lại 4 cái mặt bần thần lo lắng và ngạc nhiên.
– Cái thằng đó tưởng mình là ai mà dám xen vào chuyện nhà tôi như vậy??? – ông Hùng tức giận quay sang hỏi ông Tùng.
– “Thằng nhóc” là người thừa kế của cái bệnh viện này cũng như là tất cả các bệnh viện tư nhân trên toàn nước – Hậu chậm rãi nói rồi đầy ghế đứng dậy, – Xin lỗi hai bác vì “thằng nhóc” chắc có lẽ là do quá xúc động mà thôi, hai bác đừng quá để tâm, nhưng có chuyện này cháu cũng muốn nói rõ, nếu như bác trai mà còn dám xúc phạm tới con bé Suhz thì đừng trách cháu, bác đã không phải là cha ruột của Suhz thì càng không có quyền xúc phạm đến con bé! Còn bác gái, Suhz có gì cũng là con của bác đó, hãy làm cho đúng chức trách của người mẹ đi, đừng sống quá nhu nhượt như thế nữa – vẫn là dùng những từ ngữ hết sức nhẹ nhàng nhưng mà người ta có thể nghe ra là xo với lời hâm doạ thì lời nói của anh Hậu cũng không khác là mấy, nói xong Hậu quay qua chào ông Tùng rồi bỏ ra ngoài, để lại vẻ mặt bần thần của ông Hùng cũng như lo lắng của ông Tùng và bà Liên mẹ Suhz. Lúc nãy mới nhìn thấy Hậu thì ông bà Hùng cũng đã ngạcnhiên lắm rồi, ai đời dân thường như 2 người cũng có thể gặp được người nổi tiếng như anh chứ, nhưng 2 người cũng rất rõ anh là người nổi tiếng theo phương diện nào mà. Bây giờ lại nghe lời hâm doạ như có như không của anh thì lại tự nhiên không rét mà run lên 1 cái cùng quay sang nhìn ông Tùng như cầu xin. Còn ông Tùng thì như không tin vào tai mình, không ngờ Hậu lại làm như thế, ông biết anh là người như thế nào qua mấy ngày tiếp xúc với anh. Anh có thể là 1 người dễ dãi nhưng 1 khi đã đụng đến anh thì sẽ không có kết quả tốt đẹp gì đâu.
– Hai người hãy tự nghĩ cách đi, lần này cậu thật đã xai rồi – ông Tùng không biết phải khuyên năn 2 người như thế nào đành lắc đầu bỏ lại 1 câu và cũng bước ra ngoài.
___________
Nghe xong câu chuyện Suhz như không tin vào tai mình, tại sao Khánh lại như thế, tại sao không như cha của cô, hãy cứ tức giận va quên cô đi. Cô biết, cô biết chứ, cô biết rất rõ là Khánh yêu cô, cô cũng biết rất rõ rằng mình yêu Khánh đến mức nào mà, nhưng cô cũng hiểu là cô và anh không có kết quả. Tai sao anh lại sinh ra trong một gia đình quá giàu có, tại sao anh không thể sinh ra là 1 người con trai bình thường????? Đăng nó có thể đến với Long vì dù sao Đăng cũng là em của anh Hậu, nhưng còn cô, cô có gì để có thể đến với Khánh, không cần nói đến gia thế, chỉ cần nghĩ đến cô đã không còn trong trắng nữa cũng đã cho cô đủ mặt cảm để rời xa anh. Cho dù Khánh không để ý nhưng cô thật không thể không để ý, cô không muốn mình hy vọng, một khi đã hy vọng nhưng đến khi thất vọng cô không biết mình sẽ như thế nào. Cô rất rõ là mình sẽ không thể nào ngóc đầu dậy nữa, thôi thì đừng hy vọng thì sẽ không thất vọng, cô bây giờ chỉ mong có thể được Đăng mở lòng ra để xem cô là bạn thì cô đã vui lắm rồi.
– Suhz, con hãy nghĩ cho kĩ đi, nếu Khánh nó đã không để ý, nó vẫn yêu con như vậy, con không nghĩ là cho cả 2 1 cơ hội sao??? – ông Tùng bất lực nhìn Suhz, ông có thể phần nào hiểu được Suhz đang nghĩ gì, giữa gia cảnh của 2 đứa.
– Con…… – Suhz không biết phải nói thế nào, không tự chủ lại hướng ánh mắt về phía Khánh đang đứng ngoài cửa, ngăn không cho người đàn bà, mẹ cô vào. Không lẽ anh làm thật sao??? không cho cha mẹ cô vào cho tới khi có sự đồng ý của cô???
– Suhz à, con hãy suy nghĩ cho thật kĩ đi, còn bây giờ thì nghỉ đi cho khoẻ, con mới tỉnh lại thôi – ông Tùng chán nãn đứng dậy dặn dò cô rồi quay người đi.
– Bác gọi Khánh vào dùm con – Suhz sau 1 vài giây ngập ngừng cũng lên tiếng.
– uhm – sau vài giây đứng hình thì ông cũng mỉm cười gật đầu nhưng không quay đầu lại, có lẽ Suhz đã mở lòng ra chăng??? Ông đi nhanh ra ngoài, nói nhỏ gì đó với Khánh rồi quay qua chào bà Hùng rồi quay người đi. Khánh không biết đã nghe được ông Hùng nói cái gi bỗng mở nụ cười hạnh phúc, nhưng rồi lại xầm mặt xuống ngăn không cho bà Hùng vào, nhìn Khánh không cho mẹ mình vào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




