watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:30 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10715 Lượt

rồi bỏ ra ngoài không kịp chờ cho Suhz nói gì hết. Nguyên ngày hôm sau Khánh gần như là mất tích, không ai tìm được cậu cả, ngay cả điện thoại cũng không có mở, cũng không ai biết là Khánh đã đi đâu.

Chapter 12 – Sự Thật Bị Chôn Dấu

Sau khi bỏ ra khỏi phòng bệnh của Suhz thì Khánh đi thằng về nhà tân trang lại nhan sắc của mình, đâu đó xong xui cậu mới lấy xe của mình mà đi về chỗ của ông của Đăng. Tới nơi chỉ có thể tả với 2 từ tan hoang, quá tàn tạ, người xung quanh chẵng ai quan tâm tới nơi này cả, không vội đi tìm hàng xóm hỏi thăm cậu bước vào nhà, có vài cái kệ sách đã bị cháy thành than, tro tàn của sách thì không còn vì mấy ngày nay ngoài trời cứ mưa rả rích, cuối cùng trong nhà không còn lại gì cả. Đứng nhìn quanh căn nhà một vòng Khánh quyết định đi hỏi hàng xóm về người ông của Đăng. Mặc dù có điều tra qua thân phận và gia cảnh của Đăng nhưng Khánh chưa bao giờ nghe tới người ông của Đăng cả, chắc là có chuyện gì đó cần phải biết đây.

Sau khi loay hoay 1 lúc Khánh đi sang nhà bên cạnh nhà ông Đăng, giới thiệu mình rồi thì Khánh hỏi thăm người đàn bà khoảng ngoài 40 gần đấy, mới biết bà là người sống ở đây từ nhỏ, thế là Khánh mạo muội ngồi xuống mà nói chuyện với bà.

– Thế bác có thể cho cháu biết 1 tí về ông được không ạ?? – dùng từ ngữ lễ phép nhất có thể cậu hỏi người đàn bà, qua vài câu giới thiệu biết được bà tên Loan. Ở đây cũng là một nơi khá hẻo lánh cho nên người dân ở đây cực kì chất phát, không có mưu mô tính toán như ở thành thị nơi cậu sống, cho nên cậu cũng không muốn lạnh lùng làm gì cho mất sức.

– Bác ấy là một người rất tốt bụng và được lòng người, tôi từ nhỏ lớn lên ở nơi này nên cũng chứng kiếng được một số chuyện của ông. Nhớ năm đó bác gái mất ông đã suy sụp thế nào, rồi thì con của ông không biểu sao vì tai nạn cũng đã qua đời, người lại bệnh rồi cũng bỏ ông đi, đứa con gái út thì rất đẹp, nhưng đã ngoài 20 rồi nhưng vẫn chưa có muốn lấy chồng mặc dù ông ấy đã khuyên thế nào – dừng lại 1 chút bà Loan cười cười nhớ lại lúc đó, rồi bà tiếp, – nhưng năm đó có 1 người đàn ông ngoài 30, trong rất đẹp mã về đây công tác, nghe đâu ông ta là ngươi tay to mặt lớn nào đó về đây công tác. Thế là mới gặp mặt ông ta vài lần thì con bé đã đem lòng yêu thương ông ta, rồi thì mặc cho ông Sử (ông của Đăng cũng là tên của ông ta đấy hehe) có ngăn cảng thế nào con nhóc cũng không chiệu nghe nhưng con bé không biết 1 điều là người đàn ông

kia đã có vợ và có một đứa con trai. Sau này khi vỡ lẽ thì người đàn ông kia cũng hết nhiệm vu công tác và rời đi không lời từ biệt, cùng lúc đó mới biết là con bé đã có thai, vì cú sốc mà đã nghe theo bác trai đi lấy chồng, và người đó chính là ba của cậu Hậu, – nói tới đây bà Loan lắc đầu chua xót cho cô gái kia.

– Thế con của ông thì ra sao?? – Khánh thấy thât thương cho cô gái trẻ và ông quá.

– À, sau khi về nhà chồng con bé cũngít liên lạc về với ông, khoảng đâu 2 3 năm sau mới về dắt theo 1 đứa con gái, là con bé Đăng đấy. Hai người về ở lai chơi cả tháng, ép lắm mới biết được là chồng của con bé cứ tối ngày rượu chè bê bết không biết lo lắng gì hết, con bé không muốn ở đó mới về đây với ba mình. Nhưng vài tuần sau thì chồng tới nên không biết làm cách nào, bác trai lại phải để con gái đi trong nước mắt, từ đó không còn tin tức gì, cho tới khoảng 10 năm sau là độ đâu 5 6 năm trước 1 con bé khoảng 12 13 tuổi tới tìm ông, trên tay là 1 lá thứ cùng một cái hủ, nhìn mặt con bé rất dễ thương nhưng có phần gì đó rất buồn. – nói tới đây bà Loan lại lắc đầu chìm lắng trong mớ suy nghĩ của mình, cả vài phút đồng hồ trôi qua mới thấy bà ngẩng đầu lên.

– Đó là con bé Đăng, năm đó vừa tròn 12 tuổi, trên tay nó là hủ tro cốt của mẹ mình, không có nước mắt con bé nói với chất giọng vô cảm nhất có thể, “Mẹ bị bệnh viêm phổi nặng, đã mất vào tuần trước, trước khi mất mẹ nói khi nào mẹ chết thì đem tro cốt của mẹ cùng lá thư này về đưa cho ông ngoại,” tiếng con bé cứ đều đều làm cho người nghe cứ muốn ứa nước mắt, vậy mà mắt con bé vẫn ráo hoảnh, còn ông khi nghe được tin này thì bàng hoàng đau đớn, nếu lúc xưa ông không để con gái đi thì bây giơ đâu phải ra nông nỗi này, con cái ông cả 3 đều đã không còn, người nhà của ông chỉ còn lại mỗi đứa cháu gái này thôi. Lúc đó ông không biết nói gì ngoài việc ôm con bé vào lòng, sau đó muốn con bé ở lại nhưng nó nói nó sẽ về thăm ông thường xuyên chứ ba nó không cho nó ở lại, rồi sau đó cứ lâu lâu nó lai lén ba nó về thăm ông, tình cảm của 2 ông cháu rất thân thiết. Sau đó khoảng 2 năm thì con bé tới ở luôn với ông 1 tuần, sau đó mới biết là nó trốn nhà đi, ông không biết phải làm sao thì lại 1 lần nữa nó khăn gói trốn mất biệt hơn nữa năm, sau đó lại quay lại. thêm nữa năm nữa thì nghe đâu con rể của ông bị tai nạn mà qua đời, âu đó cũng là cái số đi – bà Loan chấm dứt câu chuyện, cả 2 ngồi im lặng một lúc lâu mới nghe Khánh lên tiếng.

– Thế có ai biết người đàn ông, cha của Đăng là ai không thưa bác? – Khánh lại hỏi.

– À, ông ta nghe đâu tên là Trần Hữu Quang hay sao đấy, bây giờ là chủ tich của nhiều bệnh viện tự nhân thì phải – bà Loan nhúng vai ra chiều không quan tâm lắm, người như bà quanh năm với ruộng đồng, có bao ngày đau yếu, có thì cũng chỉ ra bác sĩ khám là xong, bệnh viện công còn không có tiền mà tới, thì bệnh viện tư nhân là không bao giờ có, thì quan tâm làm gì cho mệt óc, chỉ có Khánh là không được như bà. Trần Hữu Quang không phải là ba của cậu sao??? Không thể ngờ, hèn gì sau lần đi công tác về ba cậu luôn luôn thờ ơ với mẹ, cho tới bây giờ vẫn vậy, thì ra là vì mẹ của Đăng. Lúc sau này cậu cũng có điều tra sơ sơ nhưng không để ý lắm về người đàn bà kia, nhưng cậu đã từng rất căm thù người đàn bà phá tan hạnh phúc gia đình cậu, nhưng không ngờ chính ba mình, người mà mình luôn kính trọng lại là người đã phá tan hạnh phúc của gia đình ông. Sau 1 hồi trầm tư thì Khánh lại lên tiếng.

– Thế hôm xảy ra chuyện cháy nhà, bác có thấy cái đống sách nào đó của ông không thưa bác??? – KKhánh lại lễ phép hỏi.

– À, ông là một người mê sách có 1 không 2, hôm đó trong khi loạn hết lên, bác có thấy 1 đống băng cassette và mấy cuốn sách quý của ông, bác đã đem về để trong nhà, lúc ông ngất xĩu bác cứ sợ ông lại không xong rồi – bà Loan gật gật đầu, – à mà ông bây giờ thế nào rồi?? nãy giờ nói chuyện mà bác quên hỏi – bà Loan sực nhớ ra liền quan tâm mà hỏi.

– Ông đã tỉnh lại vào vài ngày trước rồi, nhưng sức khoả còn hơi yếu thôi, thế bác cho cháu cái đám sách vở đấy đi,

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT