|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
không chừng thấy mấy cái đó ông lại mau chóng bình phục hơn – Khánh mừng thầm trong bụng mà nói, lần này thật may là có người đàn bà này đây.
– Ừ, vậy cháu chờ bác 1 lát – bà nói rồi đứng dậy vào phòng, lây ra 1 cái thùng nhỏ, có vài cuốn sách cùng với 1 đống băng cassette nhỏ đưa cho cậu, – Đây là những gì bác có, hôm đó lửa cháy lớn, tới khi dập tắt thì đã không còn gì, lúc sau bác có qua, tìm được vài cuống sách trong hộp gỗ cho nên còn nguyên nhưng hơi ướt, đã phơi khô kĩ càng rồi đấy – bà vừa nói vừa giao cái thùng cho cậu.
– Cám ơn bác rất nhiều, đã làm phiền bác cả buổi sáng rồi – Khánh nhận cái thùng từ tay bà Loan nói với giọng đầy cảm kích.
– Không sao, thôi nếu cháu có việc thì cứ đi đi, nếu có cần gì thì cứ tới đây tìm bác, giúp được gì bác sẽ giúp – bà Loan cười hiền với Khánh mà nói.
– Dạ, vậy thôi chào bác, cháu bây giờ đem cái này về cho ông đã – Khánh nói rồi đứng dậy cuối đầu chào bà Loan. Lên xe rồi Khánh không vội tới bệnh viện ngay mà lái xe thẳng về nhà mình, nơi có người đàn ông tên Trần Hữu Quang, cậu muốn biết rõ mọi chuyện từ ông, muốn biết thật sự Đăng có phải là em gái cậu không.
________
– Ba, chúng ta cần nói chuyện – vừa bước vào nhà thì cậu thấy ba mình chuẩn bị ra khỏi nhà liền gọi ngược ông vào, người đàn ông đã ngoài 50 đang định bước chân lên xe nghe con trai mình gọi giật lại thì lấy làm lạ, tuy là 2 cha con, tuy cậu rất kính trọng ông nhưng cả 2 thường không khi nào nói chuyện cả, bây giờ cậu lại gọi ông như thế thì thật là có chuyện rất quan trọng đây.
– Có chuyện gì thì chiều đi làm về chúng ta sẽ nói chuyện, bây giờ ba đang bận có cuộc họp – ông Quang bình tĩnh nói với con trai rồi lại cuối người bước lên xe.
– Chuyện có liên quan tới người đàn bà tên Lê Kim Quyên – Khánh không thèm để ý đến lời nói của ba mình mà thẳng thừng nói, đang lúc đó mẹ cậu, bà Phương Ngọc An vừa từ trong nhà vội vã bước ra, trên tay còn đang cầm 1 bảng văng kiện thì xoạt 1 cái, mọi thứ văng tứ tung. Bà An như đứng hình khi nghe thấy cái tên Trần Kim Quyên, cái tên mà từ lâu bà đã rất căm hận.
– Con….tại sao con lại biết???! – ông Quang đang định bước lên xe thì bước chân ngưng lại trên không khí khi nghe lại cái tên mà ông những tưởng đã quên đi rồi.
– Bác Hưng đem dẹp xe đi, chú Hải gọi lên huỷ cuộc họp hôm nay cho ba cháu, hôm nay ba sẽ không đến bệnh viện đâu – bước lại xe cuối người nói với ông Hưng tài xế và chú Hải trợ lí của ba mình xong thì Khánh ngang nhiên kéo tay ba mình vào nhà mặc cho mẹ và 2 người kia tròn mắt nhìn mình. Sau vài giây đứnghình thì ông Hưng và ông Hải cũng đành phải nghe lời cậu chủ mà làm việc của mình, bà An cũng vội vã rượt theo 2 cha con đã vào tời trong phòng và chuẩn bị đóng cửa lại.
– TẠI SAO CON LẠI BIẾT TỚI BÀ TA?!???! – bà An vừa chạy vào phòng vừa hét lớn với Khánh.
– Mẹ, ra ngoài đi – Khánh nghiêm măt nói với mẹ mình rồi xoay người qua cha mình, xong nghĩ lại lại quay người lại với bà, – Mẹ cũng biết đến cô ấy?!?! – như vỡ lẽ ra chuyện gì Khánh nhìn bà với ánh mắt kiềm chế.
– Mẹ…. – bà An bị ánh mắt của con trai hù doạ cho tỉnh người luôn, lúc nãy vì quá xúc động mà đã lỡ lời.
– Bà ra ngoài đi – ông Hưng mệt mỏi xoa xoa thái dương rồi phảy phảy tay như đuổi tà mà đuổi bà An ra ngoài.
– Gì chứ, hay là ông lại muốn đi tìm bà ta?!?! – lại quá xúc động bà An lại nói lỡ lời.
– Tôi nói bà ra ngoài đi – ông Hưng lạnh mặt kiềm nén nói với bà An
– Tôi không đi, bao nhiều năm nay ông sống trong cái nhà này, nhưng ông chỉ nghĩ tới bà ta mà vất bỏ mẹ con tôi, ông chột dạ sao??? Sợ tôi nói tất cả với con trai sao??? – bà An ấm ức nói. (haizzzz, phụ nữ ghen thật ghê gớm @@)
– Bà im đi, năm đó bà dùng tiền đuổi cô ấy đi, không cho tôi gặp cô ấy, bây giờ bà đã có chức vị, có tất cả những gì bà muốn rồi vẫn còn chưa đủ sao?!?! – ông Hưng bức xúc mà không thể nào kiềm nén được mình mà hét vào mặt bà An, Khánh không nói gì, chỉ ngồi đó xem kịch, nhìn chã khác nào những bộ phim nhàm chán mà cậu thường bị mấy cô bạn gái cũ bắt ngồi xem cùng, nhưng bây giờ đã xảy ra ngay chính tong căn nhà này, thật sự rất rất rất thú vị đấy chứ.
– Tôi thì có gì không tốt bằng bà ta??? Tại sao ông cứ phải nhung nhớ tới bà ta?!?!?1 – bà An không còn thèm dữ thể diện trước mắt con trai mà cứ hét ầm lên.
– Bà nên biết tôi lấy bà bởi vì bà đã dùng đủ cách để gài bẫy tôi, nếu như năm đó không vì bị bà chuốc say thì tôi không bao giờ lấy bà, bà đã dùng thủ đoạn để kiềm buộc tôi ở trong căn nhà này Đã dùng tiền làm nhụt cô ấy, bà không có quyền để nói cô ấy như thế! – ông Hưng cũng không còn thể diện đâu nữa trước mặt con trai, nên nhỏ nhẹ nói, đầu gục trên 2 tay dể trên thái dương gác tạm bợ lên bàn làm việc của mình
– Con hồ li tinh đó nghèo nàn rách nát, chỉ biết đi dụ dỗ đàn ông có tiền, ông cũng không ngoại lệ đâu, tôi chỉ là giúp ông thôi mà, tôi cấm ông không được đi gặp con hồ li tinh đó, nếu không tôi sẽ chết trước mặt ông cho mà xem! – bà An đãm ất hết lí trí, mặt mày đã tái nhợt đi à nói với ông Hưng, xong quay qua Khánh, – Bà ta là hô li tinh đã dụ dỗ cha con, bà ta không phải là người tốt, con đừng tin những gì bà ta nói – bà An như người điên mà bắt lấy vai của Khánh vừa lắc vừa nói.
– Mẹ, về phòng nghỉ đi, cô Quyên đã mất cách đây nhiều năm rồi, mẹ không cần lo nữa – Khánh tuy không thích gì mẹ mình nhưng thấy bà như vậy cũng không nỡ lòng hành hạ bà.
– Cái gì?!?! Bà ta chết rồi?!? Hahaha, bà ta chết rồi, bà ta chết rồi – bà An cứ lập đi lập lại câu đó mà bước ra ngoài, Khánh đứng dậy dìu bà về phòng rồi quay lại phòng ba mình đang ngồi, ông đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cánh cửa sổ phòng, trời lại đang kéo mưa, tối sầm lại như là đầu óc của ông bây giờ, ông nhớ lại những tháng ngày bình yên bên mẹ của Đăng, thật yên bình, bà ta là 1 người con gái tốt, khi biết chuyện ông gạt bà cũng không nói gì…
– Ok, vậy thì fax nhanh kết quả qua đây cho tôi đi, uhm, ok, chào – Khánh gập điện thoại lại mà nhìn cha mình
– Thì ra ba và mẹ không được như người khác nói?? – Khánh nhìn ông Hưng đang thẫn thờ mà hỏi cắt đi dòng suy nghĩ của ông.
– Ngồi xuống đi, ba sẽ kể tất cả mọi chuyện cho con nghe – ông chỉ tay vào ghế đối diện với ông, nhẹ nhàng nói Khánh không nói gì chỉ đi lại ngồi xuống ghế, chân nọ gác chân kia, tay thì chống trên thành ghế mà xoay xoay chiếc điện thoại của mình.
– Thật ra thì mọi chuyện không như con nghĩ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




