|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
có một mình đi tiếp khách còn ngoài ra không thấy bóng của con trai cũng như vợ ông đâu cả. Bọn Minh Tâm thì cũng thấy lo lắng khi không thấy mặt mũi của 2 người kia đâu, nãy giờ cũng đã một lúc lâu rồi.
CHAPTER 26 – HIỂU LẦM
– Ta có thể nào nói chuyện riêngvới cô bé này một lúc được không?? – sau khi hai người đã theo phục vụ đi thay đồ trở lại phòng nghỉ ngơi nơi Bà An đang ngồi thì bà liền nhìn cả hai mà hỏi, chỉ tay về phía Đăng, bà có vẻ khá thân thiện. Hữu Duy thì không có quyền gì để lên tiếng chỉ biết đưa ánh mắt hy vọng qua người đang đứng chết trân bên cạnh. Đăng vừa nghe bà An muốn nói chuyện với mình thì có cảm giác lạnh sống lưng và thế là đứng như trời trồng ở đó không biết phải làm gì, nó nhìn thẳng bà An nhưng lại như là không có nhìn bà một cách đầy ngạc nhiên, trông mới tội làm sao.
– E-hem! Đăng! – Sau một hồi lâu vẫn thấy Đăng ở trong tình trạng lơ lửng nơi nào đó thì Hữu Duy mới đành phải hắng giọng mà lên tiếng gọi.
– A! Xin lỗi – Đăng giật bắn mình mà lại bối rối cuối đầu xin lỗi, thật sự nó không biết phải làm thế nào cả.
– Hay là em cứ ở lại nói chuyện với phu nhân đi, anh ra ngoài kia với bọn Minh Tâm trước đây – Hữu Duy không muốn là người bất lịch sự cho nên liền lên tiếng trước, anh nghĩ mình nên để cho nó làm sáng tỏ mọi thứ, nếu có thể anh chỉ mong nó được hạnh phúc mà thôi. Hơn năm năm trời quen với nó, chưa bao giờ anh thấy nó thật sự vui vẻ, nó có một lớp mặt nạ rất dày mà không có ai có thể gỡ ra được nữa, nhưng một khi có người có thể tháo gỡ được lớp mặt nạ đó cũng chính là người có thể đem lại hạnh phúc cho nó, và người đó….không phải là anh.
– Vâng – Đăng không biết phải làm gì hơn nên đành ngoan ngoãn gật đầu, Hữu Duy chỉ chờ có vậy liền bước ra ngoài, cũng không có đi vào trong phòng đãi tiệc nữa mà lại đi thẳng lên sân thượng của tòa nhà cao nhất này để hóng mát, trời đã vào tháng 11 nên cũng khá mát mẻ chứ không còn nóng nực đến bức bối như những tháng trước đây nữa, nhưng cũng không quá lạnh.
– Con ngồi xuống đi chứ – bà An thấy Đăng nãy giờ cứ đứng nhìn mình nhưng lại như không nhìn thì cười nhẹ mà nói, chỉ tay về phía cái ghế sofa 1 người ngồi bên cạnh cái ghế của bà.
– Dạ vâng – Đăng hơi ngại ngùng nhưng cũng không làm gì khác mà ngoan ngoãn bước tới ngồi xuống cái ghế mà đã được chỉ định, hai tay để trên đùi, lưng thẳng trông cứ như mấy đứa học sinh cấp một lúc bị mời lên văn phòng uống nước trà với thầy giám thị vậy làm bà An phải cố lắm mới nhịn được cười.
– Cháu cứ tự nhiên đi, không cần phải căng thẳng đâu – bà An trấn an nó rồi thông thả bưng ly trà của mình lên uống một ngụm.
– Dạ, thưa phu nhân có việc gì căn dặn??? – Tuy bà nói là thế nhưng nó có thể nào thả lõng được khi ngồi trước người cũng vì nó mà phải đấu tranh với tử thần?? Dù sao cũng vì nó mà con người ta mới bỏ đi mà, làm sao nó có thể không thấy tội lỗi cho được??
– Thôi tùy con – thấy nó vẫn cứ ngồi đó cứng như tượng đá thì bà cũng đành bó tay, xem ra cô nhóc này cũng cứng đầu không thua gì đứa con ngốc nghếch của bà cả, bà mà không ra tay thì chỉ sợ hai đứa sẽ thật sự không thể nào đến với nhau mà sẽ hiểu lầm nhau tới hết đời mất.
– Dạ??? – Đăng không hiểu ý bà muốn nói gì cả nên mới nhìn bà.
– Không gì, mà con chính là lí do đúng không?? – Bà cười nhẹ, đứa nhỏ này phải làm khó một chút mới được, ai bảo nó tính tình ương bướng quá. Còn nó vừa nghe vậy thì đang cứng người thì tự nhiên muốn đóng băng, cuối cùng thì cũng tới rồi.
– Dạ – biết không thể nào chối cãi, càng không muốn giả ngu nên nó đành chấp nhận số phận mà cười gượng gật đầu. Dù sao thì cũng đã xảy ra rồi, nhận hay không thì ai cũng biết sự thật, thôi thì giữ lại chút mặt mũi cuối cùng đi, dù sao thì cũng còn gặp lại mà, ông đã từng dạy, “sống thì phải để người ta nể chứ đừng để người ta khinh”. Ông đã từng nói với nó như vậy, tuy đã được biết sự thật về ông nhưng nó vẫn rất kính trọng ông, dù sao ông cũng đã cứu nó những khi nó gần như là gục ngã, xem như ông đã chuộc lại lỗi lầm rồi.
– Cháu có muốn giải thích gì không??? – thấy nó không hề giải thích cũng không có cố gắn để chối cũng không có giả vờ như những người con gái bà từng gặp, những cô tiểu thư luôn luôn đeo cái mặt nạ danh giá đáng yêu nhưng toàn những tâm hồn của quỷ cho nên bà rất thích nên muốn xem nó có giải thích gì không.
– … – không nói gì cũng không ngẩng đầu lên Đăng lắc đầu, giải thích làm gì, đã nói là chuyện đã xảy ra có giải thích gì cũng không thể cứu vãng nữa, thêm là người không quan tâm người khác nghĩ gì về mình cho nên căn bản nó không cần giải thích.
– Đăng này, ta có thể gọi con là Đăng không? Hay ta nên gọi con là Phó Tổng Trần??? – Không hiểu sao chỉ cần nhìn thấy nó từ lần đầu tiên trên TV hai năm trước bà đã chú ý đến nó, càng rất thích nó, cho nên chọc nó một chút là không thể nào bỏ qua được.
– Đăng, Đăng là được rồi ạ – Đăng bỗng dưng lại ngồi thẳng dậy mà nói nhanh, biết là người truớc mặt đang chọc mình nhưng chỉ cần nghe tới hai từ phó tổng là nó lại thấy lạnh người, luôn luôn bắt người trong công ty gọi mình bằng tên nó không thích bị gọi như vậy, báo chí cũng đăng đầy đâu phải người kia không biết chứ.
– Thôi không đùa con nữa, con đừng có hiểu lầm bác, bác không phải giữ con ở đây để hỏi tội con hay gì cả, bác chỉ là muốn hỏi con một vài câu thôi – biết là còn hù nữa thì thể nào Đăng cũng sẽ đề phòng mình cho nên bà An rất thất thời mà cười nhẹ trấn an nó.
– Có gì xin phu nhân cứ nói ạ – Đăng vẫn giữ giọng như cũ mà gật đầu nói.
– Uhm, con không cần gọi ta là phu nhân, chỉ gọi là bác gái là được, mà con không muốn biết tại sao ta biết con sao? – Bà cũng phải sợ cái cách xa lánh người khác của Đăng, tuy là cười nói đó nhưng đố có thể biết được nó đang nghĩ gì.
– Con cũng đã từng lên tivi, phu nhân biết con thì có gì lạ ạ?? Nếu phu nhân nói không biết con thì tới đó con thật sự sẽ rất ngạc nhiên – Đăng pha trò nhưng mặt lại không tỏ ra biểu hiện gì, còn bà An thì phải phò cười với câu nói của nó.
– Ta chịu thua con rồi – bà An lắc đầu cười khổ, tự hiểu tại sao đứa nhỏ kia từ khi quen biết với người trước mặt thì đã thay đổi rất nhiều, – Không phải, ta biết con bởi 1 tấm hình – bà nhìn Đăng đầy thân tình mà nói, nghĩ lại chuyện của 2 năm trước, khi Minh Khánh rồi Khánh Nam đến tìm Long nhưng khi vào phòng hắn thì chỉ thấy 1 bãichiến trường với miểng chai rượu đầy đất, bức tường màu trắng cũng bị loang lổ những vết rượu vàng và đỏ trông mới rùng rợn làm sao, mọi thứ trong phòng dường như không còn xài được nữa, nhưng có 1 thứ vẫn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




