|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cùng đi tới phòng nghỉ kế bên, và Đăng thật sự là không nghĩ tới cho tới khi nghe tiếng gõ cửa thì mới giật mình thì đã thấy Khánh Nam trong đó bước ra.
– Dì – Khánh Nam gật đầu chào dì mình rồi quay qua Đăng, – Hey pretty, váy đẹp nhỉ – Khánh Nam nháy mắt chọc Đăng, người đang bắt đầu thấy căng thẳng trở lại
– Ngô Khánh Nam, em sẽ mét anh Duy Anh anh lại đi tán gái đấy! – Đăng bị câu nói của Khánh Nam làm cho sôi gan, tên này đúng là biết cách làm cho người ta xấu hổ, đáng ghét.
– Thôi nào, Nam ra đây dì có chuyện nhờ – Bà An hiểu ý liền nói.
– Nhưng Long nó…… – Khánh Nam rất biết điều mà giả vờ lo lắng nhìn vào trong.
– Đăng con vào xem Long giúp bác – chỉ chờ có vậy bà An liền nhanh nhẹn kéo Khánh Nam ra rồi đẩy luôn Đăng vào trong phòng và rất biết điều mà nhanh tay đóng cửa lại. Đăng vì phản ứng không kịp mà dễ dàng để bà An đẩy mình vào trong căn phòng nghỉ với gam màu cam trầm với mọi thứ rất huyền ào bởi chỉ có mỗi cái đèn bàn là mở, con người đang ngồi trên sofa thấy người vào là nó thì tay đang rót rượu dừng lại vài giây tỏ ra ngạc nhiên nhưng rồi lại xem nó như người vô hình mà tiếp tục rót rượu ra ly rồi uống, Đăng cứ đứng đó như vậy mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã hai năm nay mình hằng nhung nhớ, nhưng khi thấy hành động uống rượu của hắn không dừng lại thì mới bắt đầu lo lắng mà nhìn xuống cài bàn trước mặt thì thấy choáng, trên đó chất ngổn ngang toàn chai là chai rượu rỗng, hình ảnh Cố Huy Long 2 năm trước tron căn phòng tối bà An mới kể lại hiện lên rõ rệch đến không ngờ, thiết nghĩ xo với lúc này cũng không hơn là bao.
– Anh đừng uống nữa – không biết lấy động lực từ đâu mà Đăng liền bước nhanh lại giật lấy chai rượu từ tay Long cùng với cái ly đặt lại lên bàn.
– Em vào đây làm gì? Không đi với cái tên bạn trai chết tiệt của em đi?! – Hắn tuy đã uống rất nhiều rượu nhưng vẫn tỉnh táo mà đẩy tay của Đăng ra rồi tiếp tục cầm chai rượu lên mà uống thẳng không cần ly nữa, – 2 năm trước em lừa dối tôi như vậy chưa đủ sao?? Bây giờ vui vẻ rồi, muốn cười vào mặt tôi lắm có đúng không?? Phải, là tôi nói dối, là tôi vẫn còn yêu em, tôi không có bạn gái, tôi là một thằng đàn ông vô tích sự, tôi đã trốn tránh, tôi đã để em toại nguyện, bây giờ em còn muốn gì nữa?? Thấy tôi như vậy em vui lắm phải không??? – Long bỗng đưa ánh mắt đầy căm phẫn nhìn thẳng vào khuôn mặt mà bao lâu nay chính hắn không thể nào quên được, hắn muốn ghi lại thật sâu hình ảnh này trước khi thật sự từ bỏ. Hắn biết mình có lỗi cho nên không mong nó tha lỗi cho mình, thay vì tiếp tục làm phiền nó, hắn sẽ để cho nó quên mình đi, nó sứng đáng được hạnh phúc, bên hắn nó chưa có một ngày nào thật sự vui vẻ, nhưng hắn có thể nhìn thấy tình cảm của Hữu Duy dành cho nó, anh ta luôn quan tâm nó chứ không như hắn, luôn nghi ngờ tình cảm của nó, chưa bao giờ thật sự tin tưởng nó cả, hắn không sứng với tình cảm của nó. Hắn không thể chối là khi quyết định trở về đã từng hy vọng nó vẫn chưa có người yêu, hoặc là đã chia tay với Minh Thanh, nhưng khi mới về đây thì đã biết là Minh Thanh là Gay cho nên hắn đã lại một lần nữa hiểu lầm nó, khi thấy sự quan tâm của Hữu Duy dành cho nó thì hắn biết hắn đã không còn cơ hội nữa rồi.
– Long, anh nghe em nói, mọi chuyện không phải vậy – Đăng cố gắng giải thích, nó đã hiểu, nó phải thành thật với hắn, không được lừa gạt hắn thêm một lần nào nữa, cuối cùng thì nó cũng chỉ là một đứa con gái cần có một vòng tay chở che, một bờ vai để tựa mỗi khi mệt mỏi, nó phải đấu tranh cho hạnh phúc của mình, Hữu Duy tuy rất tốt với nó, nhưng nó đối với anh ta chỉ có sự cảm kích và kính trọng, không có tình yêu, nó sẽ không thể mang lại hạnh phúc cho Duy, thay vì hành hạ cả hai, sao không thử tự mình tìm lại hạnh phúc đích thực.
– Em đi đi, đừng làm phiền tôi nữa, tôi tuyên bố từ giây phút này, tôi, Cố Huy Long đã……đã không còn yêu Trần Hải Đăng nữa! – Huy Long lấy hết sức mình mà nói như hét vào mặt Đăng, hắn không muốn, thật sự không muốn thốt ra những từ đó, nhưng hắn chỉ là muốn tốt cho nó mà thôi, hắn không xứng với nó.
– KHÔNG, KHÔNG THỂ NÀO!!! – Đăng không tin, có chết nó cũng không tin vào những gì hắn nói, mới vừa nãy hắn còn nói là hắn yêu nó, sao có thể mới đó đã nói là hết yêu, bức hình của nó hắn cũng không nỡ hủy, làm sao có thể nói hết yêu nó???
– Tại sao em phiền như thế??? Em muốn cả thế giới này phải yêu em mới được sao??? – Long không nhìn mặt Đăng mà tiếp tục nói, hắn không dám, hắn sợ khi nhìn vào ánh mắt đó hắn sẽ không thê rbor được, ánh mắt mà đã cướp mất trái tim hắn từ lầm đầu tiên nhìn vào.
– EM KHÔNG TIN KHÔNG TIN!!!! Trừ khi anh nhìn thẳng vào mắt em mà nói là hết yêu em, còn không thì không thể!!!! – Đăng hét lên, nó không muốn mất hắn thêm lần nữa, nó sợ để vuột thêm lần nữa sẽ không bao giờ nó còn là nó
nữa. Bỗng nó thấy nực cười, những lời nói này sao giống mấy phim thần tượng tình cả sướt mướt dạo này Suhz hay xem rồi kéo nó xem cùng quá vậy, nó đã từng nói là mấy đứa con gái trong đó không có tương lai, giờ thì hay rồi, tại sao cứ phải là hắn???
– Tôi..không..còn..yêu em nữa! – giấu hết đau đớn vào trong tim mình hắn quay qua, nhìn thẳng vào ánh mắt đó mà nói ra từng chữ, từng chữ phát ra chính là từng nhát dao cứa vào trái tim rỉ máu của hắn, đau, đau còn hơn lần bị tai nạng ở Anh nữa.
– Cố Huy Long, anh nhớ chính anh đã nói những lời đó, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, Hữu Duy cũng không phải là bạn trai của tôi! – Đăng nhưchết đứng trước từng lời nói của hắn, vậy là thật sao, ánh mắt lạnh lùng đó hắn nhìn nó thoát ra từng chữ, “được lắm Cố Huy Long, anh đã muốn ác thì tôi cũng không ngại đấu với anh tới cùng!” Đăng nghĩ trong đầu rồi nói với hắn, không chờ cho hắn có thể nói thêm gì liền quay người bỏ chạy ra ngoài, vì quay người quá nhanh trên đôi giày cao gót cho nên bước được vài bước liền bị té, chân dậy lên một trận đau điến nhưng nó không để ý mà tiếp tục đứng dậy tông cửa chạy ra ngoài, lại gặp ngay Duy mới từ sân thượng đi xuống liền móc lấy chìa khóa trong túi áo anh mà chạy đi.
Long ở trong này vừa nghe như vậy thì hết sức đau đớn, vậy là nó không phải là bạn gái của Hữu Duy, nó vẫn là của hắn! “- Em…..rối do em thắt em tự đi mà gỡ, anh chỉ có thể cho em biết em đã sai, thêm một lời khuyên là nên lắng nghe và tìm hiểu rõ ràng trước khi nói bất cứ một câu gì, và đừng quyết định quá vội vàng, em chỉ còn một cơ hội duy nhất thôi đó, đã lỡ mất hai năm, đừng để lỡ mất thêm lần nữa, sẽ không thể nào kéo vãng được nữa đâu.” từng câu từng chữ của Khánh Nam ngày hôm qua lại hiện rõ trong đầu hắn, không lẽ ý của anh ta là như vậy?? Hắn lại đã sai nữa sao??? Sau 2 năm trời cứ tưởng mình đã có thể hiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




