|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
vậy, đầy sao nhưng lòng nó lại trĩu nặng.
– Ông ơi, Đăng phải làm sao đây?? – Nó nhìn lên ngôi sao sáng nhất trên bàu trời mà thì thầm hỏi, hai ngôi sao sáng nhất bầu trời cũng tựa như cặp mắt ông vậy, và trong đó nó nhìn thấy ông, ông đang cười với nó, bỗng dưng nó có cảm nghĩ muốn gặp ông. Mỗi lần có chuyện buồn bực nó thường lên sân thượng mà năm nhìn trời, hôm nào có sao thì nó sẽ lại như bây giờ, hôm nào không có sao thì sẽ mở một bài nhạc nhẹ mà nằm nghe rồi ngủ quên luôn, cho tới khi Suhz lên gọi dậy hoặc Minh Thanh sẽ tự lên mà bế nó về phòng, để rồi sáng hôm s…..
– Wow wow wow, xem ai đang ngắm sao kìa – một giọng nói của con gái hết sức bỡn cợt vang lên cắt đứt suy nghĩ của nó, giọng nói này, có chút lạ lạ lại quen quen.
– Không muốn chết thì biến khỏi mắt tao – cố gắng nhớ lại nhưng giọng nói này thật là không nhớ được, dạo gần đây nó cũng không có qua lại nhiều với thế giới đêm cho nên đành chịu, chỉ là có lòng tốt nhắt nhở cái đứa ngu ngốc nào đang muốn kiếm chuyện với mình mà thôi.
– Mới có hai năm mà mày đã quên bọn tao rồi sao?? Hell?? – 1 giọng nói con gái khác lại vang lên, giọng nói này vừa phát ra thì người Đăng có 1 cảm giác tê tái đến rần người, giọng nói này thì có 1 ngàn năm sau nó cũng không thể nào quên được! Vừa nghe giọng nói đó thì nó ngồi bật dậy, không ngoài dự đoán của mình, 3 đứa mà cả đời này nó không muốn gặp lại đang đứng trước mặt nó. Còn vì sao nó không thấy ngạc nhiên khi ba đứa này xuất hiện, là vì nó biết bà ta chưa bao giờ giết bọn họ, chỉ đơn giản là đưa bọn họ ra nước ngoài, nó có thể giết bọn họ ngay lúc đó nhưng nó vẫn còn nghĩ đến tình bạn của nó dành cho Nguyệt Hương, nó đã từng mong bọn họ sẽ hối cải, nhưng là nó đã lầm. Điều làm Đăng ngạc nhiên nhất vẫn là sự xuất hiện của bọn RIK, nói đúng hơn là ngạc nhiên về chính sự mất cảnh giác của mình, nguyên một đám như vậy xuất hiện mà nó lại không hay biết gì hết, bọn họ có thể đã giết nó, nhưng lại không thì cũng đã là một “ân huệ” rồi chăng??? Nhếch môi cười đểu Đăng ngồi dậy, xoa xoa mái tóc đã bắt đầu bung ra không theo một trật tự nào rồi lại hất cái mái ra phía sau, trong nó bây giờ mới thảm hại làm sao, may mà make-up chống nước chứ không thì sẽ không ai dám nhìn nó.
– Có lẽ năm đó tha cho mạng chó của ba đứa bọn mày chính là sai lầm lớn nhất đời tao đi?? – cười nụ cười đau khổ không che dấu Đăng lên tiếng, có lẽ thật sự như nó nói, tha cho bọn này là sự sai lầm lớn nhất đời nó. nhưng bây giờ ngồi đây hối hận thì được tích sự gì????
– Đúng, rất rất là sai lầm – nhỏ Bảo Hân cười nụ cười hớp hồn người khác mà lên tiếng, khác với khuôn mặt thiên thần, giọng nói của ả chanh chua một cách đáng kinh tởm làm Đăng phải đưa tay lên che tai lại để khỏi phải đi bác sĩ sau chuyện này.
– Haizzz, tên Long đó sẽ nghĩ thế nào khi nghe cái giọng chanh chua này của mày nhỉ?? Chắc là thất vọng lắm đây??? – Đăng vẫn còn đang ngồi trên nóc xe của mình mà cười đểu nói, nó rất hài lòng với biểu hiện trên mặt của ả.
– Mày câm miệng, chính cũng tại mày mà anh ấy mới ghét tao, cũng chính mày đã để lại trên mặt tao một vết sẹo và biết bao nhiêu đau đớn, mày còn dám nói????!!!! – Ả như hét lên với Đăng, đúng vậy, ả đã, đang và sẽ mãi mãi yêu Long. Tuy là gia đình hai bên đối lập nhau, nhưng nhỏ đã bị ánh mắt lơ đãng của Long hớp hồn từ thời tiểu học và luôn yêu Long từ đó, ã đã phải mất rất nhiều tâm sức mới có thể tiếp cận được với Long khi lên cấp ba, cũng cùng lúc đó Đăng xuất hiện và mọi sự đã vượt ra khỏi tầm với của ã, thế là sau khi Đăng chấm dứt quan hệ với Nguyệt Hương cũng chính là lúc Angels Princess ra đời nhầm mục đích trả thù này, nhưng cuối cùng ả vẫn bại dưới tay Đăng và bị Long ruồng bỏ, còn nhục nhã nào hơn như thế nữa???
– Nói nhiều làm quái gì, muốn thì cứ lên hết một lượt đi, con này chấp tất – Nó khó chịu lên tiếng, muốn hoàn thành việc này cho nhanh để được yên tĩnh một mình, nó bây giờ cần sự yên tĩnh đến lạ lùng, không muốn làm gì khác cả, cho nên tên nào ngu ngốc đụng đến nó chính là chuốt hoạ vào thân mà thôi, hay nói đúng hơn là muốn về gặp ông bà sớm.
– Lên thôi tụi bây! – đang còn thấy mình thật là quá hèn hạ khi đi ăn hiếp một đứa congái mặc dù nó không hiền lành gì nhưng khi nghe giọng nói đáng ghét của nó thì con người tốt trong tên bóng rợn do Đăng đặt tên lên tiếng với đàn em rồi xông vào nó. Đăng nhẹ nhàng lấy đà bằng cách nhảy một chân lên mặc kệ là đang mặc váy mà đạp thẳng chân vào mặt tên đang cầm cái thanh côn dài khoảng mét rưỡi cho hắn ngã nhào, gót giày nhọn đâm thẳng vào bụng hắn làm máu bắng ra vấy lên chiếc váy màu tím sẫm nó vừa thay khi nãy làm vấy bẩn, nhanh tay chụp lấy cây côn và nó chính thức bắt đầu. Đã lâu không vận động cho nên cử động của nó có phần còn cứng nhắt thêm vào một chân đau cho nên càng không tiện, lại mắc phải cái tay thuận của mình bị băng bó, nhưng không vì vậy mà nó chịu khuất phục.
Vì phản ứng không được nhanh nhẹn cho nên Đăng bị đánh một gậy vào vai đau điến, tay lại đang bắt đầu rỉ máu làm con ác quỷ trong người nó hai năm nay đã nằm ngủ yên đang dần tỉnh dậy. Thay vào cây côn khi nãy nó giật lấy 1 thanh kiếm nhật từ tay 1 tên vừa bị nó cho một côn vào đầu máu lại một lần nữa bắn tung toé. Từ khi nó nhận được thanh kiếm thì cũng là lúc những phần thân thể bắt đầu rơi xuống ngày một nhiều, thanh kiếm không được tốt cho lắm cho nên càng đem thêm sự đau đớn đến cho người bị chém, những tên bị nó đánh bằng côn thì chỉ nhắm thẳng vào đầu chết ngay tức khắc nhưng còn những tên bị nó chém thì nó thường nhằm vào tay và chân, vì tay đau nên lực đánh không được mạnh cho nên càng làm sự đau đớn càng tăng thêm cho bọn chúng.
– Chân nó bị đau đấy, nhằm vào chân mà đánh! – nhỏ Bảo Hân đứng ngoài quan sát nãy giờ thấy dường như Đăng chỉ dùng có một chân làm trụ và hoàn toàn không duy chuyển và thêm biểu hiện không rõ rệt cho mấy cho nên ả liền gợi ý cho bọn RIK, và như được mở đường bọn RIK càng nhằm vào chân của Đăng mà phan. Dù có mạnh mẽ thế nào thì với thương tích trên người Đăng cũng không thể nào chống chọi nổi với bọn này cho nên chỉ trong vòng chưa đầy năm phút sau thì nó đã chống không nổi và vì sơ ý mà bị một tên đứng phía sau mình phan ngay một côn vào chân phải là chân đang trụ làm nó không đứng vững mà ngã nhào. Đáng lẽ có thể bật ngay dậy để tiếp tục chiến đấu nhưng Đăng lại có một ý nghĩ trong đầu rằng tại sao nó phải sống tiếp trên thế giới này, khi hy vọng sống cuối cùng của nó cũng đã tàn nhẫn với nó như thế, thế là nó nhắm mắt lại chờ đợi cho thân mình chạm đất và những cái phan của gậy gộc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




