|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
được tất cả thì một lần nữa, hắn không hiểu gì hết sao????
– ĐĂNG!!! – Khi hắn giật mình ra khỏi suy nghĩ thì nó đã khuất sau cánh cửa thì liền gọi nó rồi đuổi theo, ra tới cữa thì thấy Hữu Duy đang đứng đó, còn Hữu Duy khi thấy Long thì đã biết chuyện gì xảy ra, không vội đuổi theo Đăng anh quay lại, trước mặt bà An cùng Khánh Nam đang đứng đó mà thẳng tay đấm một cú vào mặt hắn.
– Cố Huy Long, cậu có biết cô ấy đã thế nào khi nghe tin cậu về không??? Đăng đã không muốn đi, nhưng chính tôi đã đưa cô ấy tới, tôi muốn cô ấy được vui vẻ, cậu nhìn lại cậu đã làm gì đi! – Hữu Duy tức giận mà nói một cách hết sức kìm nén, – Tôi yêu Đăng, nhưng tôi biết trong lòng cô ấy chỉ có cậu, tôi mới….. – đang định nói thêm thì điện thoại run, định bỏ qua nhưng nhìn lại là số của Nhật Lâm nên mới lườm Long một cái rồi quay qua nghe điện thoại.
– Chuyện gì vậy??? – lấy lại giọng bình thường anh hỏi.
_ Không xong rồi, anh có ở cùng chị Đăng không?? – là giọng của Minh Tâm, nghe rất lo lắng.
– Đăng mới vừa rời khỏi rồi – vừa trả lời anh vừa lườm ai kia một cái.
_ Chị ấy đi một mình sao??? – có thể nghe ra giọng của Minh Tâm đang rất sợ hãi.
– Có chuyện gì, sao em lạ vậy?? – Hữu Duy dường như nghe ra có chuyện gì đó không đúng cho nên cũng bắt đầu thấy lo lắng.
_ Anh còn nhớ ả Ngọc Hân với hai đứa khốn nạn đã từng gạt chị Đăng không?? – Minh Tâm hỏi.
– uhm?? – Hữu Duy không hiểu, không phải bọn đó đã chết rồi sao???
_ Bọn họ đã…………………CHAPTER 27 – MÁU
_ Bọn họ đã xuất hiện, thật ra bà ta chưa từng giết bọn họ mà đã đưa bọn họ sang Anh, lúc nãy bọn đàn em mới nói thấy ả đang bàn bạc chuyện gì đó với bọn RIK trong bar, nghe nói là tìm chị Đăng trả thù! – giọng Minh Tâm bên kia nói nhanh.
– CÁI GÌ??? – Hữu Duy không còn bình tĩnh được nữa mà gầm lên, đùa đi, bọn RIK từ trước đã có thù với Bloodthirsty, giờ lại có cớ mà đi kiếm chuyện, hơn nữa lúc này Đăng……F*CK!! Hay rồi đây. – Chuẩn bị người đi, có biết địa điểm là ở đâu không??? – Hữu Duy nói.
_ Nhà hoang gần nghĩa trang Đàm Khánh – Minh Tâm nói, _đã chuẩn bị xong cả rồi, bọn em đang tới đó – cô nhóc nói thêm.
– Ok, bây giờ chia ra đi tìm Đăng đi, cô ấy lấy xe của anh rồi – Hữu Duy vừa gật đầu vừa quay người định bước đi thì bị Long chặn lại.
– Chuyện gì vậy?? – nãy giờ hắn nghe không sót một chữ nào của Hữu Duy cho nên liền quan tâm, liên quan tới Đăng thì hắn không thể bỏ qua được.
– Cậu đừng có quan tâm nữa, 2 năm trước cũng vì cậu, 2 năm sau cậu xuất hiện lại một lần nữa, lần này Đăng có chuyện gì tôi không tha cho cậu đâu! – Hữu Duy nói giọng đầy căm phẫn rồi đẩy Long qua một bên mà đi.
– Anh cũng không có xe, tôi đưa anh đi – Long ra ý kiến, rất bình tĩnh. /p>
– Hãy để Long theo đi Phan Tổng, cho Long một lần được chuộc lỗi đi – bà An lên tiếng, bà thật sự đang rất lo lắng, chỉ cần nhìn mặt của con người lạnh lùng như Phan Hữu Duy kia lo lắng như thế thì cũng đủ biết chuyện không phải đơn giản.
– Thôi được – không muốn thất lễ nên đành phải gật đầu rồi anh cuối đầu chào bà An rồi rời khỏi, Long cũng đi theo.
– Con cũng đi theo đi Nam – bà An quay qua nói với Khánh Nam nãy giờ đang đứng một bên.
– Vâng, dì cũng trở lại với dượng đi ạ – Khánh Nam gật đầu rồi cũng chạy theo hai người kia.
– Duy đi xe của tôi đi, tôi sẽ đi với Long – Khánh Nam thảy chìa khóa xe của mình cho Hữu Duy rồi nói khi cả 3 đã đứng ở trong garage để xe.
– Ok – Hữu Duy cũng không muốn ngồi chung xe với Long cho nên liền gật đầu.
– Chỗ nào?? – Long hỏi trỗng không.
– Nhà hoang gần nghĩa trang Đàm Khánh – chỉ có như vậy thì xe của Hữu Duy đã rời khỏi nơi đậu, Khánh Nam với Long cũng nhanh chóng vào xe, Long là người lái.
– Anh đừng nhìn em như thế, có gì thì nói đi – Long không cần nhìn cũng biết Khánh Nam đang nhìn mình với ánh mắt đầy tức giận.
– Anh đã nói với em rồi, phải bình tĩnh nghe rõ mọi chuyện, em lại không nghe, lần này xong chuyện có muốn anh cũng không giúp em! – Khánh Nam tức giận mà mắn, càng nghĩ anh càng tức, lúc nãy thấy Đăng khập khiễn chạy đi trong nước mắt, tới anh cũng thấy đau dùm nó, thật sự đứa em họ này của anh không xứng với tình cảm của đứa nhỏ kia.
– Em không biết, em cứ nghĩ….. – Long muốn giải thích.
– Nghĩ nghĩ nghĩ, 2 năm trước cũng vì nghĩ mà em đã bỏ đi, không những hành hạ chính mình mà còn hành hạ bao nhiêu người khác, hai năm sau, cứ nghĩ em đã khác, ai dè vẫn vậy, anh thật thất vọng với em rồi đấy Long à! – Khánh Nam không cho Long giải thích mà chen ngang, anh thật sự thấy hối hận khi để cho Đăng nói chuyện với hắn.
– Hai năm trước??? Mà hai năm trước xảy ra chuyện gì??? – Long bây giờ mới nhớ lại, lúc ở Úc có nghe nói là Hải Hậu đã lên làm người mạnh nhất Châu Á, nhưng hắn lại không muốn biết gì cho nên tới giờ cũng đã quên.
– Chính Đăng đã tiêu diệt bà ta và đã bị thương nặng, con nhóc không hề cho ai biết, Đăng đã bị chém 1 nhát ở ngang eo nhưng lại dấu, sau khi mọichuyện đã xong thì trốn trong phòng, ai cũng nghĩ là do chuyện của em vẫn còn làm con nhóc buồn cho nên cũng không ai để ý, nhưng qua ngày hôm sau lại không thấy Đăng ra ngoài, gọi cũng không được mới phá cửa bước vào thì thấy con nhóc nằm trên giường, người thì sốt cao, vết thương kéo dài ở eo được băng bó sơ sài thấm đầy máu đỏ, đưa đi bệnh viện thì nhém chút nữa đã không kịp vì chất độc quá mạnh, em có biết người con bé gọi tên sau ông của cô ấy là ai không?? Là chính em đấy thằng ngốc à!!!! – Khánh Nam không thể nào chịu được nữa mới nói hết tất cả, bây giờ nghĩ lại cái cảnh nhìn Đăng trên giường bệnh hôn mê suốt gần một tháng trời đấu tranh với đau đớn thì anh lại có cảm giác muốn lôi hắn về mà dần cho một trận, nhưng lại không thể nào tìm được hắn.
– … – Long không nói gì, hết sức tập trung lái xe, từng lời từng chữ của Khánh Nam hắn nghe không xót một từ.
– Chờ chút, đường này không đi tới đúng chỗ – Khánh Nam nhìn ra đường thì thấy Long đang rẽ một đường ngược lại với chỗ mà Hữu Duy đã nói.
_______
Đăng sau khi rời khỏi đó thì lái xe như điên, những chiếc xe đang chạy khi thấy xe của nó đều phải tấp vào bên đường nếu không muốn xảy ra tai nạn, nó cứ lao đi như thế mà không có định hướng, điện thoại réo liên hồi nhưng nó không hề nhất máy, tới cuối cùng không chịu được nó bỏ cửa kiếng xuống mà ném luôn ra ngoài, gió lạnh thổi mạnh vào mặt làm nó tỉnh táo hơn, khi nó dừng xe lại thì đã thấy mình đứng trước cửa cái quán nhỏ mà khi xưa nó đã từng dắt Long tới, ngồi ở ngoài thật lâu rồi nó lại cho xe đi tiếp, lần này không đi nhanh nữa, mà nó lái theo những nơi mà hôm đó hai người đã đi qua, và cuối cùng là bãi đất trống nơi nó đã hôn hắn, nụ hôn duy nhất và cũng có lẽ là cuối cùng trong đời mình. Nó bước ra khỏi xe mà nhảy phốc lên ngồi trên phía sau mui xe mặc kệ là mình đang mang váy mà nằm ra đó ngắm nhìn bầu trời, trời đêm nay cũng như ngày đó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




