watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6913 Lượt

Huỳnh hậm hực nói, nhưng suy nghĩ một lát lại bật cười.

“Nhưng xem ra lần này cậu ta cũng thảm hại. Sư phụ đã phạt cậu ta quỳ cả đêm ở phòng tập, bây giờ chắc lại đang bị sư phụ quạt cho một trận trước mặt các đệ tử. Đi! Chúng mình đến đó xem sao!”

Hiểu Huỳnh lôi Bách Thảo chạy đến sân võ quán, sợ không được chứng kiến cảnh tượng thú vị nữa.

“Sư phụ…”

“Sư phụ…”

“Sư phụ…”

Xa xa, từ phía sân võ quán vọng lại tiếng kêu hốt hoảng, sợ hãi. Hiểu Huỳnh ngỡ ngàng đứng lại, Bách Thảo nhìn ra, thấy Tú Đạt nước mắt đầm đìa quỳ trên thảm cỏ, cố sức ôm chặt chân quán chủ, vừa khóc vừa nói:

“Con xin lỗi, sư phụ, lần sau con không dám nữa, xin sư phụ đừng đuổi con!”

Ngoài Nhược Bạch và Sơ Vy, tát cả đệ tử của võ quán đều quỳ xuống xin tha cho Tú Đạt:

“Sư phụ, xin tha cho Tú Đạt lần này!”

Một cô gái quỳ ngay hàng đầu, dập đầu xuống đất, ra sức van nài:

“Sư phụ, Tú Đạt còn nhỏ, không hiểu biết, đều là lỗi của con không bảo ban cậu ấy, xin sư phụ hãy trừng phạt con, hoặc đuổi con đi cũng được. Sư phụ, con xin sư phụ đừng đuổi Tú Đạt, cậu ấy thích Taekwondo, rất thích võ quán Tùng Bách, nếu trừng phạt xin sư phụ hãy trừng phạt con.”

Diệc Phong cũng quỳ xuống khẩn cầu:

“Sư phụ, Tú Đạt còn nhỏ, tính lại hiếu thắng, chỉ là nhất thời sốc nổi mới phạm sai lầm, xin sư phụ cho cậu ấy cơ hội sửa chữa.”

“Sư phụ định đuổi Tú Đạt ra khỏi quá Tùng Bách thật sao?”

Hiểu Huỳnh sững sờ, đứng ngây ra, cô cũng từng muốn dạy cho Tú Đạt một bài học, nhưng sư phụ định đuổi Tú Đạt đi thật sao? Thất vọng ngoái đầu, cô nhìn thấy Bách Thảo đứng lặng nhìn Tú Đạt gào khóc thất thanh trước mặt.

“Luyện Taekwondo là để có sức khỏe chứ không phải ỷ mạnh làm càn.” Không để ý Tú Đạt đang ôm chân mình gào khóc, Dụ quán chủ thở dài, nói: “Con hãy đi đi, nếu con tiếp tục luyện Taekwondo thì sau này sẽ chỉ làm hại xã hội, sẽ chỉ cậy mạnh bắt nạt yếu, chi bằng từ nay con hãy từ bỏ Taekwondo”.

Sơ Vy đứng sau quán chủ nhìn Tú Đạt.

Nét mặt của Nhược Bạch vẫn bình thản như không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì.

“Sư phụ!”

Nữ đệ tử đang quỳ trên sân và Tú Đạt nghe vậy kinh hoàng sửng sốt. Tú Đạt khóc không thành tiếng, vừa cố ôm chặt chân sư phụ, vừa ngẩng mặt tiếp tục khóc lóc van xin:

“Không phải con hiếu chiến trả thù, cũng không phải con cậy mạnh bắt nạt yếu, con chỉ không cam tâm… không cam tâm chịu thua người của võ quán Toàn Thắng… không cam tâm bị mọi người cười nhạo vì thua một đứa con gái… Sư phụ, con thực sự không… không để võ quán Tùng Bách mất mặt, con tuyệt đối không làm hại xã hội. Sư phụ, xin thầy hãy tin con!”

Dụ quán chủ trầm ngâm nói:

“Nếu như chỉ là thách đấu riêng thì cũng có thể bỏ qua được, nhưngđối phương từ chối thách đấu mà con vẫn đánh lén, như vậy là trái với đao đức cơ bản nhất của Taekwondo.”

“Con…con…”

Tú Đạt im bặt, nước mắt tuôn như mưa.

“Tú Đạt không đánh lén con.”

Các đệ tử kinh ngạc ngoái đầu nhìn, Bách Thảo nhìn Tú Đạt đầy nước mắt, đi đến giữa sân nói:

“Dụ quán chủ, Tú Đạt không đánh lén con, trước khi Tú Đạt ra tay đã nói với con rồi, nhưng con cũng nghe thấy, cho nên không phải Tú Đạt đánh lén.”

Tú Đạt ngoảnh đầu nhìn, không tin ở tai mình.

“Cậu…”

Giọng Tú Đạt đã khàn đặc vì khóc, mặt ngấn nước, mắt sưng như hai quả đào, tràn ngập nỗi sợ hãi, lo bị đuổi khỏi võ quá, trông như đứa trẻ mồ côi.

Trông cậu ta giống như cô trước đây.

Lòng Bách Thảo chua xót. Lúc đó, cô vô cùng sợ hãi, cô muốn khóc, muốn quỳ xuống cầu xin Trịnh sư bá đừng đuổi mình đi vì bị đuổi khỏi võ quán cô không biết đi đâu. Bị đuổi khỏi ngôi nhà yêu mến thật là một điều kinh khủng, cô biết, cô biết, cô biết điều đó hơn ai hết.

Nhưng Tú Đạt còn hạnh phúc hơn cô nhiều, hầu như mọi đệ tử của võ quán đều cầu xin cho cậu ta, còn cô lại bị những đệ tử như vậy đuổi đi.

“Con không chấp nhận cậu ấy đánh mình bị thương hay sao?”

Dự quán chủ nhìn đứa trẻ nhỏ bé, gầy gò trước mặt. Đứa bé tuổi còn rất nhỏ, nhưng đứng trước bậc trưởng bối là ông lại toát ra khí chất gì đó rất lạ.

“Dù con có chấp hay không, Tú Đạt đều không đánh lén con, đó là sự thật,” Bách Thảo trả lời.

Trên sân võ im phăng phắc.

Chỉ có tiếng nức nở đứt quãng của Tú Đạt.

Các đệ tử của Tùng Bách đều nhìn đứa con gái bị Tú Đạt đánh, trên trán còn dán miếng gạc, vẫn nhìn thấy cục u rất to, mặt thâm tím với ánh mắt kỳ lạ. Diệc Phong nhìn với vẻ dò xét, ánh mắt Nhược Bạch cùng dừng lại trên người cô với vẻ ngạc nhiên.

Trên con đường nhỏ cạnh đình viện, một thiếu niên ôm một tập sách dày đi qua.

***

“Ây, sao mâu thuẫn thế này chứ! Nếu Tú Đạt bị sư phụ đuổi đi thật thì cũng thấy thương, nhưng nhìn vết thương trên mặt cậu lại tức, muốn nó phải trả giá thật đau!” Hiểu Huỳnh cau mày, chống cằm, ngồi trên phiến đá cạnh đường nhìn Bách Thảo quét dọn.

Đã mấy ngày trôi qua sự việc của Tú Đạt.

Thái độ của các đệ tử võ quán Tùng Bách đối với Bách Thảo tốt lên nhiều, Tú đạt cũng đã chính thức xin lỗi Bách Thảo trước mặt sư phụ, mỗi lần giáp mặt nhau, cậu ta đều tránh sang một bên, không nói không rằng. Có điều, vết thương trên trán Bách Thảo vẫn còn chưa khỏi hẳn, vẫn còn một vết bầm lớn.

Ánh chiều muộn chiếu trên con đường nhỏ.

Hiểu Huỳnh thẫn thờ nhìn bóng Bách Thảo đang cặm cụi quét đường, đột nhiên cảm thấy mặc dù đã ngồi cùng bàn với nhau hai năm, nhưng với Bách Thảo, hình như cô vẫn thấy có gì lạ lẫm.

” Thực ra, Tú Đạt đã đánh lén cậu đúng không? Là cậu mềm lòng nên mới nói dối giúp cậu ta thoát tội chứ gì?” Hiểu Huỳnh thăm dò. Nếu Tú Đạt quả thật không đánh lén Bách Thảo, cậu ta nhất định nói ra, sao phải để cho Bách Thảo đứng ra nói hộ.

“Mình không nói dối.”

Sư phụ từ nhỏ đã dạy, bất luật vì chuyện gì cũng không được nói dối.

“Ồ, thế thì kỳ thật…”, Hiểu Huỳnh băn khoăn. Bỗng nhìn thấy một bóng người từ xa, Hiểu Huỳnh vội vàng đứng lên, cúi chào:

“Sư tỷ Tú Cầm!”

Sư tỷ Tú Cầm là chị gái của Tú Đạt, lớn hơn cô hai tuổi, võ công rất giỏi, trong các nữ đệ tử của võ quán Tùng Bách, ngoài sư tỷ Sơ Vy thì Tú Cầm có thể coi là người xuất sắc nhất.

“Ừ, hai người ở đây sao.” Tú Cầm liếc nhanh về phía Bách Thảo cắm cúi quét, nói: “Đang đi tìm hai người đây, cô là Thích Bách Thảo phải không?”

“Vâng!”

Bách Thảo vẫn còn ấn tượng với Tú Cầm, hôm đó người quỳ trước mặt Dụ quán chủ xin cho Tú Đạt chính là Tú Cầm.

“Mấy ngày nay phiền cô vất vả, quét dọn sạch sẽ toàn bộ khu vực xung quanh vòng tập, phải quét thật sạch, được không?”, Tú Cầm lạnh lùng nói.

“…”

Bách Thảo còn chưa kịp trả lời, Hiểu Huỳnh đứng dậy nói nhanh.

“Sư tỷ Tú Cầm, Bách Thảo là bạn học

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT