|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Dù cậu có cảm tháy mất mặt, thì cũng…”.
“Taekwondo trong thiên hạ vốn là một nhà, cùng giao hữu để học hỏi lẫn nhau cùng tiến bộ, sao lại nói ai học trộm ai!”, Dụ quán chủ ngắt lời tranh luân của đám đệ tử.
Bách Thảo ngây người, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên đó.
Các đệ tử vội im bặt, Tú Đạt cũng lập tức ngậm miệng, Hiểu Huỳnh lườm Tú Đạt một cái rồi mới tiếp tục nghe sư phụ nói.
“Tú Đạt, con tập Taekwondo là để ra oai với các võ quán khác sao?” Dụ quán chủ nhìn Tú Đạt đang cúi đầu mỗi lúc một thấp, hỏi.
“Con… con…”
“Con về phòng suy nghĩ ba ngày, tạm thời không tham gia tập luyện.” Nói xong, Dụ quán chủ đi về phía sân tập.
“Sư phụ!”
Nhìn theo bóng lưng sư phụ, Tú Đạt vừa kinh ngạc vừa bất lực. Sư phụ trước nay đều rất thương yêu mình, nhưng bây giờ vì một đứa con gái mà tỏ ra thất vọng và trách móc mình sao?!
Lúc đi ngang qua Bách Thảo, Sơ Vy liếc nhìn cô một cái. Nhược Bạch đi theo sư phụ, thản nhiên như không nhìn thấy ai, Diệc Phong vẫn ngáp đều như trước, chỉ khi qua Tú Đạt đang suýt khóc mới uể oải giơ tay vỗ đầu sư đệ.
“Không sao chứ?”, Hiểu Huỳnh hỏi nhỏ.
Bách Thảo lắc lắc đầu.
“Vậy thì tốt, đợi mình rồi cùng đi học.” Nói xong, Hiểu Huỳnh vội chạy theo sư phụ và đám đệ tử.
Bách Thảo nhìn theo đám người vừa đi khỏi, lòng đột nhiên cảm thấy một nỗi cô đơn không nói nên lời. Quay đầu, lại bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của Tú Đạt, rồi dõi theo bóng cậu ta hậm hực xa dần.
“Thật không?”
“Có thật không?”
Hôm sau, từ lúc đi học, lúc tan học, đến lúc ăn xong bữa tối, lại đến lúc bắt đầu học bài, Hiểu Huỳnh đều truy hỏi Bách Thảo một vấn đề với vẻ kinh ngạc như không thể tin nổi.
“Cậu có thể đánh bại Tú Đạt thật sao?”
Trong căn phòng nhỏ, Hiểu Huỳnh nghiêng đầu nhìn Bách Thảo đang cắm cúi làm bài như nhìn quái vật, như lần đầu tiên thấy cô.
“Ừ!”, Bách Thảo trả lời.
Cô không nhớ rõ chi tiết cụ thể của lần giao chiến với bọn Tú Đạt một tháng trước, nhưng có lẽ là Tú Đạt quá kiêu ngạo nên khinh thường đối thủ thôi.
“Này, thật sự là cậu có thể đánh bại Tú Đạt à?” Hiểu Huỳnh chớp mắt nói: “Tú Đạt luôn tự cho mình lợi hại nhất trong đám đệ tử nhỏ tuổi của Tùng Bách, võ công của cậu ta là do sư huynh Nhược Bạch truyền cho. Trong võ quán Tùng Bách, ngoài mấy đại sư huynh và đại sư tỷ ra, đi đến đâu cậu ta cũng vênh mặt nghênh ngang. Ai cũng hy vọng, mấy năm nữa, có lẽ Tú Đạt có thể đại diện cho Tùng Bách tham gia thi đấu giữa các võ quán, tranh tài với đệ tử của võ quán Hiền Võ!”.
Võ quán Hiền Võ…
Chiếc bút bi dừng lại trên vở bài tập tiếng Anh, Bách Thảo hơi phân tán tư tưởng.
Cái tên võ quán Hiền Võ quả thật rất nổi tiếng, đó là võ quán Taekwondo tốt nhất ở Ngạn Dương, cũng là một trong những võ quán có tiếng nhất toàn quốc. chính võ quán này đã đào tạo ra mấy quán quân trong những giải Taekwondo toàn quốc, thậm chí còn giành được những thứ hạng không tồi trong những giải đấu Quốc tế lớn. Có điều, Hiền Võ thu nạp đệ tử rất nghiêm ngặt, mỗi năm chỉ có rất ít đệ tử mới, đa số những người hâm mộ đến bái sư đều tiếc nuối ra về.
Cũng chính vì thế, xung quanh võ quán Hiền Võ xuất hiện rất nhiều những võ quán lớn nhỏ, chuyên thu nạp những võ sinh hâm mộ Taekwondo nhưng không được Hiền Võ thu nạp, về sau phát triển đến mức mỗi đường phố của Ngạn Dương đều có một, hai võ quán. Vậy là thành phố Ngạn Dương trở thành thành phố Taekwondo nổi tiếng với các võ quán mọc lên như rừng.
Luật lệ của Hiền Võ rất nghiêm, không dễ dàng thi đấu giao hữu với các võ quán khác, chỉ xuất chiến trong trận thi đấu hằng năm giữa các võ quán. Bởi vậy, mỗi lần thi đấu, các võ quán đều cử người tham gia, hy vọng thể hiện thân thủ, trình độ, vượt lên các võ quán khác, trong đó nếu chiến thắng các đệ tử của Hiền Võ thì càng là cơ hội tốt để một trận thành danh.
Võ quán Toàn Thắng cũng hy vọng thông qua những đệ tử xuất sắc của mình để chiến thắng Hiền Võ một trận, trút bỏtiếng xấu là võ quán kém nhất trong các võ quán ở Ngạn Dương. Chỉ có điều, từ khi cô nhớ được, trong những cuộc thi đấu hằng năm, đệ tử của Toàn Thắng đều bị loại ngay từ vòng ngoài, chưa bao giờ có cơ hội thi đấu chính thức với Hiền Võ.
“Cậu đã có thể đánh bại Tú Đạt, vậy có khi cậu cũng đánh bại cả mình đấy nhỉ. Nào, chúng ta thử xem, để mình xem võ công của cậu cao cường đến đâu…!”
“Không cần!”
Bách Thảo tiếp tục làm bài, không ngẩng đầu.
“Vậy đợi cậu làm bài xong, chúng ta thử nhé”, Hiểu Huỳnh tỏ ra hào hứng nói.
“…Không!”
“Tại sao? Thử một chút thì sao? Chúng ta sẽ thận trọng, không cần làm lớn, chỉ thử chút đỉnh thôi, không nên đả thương lẫn nhau, được không?”
“Hiểu Huỳnh, điện thoại của bà nội!”, tiếng thím Phạm gọi từ phòng bên.
“Hiểu Huỳnh, điệu thoại của bà nội!” Thím Phạm lại gọi, Hiểu Huỳnh miễn cưỡng đứng dậy đi ra. sốt ruột vì tiếng gọi liên hồi của mẹ, cô nói to:
“Vâng, con đến đây!”
Trong phòng yên tĩnh trở lại.
Bách Thảo thở phào, cây bút dừng trên tay, trong đầu lại hiện ra cảnh các đệ tử của võ quán Tùng Bách tập luyện trên sân lúc chiều, võ phục trắng tinh, tiếng hô đầy sức mạnh, tung người bay lên, xoay người đạp xuống.
Không biết đến bao giờ sư phụ mới từ vùng quê xa xôi trở về.
Khi nào cô mới có thể trở lại võ quán Toàn Thắng.
Bách Thảo cắn chặt môi, không cho phép mình nghĩ ngợi thêm nữa, cắm cúi làm xong bài tập tiếng Anh, sau đó chuẩn bị bài Vật lý ngày mai.
Có lẽ cuốn sách giáo khoa Vật lý ở trong túi du lịch Quang Nhã mang đến cho cô.
Đứng dậy, lại gần giường, mở túi du lịch, đang lật tìm sách bỗng Bách Thảo nhìn thấy một phong bì màu trắng. Đây không phải là đồ của mình, cô nghi ngờ mở phong bì ra xem.
Bên trong là một xấp tiền.
Toàn những tờ mười đồng, mới có, cũ có, tổng cộng tất cả hơn hai trăm đồng.
Đây là…
Bách Thảo ngơ ngác, không biết làm thế nào đoán ra nguồn gốc số tiền này. Lẽ nào… lẽ nào… là Quang Nhã…
“Cộc cộc!”
Có tiếng gõ cửa, sau đó một tiểu đệ tử thò đầu vào, nói với cô: “Chị là Thích Bách Thảo phải không? Sư phụ tìm chị”.
Đêm tối thui.
Theo sau tiểu đệ tử, Bách Thảo lặng lẽ đi thẳng đến sân tập vắng lặng, không một bóng người, thấp thoáng chỉ có
máy bóng đen.
Vội dừng bước, hướng ánh mắt về phía những bóng đen đang nhanh chóng quây quanh, Bách Thảo hỏi:
“Các người muốn làm gì?”
“Ha ha, mày còn hỏi tao muốn làm gì hả?” Trong màn đêm, nỗi tức tối, căm giận trên mặt Tú Đạt vẫn hiện ra lồ lộ. “Mày có biết, sư phụ chưa bao giờ nặng lời, luôn đối xử tốt với tao, yêu quý tao nhất, nhưng hôm nay vì mày, tao đã bị sư phụ mắng”.
“Tao đã bị mày làm hại. Mày là con yêu tinh hại người. Đồ sao chổi! Mày đã hại cả võ quán Toàn Thắng, bị đuổi đi, bây giờ lại định hại tao nữa phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




