|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Mà, lạ nha. Lúc lên xe tôi ngồi cạnh chủ tịch Linh thì phải. Sao ngủ dậy lại thấy cái mặt yêu quái kia bên cạnh nhỉ? Chẳng lẽ… Chết thật, phải mau đi giải cứu bạn hiền thôi, có lẽ nó bị ma vương hãm hại vứt xó nào rồi cũng nên. Nguy hiểm quá!
*****
Trong khi cả lớp đang hì hụi dựng lều cắm trại, tôi mở balo và lấy hộp sữa cappuccino ra mút. Tôi thật ngưỡng mộ người sáng tạo ra cái hương vị tuyệt vời này. Để hôm nay, tôi có thể ngồi đây, mút và mút. Chà, ngon tuyệt!
Oa, tôt tôi sắp dựng xong lều rồi nay, đẹp ghê. Cái lều to tướng (vì phải đủ chỗ cho 8 người ngủ mà) với màu vải vàng loang lổ cực bắt mắt và phá cách. Haizzz, cái đồ đầu vàng lanh chanh hết cỡ, lúc nào cũng thích chơi trội. Các đường viền của lều là màu đen, dây kim tuyến màu bạc được dán chạy dài theo các đường viền đen lại càng nỏi bật. Để thêm phần “hoang dã”, mọi người đã kiếm mấy cái dây leo ở đâu đó, treo vắt lwo lửng ở cổng và thân lều. Ha ha, trông cũng ổn chứ nhỉ!
Tổng cộng ở đây có 5 cái lều chụm ddaaufvafo nhau thành hình tròn, để chừa ra 1 khoảng trống rộng ở giữa, buổi tối sẽ đốt lửa trại ở đó. Lều tổ tôi có vẻ “rực rỡ” nhất chỗ này thì phải. Lều tổ 1 màu xanh dương, trang trí quá đươn giản với mấy quả bóng. Lều tổ 2 màu trắng, nhưng chúng nó dùng bút nước vẽ bức tranh lên đó, trông cũng sặc sỡ đấy, nhưng mà không “chóe” bằng tổ tôi. Lều tổ 4 màu tím nhạt, á á, “đú” tổ tôi lấy dây leo trang trí kìa, ghét thế! Cuối cùng là cái lều nhỏ của cô Trang, màu hồng đơn giản và không trang trí gì cả, cô là giám khảo rồi mà.
– “Hoài An.”
– “Gì thế?”
– “Tớ… Cậu có thể cùng tớ… đi vệ sinh được không?… Chỗ này là rừng, tớ sợ đi một mình lắm.”
– “Nhưng mà tớ…”
– Cậu thấy đấy các bạn khác đều đang bận, thấy cậu rảnh rỗi nên tớ mới rủ. Đi mà… tớ sắp… sắp không nhịn được nữa rồi!”
– “Ừ, đi.”
Vậy là tôi dẫn Kim Chi đi tìm một bụi cây xa chỗ cắm trại để giải quyết “việc lớn”. Thực ra tôi không muốn đi tí nào, vì Kim Chi là antifan của tôi mà. Ban đầu tôi nghĩ Chi định bày trò gì đấy để chơi tôi, nhưng mà thực sự nếu là tôi, trong tình huống này tôi cũng chẳng dám đi một mình, với cả mọi người đều bận việc dựng lều thật, có mỗi tôi là ăn không ngồi rồi, thôi thì “làm phước” vậy. Nhìn Chi cũng có vẻ “gấp” lắm rồi.
Đi một đoạn khá xa, tôi chúng tôi chọn một bụi rậm để Chi “hành sự”. Lạ thật, sao cậu ấy “giải quyết” lâu thế nhỉ? 5 phút rồi đấy, mãi chẳng thấy ra.
Tôi có cảm giác bất an. Chẳng lẽ… chẳng lẽ… Chi… cậu ấy… bị táo bón??? Không ổn rồi!
– “Chi ơi.”
Not reply
– “Chi. Cậu ổn chứ?”
Not reply
Gọi mãi không có tiếng trả lời, tôi hơi sợ. Nỗi bất an tiếp tục xô đến, nghi vấn của tôi bắt đầu chuyển hướng: Không lẽ Chi bị tiêu chảy? Đi ngoài nhiều quá => mất nước => ngất => không trả lời???
Nghĩ đoạn, tôi toát mồ hôi, vạch đám lá ra tìm Chi.
– “Chi! Cậu không sao chứ?”
0__o
Ớ. Đâu rồi? Không thấy Chi ở đây. Ngay cả một chút dấu vết của “sản phẩm” cũng không có luôn. Rốt cục là thế nào?
Huy động toàn bộ chất xám, tôi vắt óc suy luận những sự việc vừa xảy ra. Sau 15 phút 20 giây vắt kiệt chất xám, tôi đùng đùng tức giận và phẫn nộ vô cùng vì… chẳng nghĩ ra cái gì! ==”
Và tôi quyết định… nghĩ tiếp.
Cau mày, nhăn trán, vò đầu, bứt tai. Giọt chất xám còn lại trong đầu tôi cũng bị phân hủy. Và cuối cùng…
“Choang!”
Ơ rê ca ra rồi ra rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Lần này tôi tức giận thật sự. Cuối cùng thì tôi cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chi, sao có thể…
Hoang mang quá, thật khó lường mà. Không biết bọn khỉ hôi hay thổ dân đã bắt cóc Chi đi đâu rồi. Tôi thề nếu tìm ra bọn chúng, tôi sẽ xé xác chúng ra, cho chúng biết cơn giận của Hoài An này đáng sợ như thế nào!
Việc quan trọng bây giờ là phải tìm ra bằng được hang ổ của chúng, giải cứu Kim Chi.
Vậy là tôi mang trên vai sứ mệnh “trừ yêu diệt quái, giải cứu thần dân”, vạch từng nhành cây cọng lá, quyết tìm xông pha sào huyệt địch.
*****
“Ọc ọc…”
Mấy tiếng đồng hồ đi lòng vòng trong rừng, dạ dày tôi lại thiếu nhiên liệu rồi. Lúc nãy đi cùng Chi lại không mang theo balo vì nghĩ chỉ đi một lúc thôi. Bây giờ biết nhét cái gì vào bụng cho nó đỡ kêu T^T
Trời bắt đầu xẩm tối, những tia nắng cuối cùng cũng le lói tắt, khí lạnh ùa về. Tôi ngồi co ro bên 1 gốc cây, thầm rủa cho lũ muỗi tiệt chủng hết đi. Chúng đốt chân tay tôi nổi cục hết lên, ngứa dã man >”< Hix, loanh quanh đi “giải cứu” người ta, cuối cùng mình cũng lạc luôn, nản!
Rút điện thoại ra gọi, chẳng có vạch sóng nào cả, ở đây toàn cây là cây. Thế bây giờ về kiểu gì?
“Oác oác…”
Sợ quá. Rùng rợn quá. Tôi nghe có tiếng quạ kêu thì phải. Trong đầu tôi hiện lên cảnh mấy con hổ, báo, gấu, sư tử, diều hâu, khủng long bạo chúa đánh nhau tranh giành miếng mồi ngon (là tôi). Ghê rợn quá. Mặn quá. Nước mắt tôi lại rơi rồi, tôi không muốn ở đây một mình đâu. Ba ơi, mẹ ơi, con muốn về nhà cơ!!! Oaaaaaaaaa hu hu hu hu h u hu hu hu… TT0TT
“Roạt roạt”
=”=
Có tiếng động. Nhanh thật, mãnh thú đã đánh hơi ra mình rồi cơ à? Trong bóng tối nhập nhèm nước mũi, tôi thấy một bóng đen đang tiến lại gần mình, trên tay cầm con dao sáng quắc. Bóng cây nghiêng ngả ẩn hiện cùng những âm thanh gầm rú của rừng già khiến tóc gáy tôi đồng loạt dựng đứng, chân tay bủn rủn. Trong tình thế nguy cấp, lí trí mách bảo tôi phải chạy, chạy thật nhanh, thoát khỏi nơi này!
– “Maaaaaaaaaaa… Cứu với! Cứu với! Ma! Ma!!!…..”
Cố sống cố chết, tôi dồn hết chút sức lực còn lại dồn vào đôi chân, chạy thẳng, dù không biết đang chạy đi đâu. Cậy trong rừng chìa ra những cành khô ráp làm tay chân, quần áo tôi bị cào xước tứ tung, nước mắt nước mũi tèm nhèm khiến tôi không nhìn rõ đường nữa, chỉ biết cắm đầu mà chạy, mặc cho da thịt liên tục bị cây cối xung quanh làm cho đau rát.
“Hấp”
– “Aaaaaaaaaa….. Thả ta ra! Mẹ ơi cứu con! Ba ơi!! U u hu hu hu hu ….”
Khốn thật. Tôi bị con ma kia tóm rồi. Cố gắng dãy dụa nhưng với chút sức tàn hiện giờ thì không thể. Cổ tay tôi bị con ma tóm chặt nhức đến tận xương.
– “Đứng im cho tôi!”
– “Không đứng! Không đứng! Tha ta ra!!”
– “Tôi giống ma lắm hả? =”= “
Con ma này thế mà ngu! Ma không giống ma thì giống cái gì?
Rồi, “con ma” rẽ lối, lôi xènh xệch tôi đi, bàn tay “nó” sao mà… ấm quá! Giờ tôi không còn chút sức lực nào để thoát nữa rồi, thôi thì mặc cho số phận. Mẹ, con sắp gặp mẹ rồi. Ba, xin lỗi ba, sống một mình ba đừng buồn nha! T__T
Đến một cái cây lớn, “con ma” dúi tôi ngồi xuống. Lúc này trời đã tói hẳn, trăng đã lên cao, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng tinh khiết trải khắp khu rừng. Nhờ vậy, tôi được dịp nhìn rõ mặt kẻ thù trươc lúc lâm trung… A. Sao “con ma” này trông… quen quen ==”
Cái miệng cong bướng bỉnh, mũi cao, mắt đên dài, đôi lông mày ngỗ nghịch, và… chỏm tóc dựng ngược khó ưa! Đây là…
– “CÁ SẤU???”
– “Đồ não phẳng. Hóa ra nãy giờ đi theo tôi vẫn không biết tôi là ai hả?==”
– “Có thật là cậu không đấy?”
– “Không tôi thì ai nữa? Cậu ngứa mồm à? Hỏi lắm thế?”
– “Aaaaa.. oaaaa… u u u hu hu hu hu…..”
Là cá sấu! Là người! Không phải ma! Tôi được cứu rồi!!! Xúc động quá, tôi vồ lấy cá sấu mà ôm, lau hết đống nước mũi lên áo hắn ướt nhẹp. Sung sướng quá ^v^
Người cá sấu cứng đơ lại, không phản ứng. Tôi chợt nhận ra hành động quá lố của mình và rút quân. Chờ đã, cái này…
– “Sao… sao cậu lại ở đây? Sao cậu muốn giết tôi”
Tôi bỗng nhớ ra con dao lúc nãy và sợ hãi nhảy bắn ra xa cá sấu.
– “o__0 Tôi muốn giết cậu bao giờ? Cậu bị hoang tưởng à?”
– “Thế sao cậu cầm dao làm gì?
– “Đi rừng phải cầm dao chứ. Nhỡ gặp rắn hay bị cành cây chắn đường còn có cái mà chém. Với cả đèn tôi hết pin rồi, lấy con dao hắt ánh sáng từ trên xuống để nhìn đường thôi mà.”
– “À… ra thế. Làm tôi swoj chết khiếp!”
– “Ăn đi này.”
Cá sấu lôi từ trong balo ra hộp bánh su kem với hai hộp milo. Mắt tôi sáng lên như bắt được vàng, một tay nhét bánh vào mồm nhai nhồm nhoàm, 1 tay cầm hộp sữa mút chùn chụt.
– “Cậu không ăn à?”
– “Cho cậu hết đáy.”
– “Hê hê tốt quá đang đói.”
Sao tự dưng tốt thế nhỉ?
Cá sấu lại lục balo, lấy ra một hộp vuông to to. Món gì nữa? Có vẻ nhiều đồ ăn nhỉ ^o^
– “Aaaaaaa…..”
Hóa ra là hộp thuốc, cá sấu lấy ra để sát trùng và dán băng cho mấy vết thương trên người tôi. Đau quá. Lại được cả mấy cục muỗi đốt ngứa kinh khủng làm tôi khó chịu chẳng kém.
– “Đừng có gãi.”
Cá sấu gạt phăng tay tôi ra. Đưa một ngón tay lên miệng làm gì đấy, rồi bôi bôi vào nốt muỗi đốt ở chân tôi.
Nhầy nhầy ướt ướt, tôi kinh tởm nhìn thứ dung dịch trắng trắng ở chân mình. Chính xác là cá sấu đã bôi nước bọt cậu ta vào chân tôi.
– “Bẩn quá! Cậu làm cái trò già đấy???”
– “Im đi, cậu không biết gì cả. Nước bọt sẽ làm nốt muỗi đốt hết ngứa và tịt nhanh hơn. Không ai dạy cậu điều này à? À mà hôm nay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




