|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
không chịu ngồi yên một chỗ, cứ chạy lăng xăng đi đâu thế? Cậu có biết cả lớp cuống cuồng đi tìm cậu không?!!”
Sao tức giận với tôi? Tôi bị lạc mà.
Rồi tôi ngồi kể hết vụ việc từ sáng đến giờ cho cá sấu nghe, để hắn biết được tầm nghiêm trọng của tình hình.
– “Ài, đồ não phẳng. Lần sau nó bảo gì, đừng có nghe, nhớ chưa!”
– “Thế sao tôi phải nghe cậu?”
– “Đến thế này rồi mà cậu còn không biết mình bị chơi sao?”
– “Kệ cậu, tôi không biết đấy. Tôi mệt rồi, đưa tôi về trại đi.”
– “Lúc nãy đuổi theo cậu, không để ý, tôi cũng… bị lạc luôn rồi.”
– “Hả? Thế… thế…”
– “Tối nay phải ngủ ở đây thôi, trời tối quá, lại không có đèn, đi linh tinh lạc sâu hơn thì khổ.”
Nói rồi cá sấu kéo đầu tôi vào ngực.
– “Ngủ đi.”
– “Bỏ ra >”<
*****
{Cantin trường THPT Đống Đa}
“RẦM!!”
– “Rõ ràng vụ lúc nãy là hai con kia bày ra mà, bọn cáo già!” – Bảo Linh tức tối đập bàn loạn xạ.
– “Không hiểu tao làm gì mà nó ghét tao thế. Tao để ý thấy Chi ghét tao từ lúc tao mới vào lớp cơ.”
– “Á, hóa ra mày không biết hả? Kim Chi kết Hoàng Minh nổ bát đĩa, chỗ của mày đang ngồi là chỗ nó hồi trước. Chẳng hiểu sao lúc mày vào lớp nó bị Minh đuổi xuống. Ghế đó trống nên cô mới xếp mày ngồi đó. Thế là từ đấy “con bé” ghét mày.” – Vừa giải thích, Thu Trang vừa nhẹ nhàng nâng cốc nước cam lên hút, duyên dáng hết cỡ, làm bao nhiêu boy xung quanh phải xịt máu mũi.
– “Vụ này, cả vụ cắm trại nữa, cô Trang đều thiên vị Kim Chi. Tao thấy có gì đấy không bình thường” – Thu Quỳnh lên tiếng, giọng điệu như Conan, chứ không sốc nổi bốc đồng giống Bảo Linh. Hic, tôi thấy Quỳnh hợp làm chủ tịch hơn đấy.
– “Ừ, tớ cũng thấy lạ lạ. Bình thường cô Trang phân minh rõ ràng lắm mà, sao lần này lại…” – Minh Thu nhỏ nhẹ. Hiếm lắm mới thấy phát biểu đấy. Bình thường chỉ ngồi cười theo thôi.
Nãy giờ bàn tán sôi nổi, có mỗi Hà Anh là chưa lên tiếng. Lạ à nha, bình thường nói nhiều lắm mà, chỉ muốn lấy băng dính dán mồm vào cho khỏi nói. Hôm nay lại biết điều im thin thít, tôi nghi là sắp… có biến!!
Nhìn mà xem, nó ngồi im, nhưng ánh mắt bất động lóe lên kinh dị, khóe miệng hơi nhếch lên nụ cười một phần tư miệng, trông mặt gian khó tả. Cô nàng lắm chiêu định bày trò gì đây?
– “Ê, nàng, biết chuyện gì phải không? Khai mau!” – thấy Hà Anh ngồi đăm chiêu suy nghĩ, Linh xồ tới trước mặt tra khảo.
– “Không có gì đặc biệt lắm…”
***** {Rose cafe}
Hôm nay là ngày cuối cùng để tôi tìm chứng cứ “minh oan” cho mình. Những ngày vừa qua, tôi cùng Linh, Hoài Anh, Quỳnh, Trang, Thu, Huy và đầu vàng Việt Anh cố gắng tìm ra điểm mấu chốt để chứng minh tôi vô tội. Vắt kiệt chất xám vẫn nghĩ không ra cách nào, trong khi chiều chiều tôi vẫn phải sang nhà cá sấu làm quản gia, ghét thế.
Và hiện gờ, tôi đang phải ngồi đây làm một việc vô ích. Theo lời khuyên của cá sấu, tôi hẹn Kim Chi tới Rose cafe để “thương lượng, nói chuyện và thuyết phục” Chi, để nó ăn năn mà tự ra đầu thú với cô thì may ra tôi thoát tội. Sao hắn có thể nghĩ ra cái cách chuối củ bất hủ này nhỉ? Cái bộ óc xoắn cực đại với hàng ngàn nếp nhăn của cá sấu mà chỉ nghĩ được từng này thôi á? Nghe cái đã biết là không khả thi rồi. Nhưng mà giờ tôi có thể làm gì được nữa. Đành nghe lời vậy.
– “Chào. Đến sớm ghê.” – Kim Chi khinh khỉnh cười
– “Cũng mới thôi.” – tôi mân mê tách cappuccino nóng hổi, mùi hương mới dễ chịu làm sao.
– “Sao? Việc gì?”
– “Tôi muốn… muốn ngày mai, cậu nói sự thật với cô chủ nhiệm.” – ách! Cuối cùng tôi cũng nói ra rồi. Cái câu nói dở hơi nhất quả đất.
– “Ha ha, tưởng chuyện gì, cậu muốn thì tôi sẽ chiều chắc? Não cậu làm bằng cái gì thế hả?
– “Tôi cũng đoán là cậu sẽ không làm theo mà. Công nhận cậu kinh khủng thật, chỉ vì một thằng con trai mà cậu đi vu oan giáng họa cho người khác thế à?”
– “Tao thích thế đấy thì sao?”
– “Nhưng mà, tôi không thích Hoàng Minh!! Cậu nghe rõ chưa?!!”
– “Mày không thích, nhưng tại mày mà tao không được ngồi cạnh Hoàng Minh, tại mày mà tao bị Hoàng Minh ghét. Tao ghét mày!”
– “Cho nên mới vào lớp đã lườm nguýt, nói xóc tôi? Cho nên lần đi cắm trại mới lừa tôi cho tôi đi lạc, tôi không lạc thì lại giở trò đổi trắng thay đen? Cho nên đến lớp tự vẽ ra bàn mình rồi đổ tội cho tôi, để tôi phải viết kiểm điểm?”
Máu trong người tôi bắt đầu sôi sùng sục.
– “Ờ, nhớ phết, hóa ra não mày cũng có phẳng lắm đâu. Nhưng mà vẫn còn thiếu. Phải thêm là: cho nên nới chõ xích xe của mày hôm trời mưa, cho nên mới bảo đàn em đi dằn mặt mày trên đường đến trường, làm sách vở mày tung tóe hết lên! Sao? Nhớ chứ?”
– “… Hóa ra, lần đó là cậu bày trò.”
Máu đang ở 100 độ C trôi ngược lên đại não.
– “Chính tao! Mà giờ đã biết hết rồi, thì mày nên biết điều tránh xa Hoàng Minh ra, tốt nhất là ngày mai nên xin cô đổi chỗ, nếu không tao lại phải mất công suy nghĩ nên bày trò gì chơi mày nữa, ha ha ha ha ha …………”
Nghe ngứa tai quá đi
>”<
Núi lửa trong người tôi bùng nổ, nham thạch nóng hổi phun đầy miệng:
– “Những loại người như mày thì “cún” nó còn không yêu nổi nữa là người! Nói thật nhé kể cả con gái trên đời này chết hết thì Hoàng Minh cũng không yêu mày đâu, đừng có mơ hão. Không chỉ riêng Hoàng Mình mà tất cả con trai đều thế cả thôi. Mày nghĩ họ thích loại con gái gian xảo, bẩn tính như mày chắc? Hơ hơ, ăn dưa bở nhiều không tót đâu!”
“Bốp.”
“BỐP!”
– “Vũ Hoài An mày dám đánh tao?”
– “Sao tao lại không dám? Mày nghĩ mày là cái gì? Cơ mà mày tát tao trước, tao chỉ “trả” lại thôi mà, hơ hơ…”
– “Ờ, mày cứ cười đi, để xem mai mày còn cười được nữa không.”
Nói rồi Kim Chi ôm mặt tức tối bỏ đi. Ha ha nghĩ tôi hiền á? Còn lâu nhá!
Trước mặt thì giả bộ thế cho oai thôi chứ thực ra tôi cũng đau chẳng kém T__T từ bé đến giờ có ai dám tát tôi đâu. Thế mà con nhỏ đó dám in trên má tôi vệt đỏ lừ 5 ngón tay, tôi ức dã man! Tiện tay cho nó phát tát đau cứ gọi là “thấm”. Đau thế mà còn huênh hoang “ngày mai” với chả ngày kia. Hứ, kiểm điểm thì kiểm điểm. Chỉ là mời phụ huynh một hôm, nghe ba ca một hôm, nghe bọn ở lớp bàn tán một… năm là cùng chứ gì. Cái loại tiểu nhân, tôi không chấp!
*****
– “Đến giờ rồi nhỉ. Vũ Hoài An, mời em lên đây giải quyết chuyện tuần trước.”
Hôm nay là hết hạn một tuần để tôi tự chứng minh cho mình. Và bạn biết đấy một tuần qua tôi chẳng làm được cái gì.
Quay xung quanh là những gương mặt đắc chí của lũ antifan, nụ cười đểu của Kim Chi, sự lo lắng của Linh, Quỳnh, Trang, Thu, Huy, đầu vàng,… Ý, sao cái Hà Anh cứ tủm tỉm cười thế nhỉ? Con này ác quá, nó thù tôi từ lúc nào thế???
Tôi hít một hơi dể chuẩn bị nói cái câu đáng ghét: “thưa cô em không chứng minh được cho mình, tùy cô xét xử.”
– “Cầm cái này, bật lên.” Đang đứng dậy chuẩn bị bước lên thì cá sấu dúi vào tay tôi một cái mp3, bảo tôi bật lên. Dở hơi, nghĩ cho cô nghe mấy bài hát của Justa Tee thì tôi sẽ được giảm án chắc? Dạo này não của cá sấu bị đang bị teo dần đều thì phải. Tôi ném lại cái mp3 vào người cá sấu.
– “Tôi bảo cầm lên là cầm lên, có nghe không?!!!!”
Nhìn cái mặt kìa, đáng sợ quá, tôi đành phải cầm lên vậy.
– “Ồ, gì đây An? Chứng cứ hả?” – Cô Trang giật luôn cái mp3 trên tay tôi bật lên mới sợ chứ.
– “A, thưa cô, cái này…”
>
Chưa để tôi giải thích hay lấy lại cái mp3, cô Trang đã mở lên và rồi đoạn hội thoại hôm qua phát ra từ đó. Tôi đứng đực mặt ra chẳng hiểu cái gì. Tôi đã thu đoạn nói chuyện này lúc nào nhỉ?
– “Oh, khá đấy, An. Vậy là đã rõ rồi nhé, chắc bạn Chi cũng không cần giải thích gì đâu nhỉ. Từng này là đủ để mời phụ huynh rồi.” – cô Trang cười dịu dàng mà sao tôi lại sởn da gà.
Mặt Kim Chi xám nghoét.
– “Thôi không chơi nữa. Thực ra tất cả mọi chuyện cô biết từ lâu rồi, chẳng qua muốn thử An một chút thôi, xem độ cứng rắn và thông minh của em tới đâu. Các em thấy đấy, từ đầu năm đến giờ có bạn nào là chưa bị oan ức hoặc gặp vấn đề chưa? Không ai đúng không! Vì tất cả những cái đó là do… cô bày ra :p”
– “CÔ BÀY RA?????”
40 đôi mắt trợn tròn, 40 cái miệng há hốc, đồng thanh hỏi một câu. Chỉ có riêng một người thì cứ cười mỉm từ đầu tiết đến giờ, một người thì mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì, còn một người đang toát mồ hôi vì cái nhìn của học sinh. Cô Trang chắc cũng có linh cảm mình sắp bị ném đá nên vội vàng giải thích:
– “À, chẳng qua là cô muốn xem học sinh lớp mình “trình độ” xử lí vấn đề đến đâu thôi, cô muốn tất cả các em ở đây không chỉ học giỏi mà còn phải sống giỏi, hiểu chứ? Với lại cái trò thử thách này là truyền thống rồi, các em cứ thử hỏi bất cứ học sinh nào đã từng học xem, đều phải trải qua điều này.”
Cô nói một lèo làm tôi thộn mặt ra, mà không riêng tôi đâu, cả lớp cũng thế. Trong khi đó bên phải tôi, cá sấu cơ hồ như đang nghe một chuyện tiếu lâm nhạt phèo, còn một người nữa – Hà Anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




