|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
– mặt nó dương dương lên như đang đắc ý về điều gì đó. Hai người này, thật rất khả nghi!
– “À quên, có việc rất quan trọng đây, cả lớp chú ý.” – Cô Trang trở lại vẻ mặt nghiêm túc, lơ đẹp vụ “test” vừa rồi. – “Thứ 2 tới, tất cả các lớp phải tổ chức đại hội chi đoàn để bầu ra ban chấp hành đoàn, tiện thể cô phân công lại cán sự lớp luôn. Lí do cô tổ chức cho lớp đi dã ngoại ngay đầu năm là để các em có dịp làm quen, tìm hiểu nhau, đồng thời thể hiện bản thân, từ đó cuộc bầu cử này sẽ thành công hơn do các em đã biết khá rõ về năng lực của mỗi người rồi…”
Hóa ra là thế.
– “Chuyện chỉ có thế thôi, bạn Chi về bảo bố mẹ 8 giờ sáng mai đến trường gặp cô, chuyện này kết thúc. Nào, tổ 1, các em đã nghĩ ra hình phạt gì với tổ 3 chưa?”
Chả là thế này, hôm đi dã ngoại, trong lúc tôi “mất tích” thì các trò chơi vẫn diễn ra bình thường cho đến phần thi cuối cũng thì mọi người phát hiện ra không thấy tôi đâu cả, nhưng chỉ trong tổ tôi biết thôi vì không muốn làm cả lớp náo loạn. Vì mất tập trung vào chuyện của tôi nên tổ 3 của tôi đã thua phần thi cuối cùng, và trách nhiệm giờ đổ hết lên đôi vai bé nhỏ của tôi đây!
“Thưa cô, em đề nghị bạn An phải lên chơi trò pha nước chanh ạ.”
? Cái trò vớ vẫn gì thế?
– “Hú hú lên đi.”
– “Fighting! Fighting! Fighting!”
– ………………….
Theo sự vận động của cả lớp, tôi lên bục giảng để “chơi trò chơi” của thằng dở hơi tổ 1 bày ra. Hóa ra đây là cái trò hồi mẫu giáo cô vẫn hay cho chơi. Nhiệm vụ của tôi là đứng làm một cốc nước chanh, theo sự điều khiển ở bên dưới, tôi trùng gối xuống vì đoạn này là đổ nước vào cốc. sau khi “được thêm đường thêm đá”, “nước” đã dâng đầy cổ, vì thế tôi có thể đứng thẳng người lên. Bước cuối cùng là khuấy nước chanh, màn này sôi động nhất vì tôi phải… ngoáy tròn mông (như kiểu bạn cho thìa vào cốc nước mà khuấy ý ==”) Tôi cố gắng “khuấy” một cách duyên dáng nhất, đồng thời nở nụ cười duyên số 24 trong 25 kiểu cười chết người của mình, mong cho chủ tọa nhìn mà thương hoa tiếc ngọc, không bắt tôi làm cái trò mất mặt này nữa.
Ở dưới lớp cười ầm lên cùng những tiếng “cổ vũ” ngoáy mạnh nữa lên làm tôi tức chín mặt, nụ cười không còn tròn trịa như nguyên bản. Trong lúc tôi sắp bùng nổ thì bóng của cá sấu, của đầu vàng, của hoàng tử tức tốc phi lên bục để… “ngoáy” cùng tôi. Ới xời, cả lớp thi nhau rơi cằm, rồi nhanh chóng, bọn con trai thì cười sặc sụa, bọn con gái thì nức nở khen ba thằng kia “ngoáy” đẹp. Thế rồi, cả Bảo Linh, cả Sơn, rồi cả tổ tôi cùng lên bục giảng để “chịu tội”. Bỗng, Huy quay ra nháy mắt tôi một cái, rồi lại tiếp tục ngoáy. Ôi thôi, tôi đi chết đây!
*****
{Trà sữa Feeling tea}
– “Ê, sao lúc nãy cô nói mày cứ ngồi cười thế? Dở hơi à?” – Tôi nhớ ra vụ lúc nãy, vừa gặm bánh mì vừa hỏi Hà Anh.
– “Cười vì tao thấy mình thông minh quá ^^”
– “Mày làm cái gì mà thông minh? Này, đừng bảo là mày có liên quan đến vụ này nhá.” – Chủ tịch Linh cũng
phải góp vài lời cho đỡ ngứa mồm.
– “Chả liên quan đến tao. Chỉ là cái kế hoạch của cô Trang, tao đoán ra từ lâu rồi.”
o__0
=”=
@_@
&_&
*__*
Năm cái mặt biểu cảm hết sức ngạc nhiên.
Thực ra thì tôi chẳng hiểu gì cả.
– “Làm gì mà kinh thế??? Với bộ óc thiên tài cùng khả năng quan sát và phân tích dữ liệu cực đỉnh, tao đã đoán ngay ra được trò của cô từ lúc An bị con Chi nó chơi. Chứ nếu không chúng mày nghĩ tao cứ ngồi im nhìn bạn mình bị đứa khác bắt nạt chắc!”
– “Trời, hóa ra thế. Mày thật khủng”
– “Con lợn này, biết mà không nói cho bọn tao, cứ im ỉm ngồi cười tủm tỉm. Muốn hội đồng hả?”
– “Muốn giết người quá ==”
– “Ấy ấy đừng nóng mà. Hì hì….. Á á đau! Hu hu hu…”
Thật không hổ danh “cô nàng lắm chiêu” mà tôi đặt cho nó. Cái con nhỏ này “siêu” phết, học hành thì chả đâu vào đâu mà mấy cái này giỏi thế. Khâm phục, khâm phục!
*****
Dạo gần đây tôi rảnh liên tục vì cá sấu dở chứng, không bắt tôi sang làm “quản gia” nữa. May thế. Cơ mà sao hắn vẫn không chịu xóa mấy bức ảnh dìm tôi đi, ức dã man!
Nghĩ đến đây tôi lao một mạch đến siêu thị mua cả đống đồ, rồi phi ngay đến nhà cá sấu.
Làm gì ư? Thì biếu xén, nịnh nọt, để hắn nghĩ lại mà dấy lên lòng trắc ẩn xóa dùm tôi cái “tuyệt phẩm” kia đi ==”
Tới nhà cá sấu, tôi mở cửa đi vào vì có chìa khóa mà.
Tôi rón rén từng bước. Sao im lặng thế nhỉ?
Đánh liều, tôi tự tiện đi lên tầng. Phòng cá sấu không khóa, thôi thì mình cứ vào
Vứt cái đống lỉnh kỉnh xuống giữa sàn, mắt tôi sáng lên khi nhìn thấy cái iphone của “Sấu”. Hôm nay cái CPU của tôi load nhanh lạ thường, trong đầu lóe lên ý nghĩ “điện thoại hắn đây rồi thì cầm lên mà xóa, đỡ mất công biếu đồ, mang về nhà ăn dần”
^v^
Khà khà khà, vậy là tôi nhanh tay chộp lấy cái di động, hí hoáy bật lên.
Ý, tôi quên mất, tôi không biết pass của hắn T__T
Liều thì ăn nhiều, tôi đứng mò cho ra pass vì nghiệp lớn còn chờ. Xem nào, 1234, không được. Sấu sinh ngày nào nhỉ??? 4321, vẫn không được!
– “Haizzzz, rốt cục pass là gì!!! >”< “
– “2208”
2208. A, được rồi, hí hí… ^o^
…..
=”=
Ai nói thế???
=0=
Tôi có dự cảm không lành.
Xong phim rồi.
Tôi chậm rãi quay người ra phía sau, miệng không ngừng giật giật.
Số nhọ thật. Đang đứng dò pass thì cá sấu đứng lù lù đằng sau lúc nào không biết, hình như vừa tắm xong, trên người vẫn choàng cái áo choàng bông trắng, đầu ướt nhẹp, mắt trừng trừng nhìn tôi.
Binh tĩnh nào Hoài An!
Tôi lấy lại tinh thần, chuẩn bị tư thế.
1, 2, 3. CHẠY!!!!!!!
Nở nụ cười ăn năn – nụ cười số 5 trong 25 kiểu cười chết người của Vũ Hoài An, tôi nhanh chóng quay ngoắt 90 độ về phía cửa phòng, chạy thẳng.
“Huỵch!”
“Bốp!”
“Xoạt”
…………………………….
– “Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa……….!!!!!!!!!!”
– “Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………..!!!!!!!!!”
– “Cậu đang làm cái khỉ gì thế?????”
– “Ách! Cậu điên rồi! Sao dám làm cái trò này trước mặt tôi hả? Mau cút ra ngoài cho tôi! CÚT!!!”
Nói rồi tôi tống cá sấu ra khỏi phòng, đóng cửa cái “RẦM”!
Chính xác cái câu cuối cùng là tôi nói đấy.
Tức quá tức quá! Đúng lúc tôi chạy thì bị vấp, ngã chỏng vó, làm rơi cả iphone của cá sấu.
Chân tay loạng choạng kiểu gì lại túm được cái cái gấu áo của hắn, tưởng thoát chết, ai dè tôi kéo luôn cái áo xuống cùng, thế là cá sấu không mảnh vải che thân ==”
Hức. Hại mắt quá đi. Sao hắn dám bị như thế trước mặt tôi hả? Hắn có biết khỏa thân trực diện trước mặt con gái là nguy hiểm thế nào không?! Đặc biệt là tôi
=”=
Hừ, đau hết cả gối. Tôi nguyền rủa đứa thiểu năng nào để cái bọc đồ ăn giữa sàn thế kia, thật ngu si, không có não, đáng chết, #$^%&^*$#@*#$…!
– “Mở cửa ra ngay cho tôi!” – Giọng cá sấu sặc mùi sát khí, khiến tôi không khỏi dựng tóc gáy, chân tay mềm nhũn, nhưng vẫn cứng họng:
– “Không mở!”
Đúng! Nhất quyết không được mở. Bây giờ mà mở là chết. Chết đứ đừ đự!
– “Có mở không thì bảo?”
– “Không!”
– “Nhanh!”
– “Còn lâu.”
– “Thế cậu định ở trong đấy đến sáng mai chắc?”
– “… Nhưng mà…” – đúng. Cứ đứng trong này cũng không trốn được mãi. – “cậu mau mặc quần áo vào đi đã.”
– “Quần áo để trong phòng, không mở cửa sao mà mặc? ==”
– “Ờ… ừm…”
Tôi rón rén mở cửa phòng, hai mắt nhắm tịt, chờ đợi cơn bão đổ bộ.
1 phút…
2 phút…
3 phút…
Vẫn không có động tĩnh gì.
5 phút…
Vẫn im lặng.
Mặc đồ gì mà lâu thế! Tôi đánh liều mở con mắt bên trái ra. Không có gì. Mở nốt con mắt bên phải. Không có gì luôn. Cả căn phòng trống không, lạ thật!
Rón rén bước xuống phòng khách, một cảnh tượng hoành tráng đến gai mắt đập thẳng mặt tôi: cá sấu ngồi chễm trệ trên sofa, hai chân vắt vẻo lên bàn, tay bốc bim bim lia lịa, mắt dán vào thứ gì đó trên TV, mồm nhai tóp tép, thỉnh thoảng lại cười nhăn nhăn nhở nhở một cái. Đặc biệt xung quanh hắn là cả đống vỏ đồ ăn, phô trương hơn thì phải gọi là cả núi vỏ, mà toàn là những thứ đồ tôi mua hồi nãy, định để “hối lộ” hắn.
Ai cho hắn được ăn đồ của tôi chứ? Tôi đã xóa được ảnh đâu mà hắn dám động vào chỗ đồ ăn đó. Tôi đang định mang về nhà ăn mảnh cơ mà!!!
– “Dừng mồm!!”
Quả nhiên cá sấu ngừng tóp tép. Đúng là lời nói có trọng lượng!
– “Sao?”
– “Ai cho cậu ăn đồ ăn của tôi??? Cậu dừng ăn ngay cho tôi!!”
– “Thì có muốn nhai tiếp cũng không được tại vì hết rồi.”
Cái gì? Hóa ra hắn ngừng nhai là vì hết đồ ăn rồi T__T
Hết? Aaaaaaaaaaa!!! Hết rồi! Hết rồi. Oh God đồ ăn của tôi :0, phải nói là cực kì lớn mới đúng! Làm sao tôi dám mở mồm xin ba 16 triệu đồng để… đền điện thoại cho bạn chứ T__T vì thế tôi phải cắn răng mà bán em galaxy s3 mới cóng T__T đau lòng lắm chứ, nhưng biết sao được, không thì lấy đâu ra 16 triệu để đền hắn. Tôi không muốn chịu kiếp quản gia nữa đâu. Mà tôi đau
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




