watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:48 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7937 Lượt

thứ đều thay đổi… Nhưng tớ và cậu vẫn mãi là bạn thân, nhỉ? Mãi mãi chỉ là bạn thân mà thôi…”
*****
Ngáp sái hàm. Tôi mơ màng mở hai con mắt lười biếng ra. Trên người tôi có một cái chăn bông siêu ấm, thảo nào ngủ ngon thế, chắc là Duy đắp cho rồi. Cơ mà Duy đâu rồi nhỉ?
– “Uống đi này.”
Duy đưa ra trước mặt tôi một cốc cappuccino ấm sực, làm tôi Tỷnh cả ngủ.
– “Uống xong tớ đưa cậu về nhà.”
– “Đang đuổi tớ hả?”
– “Ừ. Con gái con đứa gì mà sang nhà con trai nằm ngủ tít thò lò chẳng biết trời đất gì nữa.”
– “Đã thế không về nữa, cứ ngồi đây khủng bố nhà cậu.”
– “Trời, lì ghê ta.”
– “À mà cậu định ở Việt Nam luôn hay chỉ về một thời gian rồi quay lại Thụy Sĩ?”
– “Cũng chưa biết, tớ đã học hết chương trình phổ thông ở bên đấy rồi, bây giờ đang học ở công ty bố để chuẩn bị tiếp quản.”
– “Oa. Thế là cậu sắp thành giám đốc à? À không, nếu thay cho bố thì cậu phải là chủ tịch rồi 0_o”
– “Đại loại là như thế. Thôi không phải đánh trống lảng. Đứng dậy đi tớ đưa về nhà.”
– “Ầy.“
“Brừm…” – Tiếng động cơ phân khối lớn lại nổ lên, Duy phóng xe từ gara ra ngoài cổng, tôi chạy theo.
– “… CÁ SẤU???”
– “Ra rồi hả ==”
– “Sao cậu ngồi đây? Đừng đừng cậu bám đuôi tôi đến đây từ sáng đến giờ nhá?”
Tôi vừa chạy ra đến cổng thì giật mình suýt lòi mắt. Cá sấu ngồi tựa lưng vào bức tường cạnh cổng nhà Duy, mắt nhắm nghiền ngủ ngon lành.
– “Tôi làm gì kệ tôi. Cậu lo cho cái thân cậu đi. Con gái vào nhà con trai cả ngày làm gì không biết. Lại còn kín cổng cao tường, làm tôi nhòm mãi chẳng thấy gì!”
– “Cái gì???”
– “À không. Thôi lên xe về đi.”
– “Ơ… không cần đâu, có Duy chở tôi về rồi mà.”
– “Không cần cậu đâu, tôi sẽ đưa An về, đằng nào cũng cùng đường.” – Cá sấu chẳng thèm nói với tôi, quay sang Duy nói.
– “Vậy…”
– “Thôi, Duy đưa tớ về đi, tớ thích Duy chở về cơ!”
– “Tôi bảo cậu lên xe. Tôi sẽ đưa cậu về!”
Nói rồi cá sấu thô bạo kéo tay tôi lên xe cậu ta, một chiếc Bentley. Nhà cá sấu nhiều xe hơi thế?
– “Chào Duy nhé.“
– “Ừ, về đi.”
Rồi Duy lại phóng xe vào sân nhà. Trông trạng thái có vẻ không tốt lắm nhỉ? Chắc tại tên cá sấu này rồi, hai người này không hợp nhau thì phải!
– “Sao cậu dám ở trong nhà cậu ta cả ngày hả?”
– “Kệ tôi. Có sao đâu, hồi trước bọn tôi còn ngủ với nhau nữa cơ mà.”
– “CÁI GÌ???”
“Kít…………….. Xịch!”
– “A, cậu lái xe kiểu gì vậy?”
Tự dưng cái xe bị đi xiên sang bên phải suýt tông cái xe tải, may mà phanh kịp. Để cảnh sát thấy được thì nguy to, cá sấu đã đủ tuổi lái ô tô đâu.
– “Cậu-vừa-nói-cái-gì?”
Mặt cá sấu tối sầm, gằn ra từng chữ. Mái tóc suôn xuống nhưng tôi cứ cảm tưởng như nó đang dựng hết lên, mất hết cả hình tượng lãng tử cá sấu gây dựng. Trông đáng sợ ghê!
– “Hôm nay cậu bị sao vậy? Tôi nói to thế cơ mà. Tôi bảo hồi trước tôi và Duy còn ngủ chung với nhau.”
– “Ngủ chung? Tức là… nằm chung giường và ngủ?”
– “Thế không thì thế nào nữa?”
– “Ồ. Thế thì… tôi với cậu cũng “ngủ chung” rồi mà!”
Cá sấu quay ngoắt 180 độ, nét mặt sáng bừng, cười cười rõ gian.
– “Tôi ngủ chung với cậu hồi nào?”
– “Thì cái lúc đi cắm trại cậu bị lạc, chúng ta đã ngủ cùng nhau mà. Cậu còn ngủ rất say nữa.”
– “Hừ. Lúc đấy là bất đắc dĩ thôi. Với lại cậu kéo tôi vào người đấy chứ.”
Cá sấu cười toe toét, tiếp tục lái xe.
– “Như nhau cả thôi. Mà hồi trước cậu thân với thằng kia thế cơ à? Bây giờ lớn rồi không ngủ chung với nó nữa đâu nhỉ.”
– “Đâu có, vừa lúc nãy thôi mà.”
“Kít……… bíp bíp …….. Xịch! … “
“RUỲNH!!”
– “A đau quá! Cậu lái xe kiểu gì thế? Không biết lái thì đừng có đua đòi người ta vác xe ra đường chứ! Hai lần suýt chết rồi đấy ><
Hôm nay Huy ít nói hơn mọi ngày. Thực ra thì mọi ngày cậu ý cũng nói ít rồi, nhưng hôm nay còn nói ít hơn, cậy răng chẳng nói nửa. Từ lúc ngồi trong bệnh viện ý, Huy cứ ném ánh mắt soi xét về phía Diệp, không biết có phải không, nhưng trực giác cho tôi thấy vậy. Cả cái Hà Anh, Trang và Quỳnh nữa, cứ nhìn Diệp mơ hồ thế nào ý, bọn này hâm hết cả lũ rồi. Tôi thấy Diệp có điểm gì đặc biệt đâu nhỉ? Trừ khoản xinh xắn, dịu dàng, tốt bụng thì cậu ấy rất bình thường thôi mà.
~~~ CHƯƠNG 22: “Cô ấy là bạn gái tôi!”
Sau ngày hôm đó, sáng nào mở cổng tôi cũng nhìn thấy bốn cái mặt của bốn người mà bạn cũng biết là ai rồi đấy. Bọn họ nói sợ tôi lại gặp chuyện gì trên đường nên đến “rước” tôi đi học.
Chẳng là cái hôm bị đán xong, tôi ức chế quá, gọi điện kể lể với Duy. Chỉ “lỡ mồm” có tí thôi mà Duy nổi đùng nổi đóa lên, còn định tìm mấy người đánh tôi để xử lí cơ. Duy lúc nào cũng thế, từ bé đã thế rồi, lúc nào cũng bảo vệ tôi. Nhưng mà tôi chẳng dám nói người hại tôi là ai, vì không biết sau đó Duy sẽ làm gì họ đâu. Vâng thế là tôi chính thức có thêm cái đuôi nữa hộ tống đến trường các ngày trong tuần, cả học chính lẫn phụ đạo.
Ngày đầu tiên, cả bốn người cùng đi xe hơi đến đón tôi. Ầy, tôi sốc suýt ngất ra đấy cơ. Tôi biết cả bốn người đều là “siêu nhân” rồi nhưng nhìn cảnh tượng đó tôi vẫn không khỏi xúc động. Bốn siêu xe đỗ xịch thẳng hàng trước cổng ngõ nhà tôi: Cá sấu với Lamborghini Veneno đỏ chóe, hoàng tử với Ferrari Four trắng kinh điển, đầu vàng nổi bật không kém cạnh cá sấu với Bugatti Veyron vàng, và Duy, bất di bất dịch với màu đen Rolls Royce.
Thực sự tôi không biết ngồi xe nào. Tôi ghét phải lựa chọn. Đắn đo một lúc, tôi quyết định lên xe… đạp ==” Vậy là tôi lóc cóc đạp xe tới trường, theo sau là bốn siêu xe của bốn mĩ nam siêu siêu hot. Điều này khiến tôi khá nổi bật. Sau đó Duy về, tôi cùng ba mĩ nam còn lại vào trường vào trường. Hàng ngàn cái nhìn soi mói găm thẳng lên người tôi, mặc dù ca sáng chỉ có mấy trăm học sinh. Chẳng sao, từ hồi chơi với mấy đứa này, tôi đã quen với việc bị soi mói rồi.
Đấy là hôm đầu, rất hoành tráng, rất rực rỡ. Sáng hôm sau, mở cửa ra vẫn là bốn gương mặt đấy, nhưng họ xuất hiện với bốn siêu xe mới: siêu xe hai bánh dộng cơ đạp, người ta gọi tắt là “xe đạp”! Tập đoàn năm cái xe đạp cứ hiên ngang rong ruổi ngoài phố, mặc cho bao người sái hàm, rụng mắt khi há hốc nhìn chúng tôi. Tại sao à? Thì tôi đã nói rồi đấy, họ là những mĩ nam siêu siêu hot không chỉ trong trường mà còn cả ở ngoài trường, nổi tiếng bởi nhan sắc và gia thế, thế mà hôm nay lại lóc cóc đạp xe đi học, thiên hạ ngạc nhiên là phải rồi. Đường đường là những thiếu gia của tập đoàn kinh doanh nội thất quốc tế, tập đoàn kinh doanh thời trang, tập đoàn quản lí dịch vụ giải trí và tập đoàn kinh doanh khách sạn, khu nghỉ dưỡng, toàn là những tập đoàn đình đám ở Việt Nam, thế mà lại đi học bằng xe đạp thì rất là mất hình tượng. Đấy là cái Trang nói thế, chứ tôi thấy có sao đâu. Ba tôi kinh doanh bất động sản, cũng đi Mercedes, BMW, nhưng tôi vẫn đạp xe tới trường đấy thôi. Chẳng có gì là mất hình tượng ở đây cả, chỉ có những ai thích phô trương khoe mẽ mới suốt ngày để xe đưa xe đón cho dù nhà cách trường có một cái ngõ ==”
Lúc đầu, tôi cũng khá thích điều này, vì có cảm giác… oai oai. Chứ lại chẳng oai khi bạn được đi học cùng bốn hot boy bằng xe đạp. Nhưng giờ thì hết rồi. Tôi nhận thấy: nổi tiếng chẳng làm được cái gì cho đời (tôi) cả.
Ngay hôm nay đây, ngay bây giờ đây, tôi phải ngồi trong phòng y tế cũng vì cái nổi tiếng đến nổi bật từ việc đi học chung với hot boy. Chẳng là sang nay, như mọi ngày, tôi cùng cá sấu, hoàng tử, milu, Duy đạp xe đến trường. Cơ mà đến cổng trường, để xe rồi, tôi lại nhìn thấy Diệp và bảo các hot boy lên lớp trước đi, tôi muốn rủ Diệp đi ăn sáng. Lúc đầu bọn họ cứ nằng nặc đòi theo nhưng tôi chỉ lườm xéo một cái là cả ba bơi hết lên lớp. Oai chưa ^o^ Tôi “tách đàn”, chạy ra phía Diệp:
– “Diệp! ^^”
– “An, cậu khỏe hẳn rồi à?”
– “Ừ. Tớ là siêu nhân mà. Cậu ăn sáng chưa? Đi ăn với tớ đi.”
– “Ok.”
Chúng tôi ra ngoài cổng trường, gọi hai bát nui xào bò. Tôi cực thích cái vị ngọt ngọt dai dai của nui. Không biết thiên tài nào đã sáng tác ra món ăn này, hâm mộ quá đi >v<
Rồi tôi với tay lấy lọ tương cà chua, bạn nữ ngồi đối diện giúp tôi lấy. Hình như là cố tình, cái bạn đó đưa kiểu gì mà tuột tay làm rơi lọ tương cà vào người tôi, bung cả nắp, tương cà chua dính hết lên áo trắng.
– “Ô, áo bạn bẩn hết rồi, xin lỗi nha, tại cái nắp lỏng quá. Haizz, chẳng hiểu ai vặn nắp ngu thế.”
*bác bán hàng lườm xéo*
– “Thôi để tớ lau giúp cậu.” – Diệp lấy một tờ giấy ăn lau tương cà chua rớt trên áo tôi. Cơ mà Diệp chẳng biết lau gì cả, cứ xoa xoa làm vết bẩn càng loang rộng ra, trông kinh quá!
– “Cái con này mày bất cẩn quá. Bạn đây là bạn cực thân của người nổi tiếng, mày làm thế là mang tội vào thân rồi.”
Vâng câu nói sực mùi xiên xỏ từ cái miệng xinh xắn của một cô bạn khác có mái tóc đỏ nâu, tôi tức đến đỏ mặt. Bực mình, không ăn nữa. Tôi đứng lên để vào trường. Tự dưng cái đứa làm đổ tương cà lên người tôi ngã uỵch một cái, theo hiệu ứng domino làm cho bạn của nó là tóc đỏ nâu cũng nghiêng người, rồi xô vào

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT