watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:48 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7930 Lượt

mạnh mẽ nữa. Tôi vừa khóc nấc, vừa cố gắng kể những chuyện tôi vừa trải qua cho cá sấu nghe. Thực sự tôi đang rất mất bình tĩnh, vì thế mà câu chuyện bị đứt đoạn và chắp, lủng củng. Thật may, cá sấu đủ thông minh để hiểu những gì đã xảy ra.
– “Bình tĩnh, không sao, đừng khóc nữa An. Rồi sẽ có cách giải quyết. Bình tĩnh đã.”
Cá sấu ôm chặt hơn cho người tôi khỏi run. Chưa bao giờ tôi thấy mình yếu đuối như lúc này. Tôi ôm cũng ôm cá sấu thật chặt, bằng tất cả sức lực của tôi, dường như chỉ có thể cảm thấy an toàn, yên bình khi làm như vậy. Chuông ddienj thoại lại reo, là số máy của ba. Hoàng Minh giật lấy, nghe máy.
– “Vâng, bác cứ nói. Dạ… Vâng. Vâng. Cảm ơn bác.”
Mặt Hoàng Minh bỗng trắng bệch, tôi có dự cảm không lành, không lành một chút nào cả. Trống ngực tôi đập dữ dôi, mí mắt giật liên tục. Không, xin đừng, xin đừng là những gì tôi vừa nghĩ. Cầu xin.
– “An… Ba cậu… Cậu bình tĩnh nhé. Ba cậu… mất rồi…”
– “Cái gì? … Không. Không phải đâu. Làm sao thế được. Ba không bao giờ bỏ tôi đâu. Cậu mau gọi lại cho ba đi, gọi cho ba nhanh lên.”
– “Hoài An bình tĩnh. Đừng như thế mà…”
– “Không! Bỏ tôi ra! Ba ơi! Ba! KHÔNG!!”
…..
Minh chặn họng tôi bằng… một nụ hôn…
Mặc cho tôi vẫy vùng, gào thét. Minh vẫn ôm chặt không cho tôi cựa quậy. Tôi dường như đã kiệt sức rồi. Lạnh quá, mệt mỏi quá. Hai con mắt bỗng chốc tối sầm lại. Và tôi không còn cảm thấy gì nữa.
*****
– “Cuối cùng cậu cũng tỉnh lại.” – Minh vào phòng, trên tay cầm cốc sữa nóng đưa tôi.
– “Sao lại đưa tôi về đây? Tôi muốn gặp ba. Cho tôi về nhà.”
– “Hoài An, đừng thế nữa mà. Tôi đã gọi cho dì Huệ cậu rồi. Dì đã bay vào Nam để lo chuyện ba cậu. Mai cô ấy sẽ đưa cậu vào đó… để làm đám tang…”
– “Ba. Sao ba lại bỏ con? Lúc mẹ đi, ba hứa là ba sẽ bảo vệ con mà, ba sẽ không bỏ con mà. Ba không giữ lời hứa. Con ghét ba!! Ba…”
Tôi ghét cảm giác này. Nhưng sao nó cứ quấn lấy tôi thế? Ba năm trước, khi tưởng Duy bị ngã xuống núi, tôi đã đau khổ lắm rồi. Kế đó là mẹ tôi, bà cũng ra đi nhanh chóng khiến tôi bị suy sụp hoàn toàn. Bây giờ ba cũng đi theo mẹ luôn. Còn Duy thì đang phấp phỏng chờ ghép tủy. Tôi sợ lắm cái cảm giác bị mất đi một người thân yêu. Có khi nó còn đau hơn cả cái chết. Toi sợ lắm. Tôi sợ lắm. Tôi rất sợ!!
– “… An… Mạnh mẽ lên. Bây giờ không còn ba cậu ở bên, cậu phải học cách sống sao cho thật tốt, thật vui vẻ. Chắc chắn ba cậu cũng sẽ rất vui. Mạnh mẽ lên. Đừng khóc…”
Hoàng Minh ôm lấy đầu tôi, đặt một nụ hôn lên trán tôi… Nhẹ lắm… Nhưng dường như nó là tất cả sức mạnh cậu ta truyền cho tôi.
Đúng vậy. Từ nay không có ba ở bên bao bọc che chở nữa rồi, tôi phải thật mạnh mẽ. Ba, mẹ, con sẽ sống thật tốt!
Hoàng Minh, cảm ơn cậu…
*****
Cá sấu đưa tôi về nhà dì Huệ khi trời đã tối. Chỉ có Jun ở nhà, vì dì Huệ vào Sài Gòn buổi chiều rồi. Thằng bé giỏi thật, mới bé thế này đã ở nhà một mình, tự ăn uống xong xuôi chờ tôi về. Đến một thằng bé sáu tuổi còn tự lo được cho mình, sao tôi lại không thể khi không có ba ở bên chứ? Đúng. Tôi có thể. Tôi sẽ vượt qua chuyện này nhanh chóng thôi.
Đưa Jun lên phòng, tôi cũng vào căn phòng nhỏ dì Huệ sắp xếp cho tôi để đi ngủ. Chắc tôi nay tôi sẽ không ngủ được mất.
Mở điện thoại ra, đúng là có năm cuộc gọi nhỡ của cá sấu từ hồi chiều. Có một tin nhắn nữa, từ “cá sấu ma vương”:
[Đừng khóc…">
Nội dung chỉ có thế. Tin nhắn được gửi đi lúc 3 giờ 30 phút… Lúc đấy… tôi vẫn đang ngồi khóc ở nhà thờ Lớn với Huy mà? Cá sấu nhìn thấy rồi sao?
*****
Ngay hôm sau, tôi phải nghỉ học để vào Nam làm đám tang cho ba. Tôi đã hứa sẽ không khóc, nhưng nước mắt vẫn lã chã rơi, không kìm lại được. Dì Huệ bận bịu với các thủ tục tang lễ, cũng may còn có Hoàng Minh, Việt Anh, Huy, Hà Anh và Quỳnh ở đây cùng tôi. Bọn nó đã xin nghỉ học để đến đám tang ba tôi. Những người bạn tốt của tôi. Cảm ơn mọi người.
– “Ách xì!”
– “Ách xì!!”
==”
Lại thế rồi. Từ sáng đến giờ, tôi và cá sấu cứ bị hắt hơi liên tục, làm ai cũng nhìn. Tại hôm qua tôi và hắn đều dầm mưa mà. Sáng nay trán tôi còn hơi nóng nóng, nhưng vẫn trụ được. Vì thế mà sau đám tang, bọn bạn bắt tôi về nhà… đi ngủ. Có thế thôi đã tốt, chúng nó còn vào tận phòng tôi, bắt tôi nằm xuống và nhắm mắt, canh khi nào tôi ngủ mới chịu về. Chúng nó sợ tôi không ngủ lại suy nghĩ linh tinh. Haizz, cái bọn này đúng là…~~~ CHƯƠNG 25: Goodbye cuộc sống tiểu thư
[Moon Cafe">
– “Đây là đồng phục của tiệm, lịch làm việc chị đã ghi rõ trong hợp đồng rồi. Em sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai, nhớ đến đúng giờ nhé.”
– “Vâng, cảm ơn chị ^^”
Tôi rời khỏi tiệm Moon cafe với bộ đồng phục trên tay. Yes, tôi đi làm part time!
Sau đám tang của ba, tôi suýt nữa lâm vào tình trạng trầm cảm của ba năm trước. Thật may vì tôi có những người bạn là kiều nữ hôi, là Việt Anh, là Huy, là Hoàng Minh. Tôi đã hứa với ba tôi sẽ thật mạnh mẽ rồi mà. Dù là tôi vẫn còn buồn khi tủy của tôi không hợp để ghép cho Duy.
Bây giờ tôi đã không còn là tiểu thư nữa rồi, không thể tiêu tiền phung phí tùy tiện. Tôi biết thân phận mình bây giờ không còn như trước nữa, vì thế tôi không muốn cứ chốc chốc lại ngửa tay xin tiền dì Huệ. Dì đã dồn khá nhiều tiền giúp ba tôi trả khoản bồi thường rồi mà. Mấy ngày nay tôi phải dốc lực tìm kiếm một công việc bán thời gian để làm thêm ngoài giờ học. Và tôi đã chọn Moon cafe. Chị chủ quán không hiểu lí do gì rất mến tôi, ngay từ lần đầu gặp mặt, chắc tôi có duyên với chị ấy. Chị hiền và vui tính lắm, lại trả lương cho tôi khá cao – 3 triệu một tháng chỉ với nhiệm vụ pha chế cà phê – niềm đam mê của tôi, cũng là của mẹ tôi.
Rà tay lên cổ, sợi dây chuyền bằng bạc khiến tôi nhớ mẹ quá. Cả mẹ tôi và cô Mai đều rất ham mê espresso, nên hai người cùng đi đặt làm dây chuyền bằng bạc, có mặt hình tách cà phê nhỏ xíu, để chứng minh cho tình bạn đẹp đến từ những tách cà phê. Sợi dây tôi đeo ở cổ chính là của mẹ tôi để lại, Duy cũng được cô Mai cho sợi dây đó. Trên đời này chỉ có hai cái duy nhất mà thôi.
Khi còn sống, mẹ tôi cùng mẹ của Duy đã từng làm nhân viên pha chế cà phê cho một nhà hàng ở trong Nam, sau khi có nhiều kinh nghiệm, họ ra ngoài tự mở quán. Mẹ coi việc pha chế cà phê như một nghệ thuật, bà yêu các loại cà phê espresso, đặc biệt là cappuccino. Mỗi tách cà phê là một tác phẩm mà mẹ đem lại cho mọi người. Chắc tôi cũng có chút gen của mẹ nên ngay từ bé, tôi đã rất say sưa với những bài học pha chế mẹ dạy. Đây mới là lí do chính tôi chọn làm việc trong Moon cafe, để tôi có thể tiếp tục đam mê espresso, đam mê thay cho cả mẹ tôi nữa.
*****
[Cantin trường">
Nào, hôm nay bắt đầu cuộc sống mới thôi. Bắt đầu với bữa sáng giản dị – mì tôm chanh. Dì Huệ dã cho tôi tiền ăn sáng, nhưng tôi không muốn tiêu hết. Để đó có lúc sẽ cần dùng. Tôi nên tập cho mình thói quen tích kiệm.
– “An, để tao mua nước cho mày nhá.”
– “Thôi không cần đâu chúng mày cứ ăn đi.”
– “Haizz, đang yên đang lành lại như vậy…”
– “Trời ơi tao đang cố quên chuyện này mà chúng mày cứ ủ rũ hộ tao vậy, làm tao buồn kinh khủng đấy, sắp thối ruột rồi đây này.”
– “… Vậy thôi tao không nhắc nữa.”
– “A, chào An. Tớ ngồi cùng bàn được chứ?”
– “Diệp cứ ngồi đi.”
– “Tớ nghe nói… ba cậu đã mất rồi à?”
– “Sao cậu biết?”
– “À, thì nghe nói thế thôi mà. Hình như hiện giờ kinh tế nhà cậu không được tốt lắm…”
– “A… thì…”
– “Thôi đi. Sao cậu thích tọc mạch chuyện người khác thế. Cậu hỏi để làm gì? Để khoe gia thế nhà cậu hiện giờ à?”
– “Ơ… tớ không có ý đó. Chỉ là nếu An thật sự có khó khăn, thì tớ có thể giúp ddwox bạn ấy mà.”
– “Nó không cần cậu giúp đỡ. Cậu nghĩ cậu là gì của An mà đòi giúp đỡ nó? Nếu cậu còn không im đi thì sang bàn khác mà ngồi.”
– “Thôi Hà Anh, ăn đi ăn đi. Mọi người ăn đi. Tớ không sao thật mà. Hi hi… ^^”
– “Ấy chết, đổ mất rồi.”
– “Hic, mì của tớ… Thôi… không sao…”
Diệp với tay lấy giấy ăn, đụng phải hộp mì của tôi đổ hết rồi.
– “Thôi cái gì mà thôi. Này, cậu cố ý đúng không? Rõ ràng lấy hộp giấy không nhất thiết phải đưa tay thấp như vậy.”
– “Hà Anh! Ai cố ý làm gì chứ. Mày lắm chuyện quá đấy.”
– “An, tớ xin lỗi. Bữa sáng của cậu, tớ làm đổ mất rồi. Để tớ mua hộp mì khác cho cậu nhé?”
– “Thôi không cần đâu. Tớ… hết đói rồi ^^”
– “Trời ơi, cái con bé này. Muốn vẽ việc cho người khác hả? Đổ hết mì ra sàn rồi. Vô ý thức quá!” – bác lao công nhìn thấy hộp mì rơi dưới chân tôi, vác cây chổi ra vừa quét vừa mắng xa xả. Hic, cháu không làm đổ mà bác T_T
– “Thấy chưa, tại cậu mà An bị mắng đấy. Lần sau cậu làm ơn đừng có ngồi gần bọn này nữa!”
Mặc xác chúng nó chành chọe nhau, tôi chẳng để ý nữa. Đành để bụng đói meo xuống lớp học. Hic, đói thật đấy!
– “Uống đi An.” – một hộp milo đặt trên bàn tôi. Là Huy. Cậu ấy mua sữa cho tôi.
– “Annnn!! Chúng minh ăn bánh đi. Ngon lắm.” – vâng, cái giọng nhắng nhít này chắc chắn là đầu vàng rồi. Cậu ta mua cả túi hamburger bò to đùng.
Mấy người này thật là… Dù rằng kinh tế gia đình tôi bây giờ không được như trước nữa,

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT