|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tôi vẫn cúi đầu, hít thật mạnh để ngăn lại nước mắt.
– “Thôi nào, ngẩng mặt lên. Có chuyện gì nói tớ nghe.”
Tôi vẫn tiếp tục im lặng. Thực ra không phải tôi không muốn nói, mà vi nước mắt và những cái nấc nghẹn đã chặn họng tôi lại. Tôi không muốn vừa khóc vừa kể lể trong nước mắt giống như những đứa con gái khác, điều đó chỉ chứng tỏ bạn quá yếu đuối, và tôi thì không muốn như vậy. Tôi lại tiếp tục hít sâu để dứt cơn khóc, để bình tĩnh kể chuyện thật rõ ràng. Còn Huy như hiểu ý, cậu ấy không nói gì thêm, chỉ ngồi xuống cạnh tôi, vuốt vuốt sống lưng tôi cho xuôi cơn nấc.
– “Ba tớ… mất việc rồi…”
– “… Chuyện này… Cậu khóc vì chuyện này à? … Sao ba cậu lại mất việc?”
– “Ba bị oan, nhưng người ta không tin, đã đuổi việc ba, còn bắt ba đền bù thiệt hại nữa.”
– “Vậy ba cậu không đủ tiền để đền à?”
– “Đủ rồi, nhưng phải bán căn nhà hiện tại đi. Bây giờ tớ sang nhà dì Huệ sống, còn ba thuê một căn hộ nhỏ trong Sài Gòn để làm gì đó không biết.”
– “Không sao đâu, rồi ba cậu sẽ lại có việc thôi mà. Đừng lo lắng nữa nhé.”
Huy và tôi cứ ngồi bên bức tường của nhà thờ cùng chiếc xe đạp, mặc cho người qua đường cứ nhìn chúng tôi như vật thể lạ vậy. Tôi thì cứ im lặng, còn Huy thì cứ hát cho tôi nghe, giọng hát trầm ấm của một con người ấm áp, nó làm tim tôi cũng ấm lên. Huy vẫn luôn là thiên thần, luôn đem lại cho người khác sự thanh thản trong tâm hồn, ban phát cho thế giới này muôn vàn tia ấm áp. Tôi thấy mình thật may mắn khi có Huy là bạn. Thiên thần à, cảm ơn cậu nhé.
Trời xâm xẩm tối, tôi dứng dậy. Huy dắt xe đạp của tôi xuống đường rồi trèo lên yên trước.
– “Lên đây, tớ chở cậu về.”
– “Thế cậu không đi xe đến đây à?”
– “À… ừ! May thế gặp cậu ở đây, tớ đi ké xe về luôn ^^”
Tôi ngồi yên sau xe đạp, để Huy đèo về. Tự nhiên tôi lại nhớ đến Duy. Từ bé đến giờ, mỗi khi tôi khóc đều có Duy an ủi, cũng hát cho tôi nghe, pha trò cho tôi cười. Duy và Huy về bản chất giống hệt nhau, đều nhẹ nhàng và ấm áp. Chỉ có điều bề ngoài trông Duy sắt đá hơn nhiều, cậu ấy không để người khác biết được sự ấm áp của mình đâu, giống như kẹo bạc hà sô cô la vậy, chỉ ăn mới biết bên trong lớp bạc hà cay mát là chocolate ngọt ngào.
Tôi muốn gặp Duy quá, đã một tuần nay tôi chưa gặp mặt Duy rồi. Không hiểu Duy làm gì mà không sang nhà tôi lấy một lần. Tôi muốn nói với Duy những chuyện đã xảy ra, vì từ bé đến giờ cái gì tôi cũng kể cho Duy hết.
Huy đi về, tôi lại đạp xe sang nhà Duy. Im lặng quá. Chẳng có ai ở nhà cả. Chẳng lẽ Duy lại qua Thụy Sĩ rồi? Chắc không phải đâu nhỉ, nếu không phải nói tôi một tiếng chứ. Điện thoại cũng không gọi được. Tôi chán nản quay xe định về thì gặp mẹ Duy.
Tôi khá bất ngờ. Đã lâu lắm rồi tôi không gặp cô, từ hồi mẹ con Duy về nước đến giờ tôi chưa gặp cô lần nào. Sao trông cô có vẻ mệt mỏi, phờ phạc quá.
– “… An… Là con hả?”
– “Cô!”
– “An, trời ơi đã ba năm rồi cô không gặp con. Con càng lớn càng xinh, y hệt mẹ con. Nào, để cô ngắm An cái nào.”
Cô Mai ôm trầm lấy tôi, rồi đẩy người tôi ra ngắm nghía một hồi. Bông, cô rơi nước mắt.
– “Chuyện mẹ con, cô xin lỗi… Nếu biết mẹ con mắc bệnh như vậy, cô đã không cãi nhau với mẹ con, đã không ra nước ngoài, đã không cắt đứt mọi liên lạc. Cô xin lỗi…”
– “Cô, cô làm gì có lỗi. Cô đừng thế mà.”
– “Thôi vào nhà chơi đi con, lâu lắm cô chưa được gặp con rồi đấy.”
– “Dạ thôi, nhà con đang có việc. Con chỉ đến tìm Duy một chút thôi nhưng Duy không có nhà.”
– “Duy.. nó đang ở trong bệnh viện…”
– “Dạ?”
– “Nó phải vào viện hơn một tuần nay rồi.”
– “Sao Duy lại pahir vào viện ạ?”
Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô. Tình hình có vẻ không ổn rồi. Chắc chắn không phải ốm vặt bình thường. Ôi đừng bảo cậu ấy bị tai nạn, gãy cái gì đó trên người, phải vào bệnh viện nhé? Tôi đã bảo rồi mà, chưa đủ tuổi đi mô tô thì đừng có đi.
– Cô. Cô dẫn con vào bệnh viện của Duy đi cô.”
Cô Mai ngần ngừ một lúc, rồi bảo toi lên xe đến bệnh viện.
Đến nơi, tôi sốt sắng bay vào phòng bệnh Duy. Cậu ấy đang đeo tai nghe, mắt hướng ra cửa sổ, không biết tôi đã vào phòng.
– Duy! Cậu bị làm sao thế?”
Thấy tôi, Duy ngạc nhiên lắm, ngay sau đó là khó chịu nhăn mặt:
– “Sao cậu lại đến đây?”
– “Hừ. Sao trăng gì. Để tớ xem nào.”
Tôi nhảy chồm chồm lên giường, lật tung chăn, sờ mó, xem xét xem Duy có bị gãy cái gì không. Lạ thật, có bị gãy gì đâu nhỉ?
– “Cậu đang làm cái gì thế?”
– “Cậu không bị gãy gì à? Thế sao lại vào đây?”
– Cứ phải gãy gì mới được vào đây à? ==” Tại ở nhà, hàng xóm ồn ào quá, vào đây chơi mấy hôm cho yên tĩnh.”
– “? Cậu chơi trong bệnh viện à?”
– “Sao đâu.”
– “Thế sao tớ gọi cậu không nghe máy?”
– “Máy tớ hết pin.”
– “Hết pin cả tuần à ==”
– “Ừ.”
– Sao không sạc?”
– “Sạc hỏng rồi.”
– “Thì mua sạc.”
– “Cửa hàng điện thoại hết sạc rồi.”
– “Thế sao… cô Mai lại khóc?”
– “Mẹ tớ khóc? À… tại hàng xóm ầm ĩ quá. Mẹ tớ nói mãi họ không chịu nghe, tức phát khóc ấy mà.”
Trời. Không ngờ cô Mai là người nhạy cảm vậy. Cơ mà hàng xóm nhà Duy cũng buồn cười cơ. Làm gì cả ngày ầm ĩ để người ta không chịu được phải vào bệnh viện ngồi cho yên thế này bao giờ không? Phải ra an ủi cô Mai thôi, tội nghiệp.
Cô đang ngồi ở hàng ghế chờ, lại tiếp tục khóc. Cô khóc nấc lên, hai mắt đỏ hoe. Tôi dẫn cô ra vườn bệnh viện, vừa đi vừa an ủi.
– “An à, thực ra mọi chuyện… không phải như thế đâu.”
– “?”
– “Thực ra… Duy… Duy bị… ung thư máu!”
– “Dạ?”
– “Tuần trước đang ngồi ăn cơm thì Duy bị chảy máu cam, sau đó ngất đi, phải vào bệnh viện cấp cứu.”
– “Cô.. hì hì… cô đừng đùa nữa… cô làm con sợ rồi đấy ==”
– “Duy bị ung thư máu, phải phẫu thuật ghép tủy. Nhưng đến bây giờ vẫn chưa ai có tủy thích hợp với nó.”
Hình như có tiếng gọi, cô Mai liền chạy vào trong. Còn tôi, mắt nhòe đi, nhìn mọi thứ mờ nhạt. Sao Duy lại bị như vậy được? Tôi ngồi sụp xuống và lại khóc. Tôi khóc lần thứ hai trong ngày. Nước mắt mặn chát, sao lại lạnh thế này?
Lạnh quá, càng ngày càng lạnh. Người tôi ướt nhẹp. Tôi đã khóc hơn nửa tiếng đồng hồ dưới trời mưa, cơn mưa phùn mùa xuân vẫn lạnh buốt dư âm cuối đông… Hết chuyện của ba, giờ lại đến lượt Duy. Duy là người bạn thân nhất của tôi từ bé đến lớn, tình cảm sánh ngang anh em ruột thịt. Thế mà bây giờ tôi phải nhìn cậu ấy ngày ngày chờ người hiến tủy… Không, tôi sẽ xét nghiệm, để xem tủy của tôi có thích hợp với Duy không.
Mặc cho người ướt lạnh, tôi lao nhanh vào trong viện để đăng kí xét nghiệm. Chợt chuông điện thoại reo, là ba gọi. Giờ này chắc ba đã tới nơi và sắp xếp đồ đạc xong hết rồi.
– “Con nghe đây ba.”
– “Cháu là con gái của ông Vũ Hải Phong đúng không? Ba cháu vừa gặp tai nạn, bác là người đi đường. Cháu mau liên lạc với người lớn đi.”
– “Ba cháu… ba cháu…”
Ba bị tai nạn?
Ai làm ơn kéo tôi dậy được không? Tôi không muốn mơ tiếp nữa đâu, tôi không muốn ngủ nướng nữa. Mau kéo tôi dậy đi. Cầu xin. KÉO TÔI DẬY!!
Điện thoại tôi lại reo. Không. Tôi không muốn nghe nữa đâu. Tôi sợ mình sẽ lại phải nghe thêm một tin dữ nữa. Tôi rất sợ.
Phải làm gì bây giờ? Tôi phải tìm ba! Nhưng ba đang ở trong Nam, làm sao đây?
Dì Huệ! Tôi phải gọi cho dì. Dì, dì mau bắt máy đi dì.
Vừa cầm điện thoại áp lên tai, tôi vừa lao ra khỏi bệnh viện, nước mắt giàn giụa. Tôi phải về nhà ngay lập tức.
– “Dì!!… ba con… ba… con… bị tai… tai nạn… dì… con… sợ lắm… dì…”
– “Cái gì cơ? An, bình tĩnh con. Đừng khóc. Bình tĩnh nói rõ ràng cho dì nghe.”
– “Ba… con…”
“xịch”
“Rầm!!”
– “An, sao thế con? An. Con nghe dì nói không? An…”
Xung quanh tôi bỗng tối sầm lại, tôi chẳng còn nhìn thấy gì nữa. Chỉ nhận thấy có mùi hương nhẹ quen quen bao bọc lấy thân hình tôi. Dường như cả thế giới bị thu nhỏ lại.
– “Cậu điên rồi à? Trời thì mưa, đường lại đông mà lao ầm âm ra phố. Cậu chán sống rồi đúng không?”
– “… Cậu… Tôi… Sao cậu…”
Ngẩng khuôn mặt nhem nhuốc nước mưa rồi nước mắt, tôi nhìn thấy hắn, khuôn mặt quen thuộc mà có chết tôi cũng không nhầm được, mái tóc dựng bị xẹp xuống vì dính mưa. Hắn đang ôm lấy người tôi, che chở cho tôi, cánh tay hắn bị trầy một vệt dài do đỡ tôi mà trượt xuống nền đất thô ráp. Vừa rồi, khi vừa khóc lóc vừa chạy ra đường, tôi chỉ kịp nghe tiếng phanh gấp của ô tô, sau đó là màu áo đen sì của cá sấu, hắn đã kéo tôi lại khi cái ô tô lao đến… Sao hắn lại ở đây?
– “Cậu bị sao vậy? Sao tôi gọi cậu không nghe máy? Cậu biết là tôi tìm cậu cả chiều không? Sao cậu dám làm thế?”
– “Tôi…” – Tôi không nói nên lời, chỉ tiếp tục khóc và nấc nghẹn.
– “Minh. Ba tôi… ba tôi… cả Duy nữa. Tôi không thể chịu được.”
– “Nghe tôi nói này. Bình tĩnh, đừng khóc. Kể tôi nghe, đừng khóc mà. Ba cậu làm sao? Duy làm sao?”
– “Duy… Duy bị… ung thư máu. Còn… ba tôi… ông ấy mất việc… ông ấy… bị tai nạn… ông ấy…”
Đến giờ phút này tôi không thể kìm được nước mắt nữa. Tôi không còn đủ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




