|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
dừng lại, đừng phí sức nữa.”
“…Không biết anh Dương đã nói gì với cậu chưa nhỉ, trong cuộc thi sắp tới, anh ấy sẽ tham gia cùng tôi.”
Rời mắt khỏi màn mưa trắng xóa, tôi quay lại nhìn Ly, có cảm giác nghi ngờ vào câu nói vừa rồi của nó. Tham gia cùng? Ừ thì S.I.U cùng tham gia cuộc thi này, hai người đều là Dancer trong nhóm, tham gia cùng là đương nhiên. Nhưng sao tôi lại đang liên tưởng đến trường hợp khác?
“Trouble maker, nhớ chứ?”
“Cái gì?” – Tôi hơi choáng trước câu nói của Ly – “Chẳng phải nhóm cậu do chị Trang phụ trách sao?”
“Đó là chuyện khác. Anh Khánh nói rằng nếu tôi và anh Dương cùng tham gia bài đó sẽ có khả năng giành giải. Anh Dương không thể chỉ vì cậu mà bỏ qua cơ hội này, phải chứ?”
Cái giọng mỉa mai đáng ghét của Ly đã vang lên bên tai tôi, đã vậy nó còn cố nhấn mạnh ba từ “chỉ vì cậu” nữa cơ chứ. Anh Dương tham gia cùng Ly, đã vậy lại còn là “Trouble maker” nữa cơ chứ, liệu không còn bài nào khác hay sao? Đúng là hết nói mà. Tôi hiểu vô cùng độ “nóng mắt” của vũ đạo trong bài này, dù rằng hôm casting chỉ có Ly nhảy là chủ yếu, nhưng mà một khi đã đi thi thì…
Tôi hiểu mục tiêu mà anh Khánh đã đề ra cho S.I.U, đó là giành giải nhất. Thật ra ban đầu thì chuyện giải thưởng chẳng ai nhắc đến, chỉ là thi cho vui mà thôi, nhưng từ ngày xảy ra chuyện giữa tôi với Quân, S.I.U bị mang tiếng và gây chuyện với DMC, anh Khánh đã quyết định thay đổi, quyết tâm giành được giải nhất cho DMC hết kiêu ngạo và không có quyền gì để chê bai chúng tôi nữa.
Haizz, anh Dương đã quyết định tham gia cùng Ly để giành giải, điều đó chắc đồng nghĩa với việc…anh ghét Quân nhiều lắm đây.
“Đừng tự tin rằng mình là người yêu anh Dương mà có thể giữ chân được anh ấy.” – Ly tiếp tục khích bác tôi – “Tôi chỉ nói sẽ giành anh ấy với cậu, khi tôi biết chắc mình sẽ làm được mà thôi.”
“Cậu và anh Dương…đã thân nhau đến thế nào rồi?”
“Cậu thật lạ, bên ngoài thì luôn tỏ vẻ tin tưởng, vậy mà mới nghe tôi nói có vài lời đã tỏ ra nghi ngờ vậy sao. Sao cậu không tự mình đi hỏi anh ấy?”
“Còn cậu, trước mặt và sau lưng anh ấy cậu như thể hai con người hoàn toàn khác nhau. Sống như vậy cậu không cảm thấy mệt mỏi sao?”
“Cũng có.” – Ly cười nhẹ, khiến tôi bất giác cảm thấy rùng mình – “Nhưng để giành mọi thứ từ cậu, có như vậy cũng đáng.”
“Ghét tôi đến mức ấy sao?”
“Không chỉ ghét, mà còn là không phục. Tôi đã nói rồi mà.”
“_”
“Tôi càng nghĩ càng cảm thấy khó hiểu, tại sao cả bố lẫn anh Dương đều chọn cậu?”
“_”
“Cậu sống quá trẻ con, quá ích kỉ. Cứ nghĩ đến việc anh Dương giữa trưa nắng phải chạy đi tìm cậu mà bị xe đâm, tôi lại thấy bực mình.”
“Là bực mình, chứ không phải đau lòng sao?”
“…Cậu nên người lớn lên, hoặc là thủ đoạn lên. Nếu không, cậu sẽ không giữ được anh Dương đâu.”
“Được rồi! Về thôi nhóc!”
Tiếng anh Dương vang lên ngay sau lưng tôi, nhưng lúc này, trong đầu tôi chỉ biết để tâm đến lời Ly vừa nói. Quá trẻ con, quá ích kỷ? Phải rồi, những điều đó tự bản thân tôi có thể nhận ra, tôi biết rằng những người xung quanh mình cũng có chung một ý nghĩ đấy, có khi là cả anh nữa, nhưng lại không ai dám nói ra. Cuối cùng cũng chỉ có Ly là thẳng thắn “hét” vào mặt tôi như thế. Tuy rằng Ly nói như vậy với mục đích sỉ vả tôi, nhưng tôi cũng không lấy làm tự ái. Nó nói đúng, tôi nên xem xét lại mình, tôi đâu thể cứ sống như thế mãi được?
“Em tự mặc được mà!”
Tôi gạt nhẹ tay anh ra, khi mà anh đang loay hoay định mặc áo mưa hộ mình. Lẽ ra như mọi lần là tôi sẽ để yên, phần vì thích được anh nuông chiều như thế, phần vì muốn chọc tức Ly. Nhưng mà từ bây giờ, tôi nên khác đi chứ nhỉ? Tôi nên bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất đi thôi!
“Ơ! Hoàng về rồi hả anh?”
“Ừ! Anh bảo nó về trước rồi.”
“Hì hì! Lại được đi chung với anh rồi. Mà sao anh “đuổi” Hoang về làm gì, đi đông cho vui.”
“Mưa bão thế này vui gì? Em đúng là trẻ con ham vui!”
Tôi bị cái cốc đầu nhẹ của anh làm cho khó chịu. Sao anh lại có thể chê tôi trẻ con ngay trước mặt Ly chứ? Anh có nhìn thấy không, nó vừa thoáng nhếch miệng cười chế nhạo tôi kia kìa. Tôi kéo lại chiếc áo mưa rồi tóm chặt lấy tay anh:
“Về thôi anh!”
“Ừ. Bọn anh về trước nhé!”
“Vâng ạ.”
Tạm biệt Ly xong, tôi và anh Dương trong hai chiếc áo mưa xanh đỏ đi dọc sân bệnh viện. Tôi đung đưa cánh tay anh, cố hỏi bằng giọng tự nhiên nhất có thể:
“Anh ơi! Em… cắt tóc được không?”
“Hả? Sao lại cắt tóc?”
“Ừ thì… tự dưng em hứng lên ấy mà!”
“Hâm! Không đồng ý đâu! Không có cắt đâu nhé!”
“Nhưng_”
“Biết đâu chứ ngờ, cũng biết không bao giờ
Có thể nào quay ngược thời gian
Mà sao bao vết thương vẫn chưa lành vấn vương
Gửi đợi chờ vào hư vô”
Khi mà tôi đang cố tìm ra cho mình một lí do để… cãi lại anh, thì điện thoại của tôi đổ chuông. Lần mò điện thoại qua lớp áo mưa, cuối cùng tôi cũng lôi được nó ra. Quân gọi. Không mất đến một giây suy nghĩ, tôi nhanh chóng bấm nút từ chối. Chẳng phải vì sợ anh Dương lại ghen linh tinh, nhưng dường như trong thời gian qua tôi đã quên mất Quân là người thế nào mà có thể chấp nhận cậu ta như một người bạn. Có lẽ đó chính là sai lầm lớn nhất của tôi rồi.
Trên đường đèo tôi tới bệnh viện, tôi với Hoàng đã cùng nói chuyện để giết thời gian và cũng nhờ cuộc nói chuyện đấy, tôi đã có thể hiểu được lí do vì sao hôm trước anh Dương lại giận dữ với tôi đến như vậy. Hoàng là người duy nhất biết tôi đi cùng Quân trước khi xảy ra chuyện, đến khi thấy anh Dương đi tìm tôi, nó đã hốt hoảng gọi điện nhờ Quân báo cho tôi biết. Quân đã nói rằng sẽ nhắn lại, nhưng rốt cuộc lại lờ phắt đi. Hoàng ngây thơ tin lời cậu ta mới bảo anh Dương đừng lo nữa, đồng thời nhỡ miệng nói ra rằng Quân sẽ đèo tôi về ngay. Chính việc đó mới khiến anh Dương nổi điên lên mà không thèm lắng nghe bất kì một lời giải thích nào từ tôi cả.
Quân là người xấu, cậu ta là người xấu! Tôi đã quá sai lầm khi đặt lòng tin vào người như cậu ta.
“Sao em không nghe điện thoại?”
“Dạ?” – Tôi giật mình khi anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại nắm chặt trong tay – “À không có gì đâu anh ạ.”
“…Quân gọi à?”
“…Vâng.” – Tôi vừa trả lời vừa nhìn vào chiếc điện thoại, khi nó lại tiếp tục réo lên một lần nữa.
“Em nghe đi, không sao đâu.”
“Không, em không thích!” – Tôi phồng mồm tỏ vẻ phật ý trước đề nghị của anh.
“Cứ để nó gọi đến bao giờ?”
“Kệ, cho đáng đời.”
“Con bé này, lại làm sao đấy?”
“Anh!” – Tôi ấn nút tắt máy, xong quay sang nhìn thẳng vào mắt anh bằng một ánh mắt vô cùng nghiêm túc – “Từ giờ đừng có gọi em là “nhóc”, “con bé” hay “trẻ con” gì nữa, hiểu không?”
“Tại sao?”
“Em không thích tí nào! Em sắp đủ mười tám tuổi rồi!”
“Em có thấy anh gọi ai là nhóc không?”
“Ơ… không ạ!”
“Anh chỉ gọi một mình em thế thôi, cho nên biết điều chút đi, đừng có bắt bẻ anh nữa!”
Tôi bị cái lí lẽ không giống ai của anh làm cho cứng họng. Anh thật sự không hiểu là tôi đang lo lắng lắm hay sao? Tôi không biết bây giờ mình phải làm như thế nào mới thoát khỏi những cái suy nghĩ trẻ con hiện tại. Tôi ghét cái cách Ly cười khẩy mình, nó là em tôi, mà lại có thể hiểu chuyện hơn tôi và lớn giọng mắng vào mặt tôi như thế đấy. Tôi muốn người lớn hơn, tôi không muốn mất anh bởi những suy nghĩ trẻ con của mình. Nhưng mà tôi biết làm người lớn thế nào đây, khi mà cái tính cách trẻ con đã ngấm sâu vào máu mình rồi?
Một là người lớn.
Hai là thủ đoạn.
Chẳng nhẽ, tôi phải…? Không, tôi không muốn! Sống hai mặt như Ly chẳng phải là mệt mỏi lắm hay sao? Làm người lớn đã không hợp với tôi rồi, vậy mà còn bắt tôi thủ đoạn nữa. Tôi biết phải làm sao bây giờ?
“Nhóc! Anh muốn nói với em một chuyện.”
Anh Dương giật giọng gọi tôi, khiến cho tôi càng thêm phần sầu não bởi từ “nhóc” của anh. Tôi ngước lên nhìn anh, cố giấu nhẹm đi những lo lắng ẩn sâu trong đáy mắt.
“Anh… có lẽ trong cuộc thi tới, anh… sẽ tham gia… với Ly.”
“Em biết rồi.” – Tôi tự dưng cảm thấy buồn cười, khi lần đầu tiên thấy anh ấp úng đến vậy.
“Sao em biết?”
“Ly nói với em.”
“Ly nói?” – Anh hỏi tôi, giọng vẫn chưa hết ngạc nhiên – “Vậy, em không phản đối chứ?”
Tôi chớp mắt nhìn anh một cách ngây thơ nhất có thể. Phản đối? Tôi có thể phản đối à? Đây là việc của nhóm, không phải là việc của riêng anh hay tôi mà tôi có quyền lên tiếng. Một khi đã là lệnh của anh Khánh, tôi thừa hiểu mình không thể cãi lại. Không phải do anh quá đáng sợ khiến tôi không dám lên tiếng, nhưng anh luôn đối xử tốt với tôi, luôn quan tâm đến chuyện riêng của từng người, tôi biết anh chẳng bao giờ để cho ai rơi vào tình thế khó xử. Chuyện anh Khánh bảo anh Dương cùng Ly nhảy đôi, ắt hẳn phải quan trọng lắm, ắt hẳn hai người hoàn toàn có khả năng giành giải như lời anh Khánh nói, nên anh mới làm như vậy. Biết như thế rồi, tôi còn có thể phản đối được không?
“Không ạ.”
“Vậy em không…”
Tôi hơi nhướn mày trước câu hỏi tiếp theo của anh. Ghen? Tất nhiên là tôi ghen! Làm gì có chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




