watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11905 Lượt

Em thật sự nghĩ kĩ chưa?”

Anh Khánh nghiêm mặt hỏi tôi, khiến cho tôi thoáng chần chừ trước câu hỏi của anh. Tôi ước gì có thêm thời gian để cho tôi suy nghĩ, nhưng mà chỉ còn một tiếng nữa thôi là tôi phải đi đến địa điểm thi rồi. Cả tuần nay tôi đâu có học hành được gì đâu, phần vì sốt, phần vì suy nghĩ cái chuyện này. Tôi không dám ra hỏi mẹ, rằng nếu tôi thì và đỗ Thương mại thì tôi có được ở lại đây hay không, hoặc là ra cầu xin mẹ dù có li dị cũng đừng rời khỏi Việt Nam, rời khỏi Hà Nội. Tôi sợ mẹ sẽ cho tôi những câu trả lời không hề như tôi mong muốn.

“Rồi anh ạ!”

Tôi trả lời, cố nén tiếng thở dài. Giá mà lúc này có một người có thể cho tôi lời khuyên. Ước là như thế, nhưng tôi đâu dám nói ra đâu. Giờ phút này là quá muộn để tìm một ai đó chia sẻ. Nhưng tôi không chắc chắn về quyết định này một chút nào. Bỗng nhiên lúc này đây, tôi muốn nói sự thật với anh quá!

“Thôi bỏ đi! Linh nó cũng lớn rồi, tự quyết định chuyện của mình được rồi.”

Vậy mà khi tôi định lên tiếng, thì câu nói của anh đã dập tắt hoàn toàn ý định của tôi. Vậy là phải tự quyết thật rồi! Tôi không nên lấy làm buồn mới đúng, khi anh đã tin tưởng tôi đến thế kia mà. Ừ, thi Thương mại là đúng, tôi cũng một lần nên tin tưởng vào quyết định của mình đi. Tôi có cảm giác mình đang đặt cược tương lai của mình vào một ván bài, mà được ăn cả, ngã thì về không vậy.

“Thôi mọi người nói cái khác đi.” – Tôi xua xua tay khi mọi người vẫn cứ nhìn mình mãi không thôi từ sau cái quyết định khá đường đột của tôi – “Mà sao mọi người không rủ Hoàng đi cùng thế?”

“Anh Hoàng sốt rồi chị ơi. Anh ấy bảo…”

My nói nhỏ dần, khiến tôi ngẩn người ra mất mấy giây để hiểu xem con bé đang nói cái gì. Hình như ý My là…Hoàng lây sốt của tôi thì phải? Chắc là thế thật rồi! Sau khi đưa tôi đi khám hôm nọ, Hoàng có dính mưa mà. Mấy lần thằng bé sang thăm tôi cũng thấy sụt sịt rồi. Ôi đến khổ!

“Nó ốm cái, phòng tập yên ắng hẳn.”

“Ừ. Mọi khi suốt ngày gây sự với Ly, đau cả đầu.”

“Chị Linh! Hôm nọ chị sốt về sớm nên không biết, lúc vào nhà ma anh Hoàng cố kéo chị Ly tách nhóm để dọa ma chị ấy, cuối cùng hai người lạc trong đấy luôn, bọn em chờ mãi mới thấy ra. Mà chả hiểu dọa ma kiểu gì chị Ly ngã sái cả chân, cuối cùng anh Hoàng phải cõng ra, đúng là mình làm mình chịu.”

“Có đúng là mấy đứa đứng chờ mãi mới thấy ra không?” – Anh Dương nhanh chóng chen vào phản bác lời của Uyên – “Anh nghe Hoàng kể là mấy đứa cố tình dọa ma dọa bọn nó chạy gần một tiếng trong đấy mà.”

“Cái đó…cái đó chị Kim nghĩ ra. Mà lỗi cũng là tại anh Hoàng đầu tiên đấy chứ.”

“Ừ hai đứa đấy đúng oan gia!” – Anh Việt tiếp ngay lời Uyên – “Bình thường ai nói gì Ly cũng dạ dạ vâng vâng mà thằng Hoàng gọi cái nó tránh xa cả mét. Ngày nào cũng nghe hai đứa nó cãi nhau mà ong cả đầu. Thôi thằng Hoàng ốm thế này cũng… tốt!”

“Ơ, anh nói thế mà nghe được à?”

“Thế mọi người có ai qua thăm Hoàng chưa vậy?”

Tôi lên tiếng hỏi sau khi Kim hạnh họe lại lời nói của anh Việt. Trong những ngày tôi ốm, Hoàng không những chỉ sang đèo tôi đi khám, mà nó còn mấy lần lượn qua nhà mua đồ ăn đến cho tôi. Nó đúng là thằng em tốt mà tôi không thể tìm được ở đâu một người như thế. Hai ngày tới tôi phải thi đại học nên không qua được rồi, hy vọng rằng mọi người đã có ai qua thăm nom hoặc gọi điện hỏi thăm Hoàng.

“Tí nữa anh với My qua đây.”

“Anh ấy lắm chuyện lắm, cứ nằng nặc bắt bọn em mua bento cho ăn.”

“Ừ thôi thỉnh thoảng thằng bé được dịp nhõng nhẽo, hai người chiều nó tí vậy.”

“Thôi em ăn nhanh hộ anh đi Linh! Sắp đến giờ đi rồi đó.”

“Biết rồi mà!”

Tôi chề môi sau lời nhắc nhở của anh Dương. Mãi tôi mới có dịp được nói chuyện với mọi người, anh không thông cảm chút nào sao hả trời? Và mãi tôi mới có dịp cho đầu óc thanh thản một chút nữa chứ, bây giờ anh lại khiến tôi phải suy nghĩ về chuyện thi đại học rồi. Tôi nén tiếng thở dài, miễn cưỡng ngồi ăn hết đĩa mì Ý, trong khi mọi người xung quanh mình vẫn đang nói đủ chuyện trên trời dưới biển.

.

.

.

Đi tập trung để lấy phiếu dự thi không lâu như tôi nghĩ. Tất cả những gì tôi phải làm là vào trường thi, hỏi mấy anh chị sinh viên tình nguyện phòng thi, chờ gọi tên vào phòng thi và lên lấy giấy tờ. Chỉ có vậy thôi. Vậy mà tôi cứ tưởng là lâu lắm, nên đã bảo anh Dương về trước, khi nào xong tôi sẽ gọi cho anh. Ai dè chưa mất tới ba mươi phút, bây giờ mà gọi anh quay lại liệu có “hành” anh quá không nhỉ? Chỗ này gần nhà My, nhưng con bé lại đi cùng anh Khánh sang thăm Hoàng, vậy là không có chỗ cho tôi “nương tựa” lúc này rồi!

Tôi đành phải lôi điện thoại ra để gọi cho anh Dương. Hy vọng anh chưa đi đâu đó quá xa chỗ này.

“Em xong rồi à?” – Anh nhanh chóng bắt máy và hỏi tôi bằng một giọng điệu khá dè dặt. Tôi linh cảm có gì không ổn rồi.

“Vâng ạ.”

“…Linh này! Bây giờ anh phải đi có việc rồi, khoảng một tiếng nữa mới xong. Em có đợi được anh không, hay là nhờ ai đón có được không?”

“Em đợi anh cũng được ạ.”

“Ừ. Thế ngồi đâu đó đợi anh nhé. Khi nào đến anh sẽ gọi. Nhớ đừng có đứng ngoài đường đấy, sắp mưa rồi.”

“Vâng em biết rồi.”

“Ừ! Anh sẽ cố xong sớm.”

“Vâng.”

Tôi chậm rãi cúp máy. Tôi không thích việc chờ đợi cho lắm, và tôi cũng đã có ý định sẽ nói rằng mình nhờ người khác đón. Nhưng lúc này đây tôi lại muốn nói với anh về chuyện gia đình của mình, tôi chỉ muốn chia sẻ với anh mà thôi. Bây giờ thì tôi đã quyết định thi Thương mại rồi, phiếu dự thi cũng lấy rồi, tôi không cảm thấy tiếc hay hụt hẫng khi từ bỏ Cao đẳng Du lịch. Ngược lại trong lòng tôi lúc này trống trải lạ thường. Tôi không biết mình bị làm sao nữa. Vậy nên tôi thật sự muốn chia sẻ cùng anh lúc này lắm. Đó là lí do tôi quyết định chờ anh.

Quyết định của tôi có đúng không đây? Trở thành đầu bếp là ước mơ của tôi cơ mà! Tôi đã từng có lúc từ bỏ tất cả, khi nghĩ rằng mẹ xé tớ phiếu số hai của mình, tôi cũng đã từng làm mọi cách để có thể đeo đuổi ước mơ. Dạo gần đây, ngày nào tôi cũng được mẹ dạy nấu ăn. Đến lúc mà tôi biết nấu ăn chút ít, thì tôi lại từ bỏ ước mơ của mình hay sao? Dù biết rằng trong cuộc sống còn nhiều việc cần đến nấu ăn lắm, tôi học không có uổng phí đâu, nhưng trong thâm tâm tôi luôn tự hỏi việc từ bỏ Cao đẳng Du lịch có đúng không? Chẳng lẽ một lần duy nhất được sống cho bản thân mình tôi cũng không thể có? Không được rồi, sao tôi lại bị xao động thế này!

Nhưng tôi thật sự muốn thi Cao đẳng Du lịch lắm!

Hay là…

Không được! Tôi đã quyết định thi Thương mại rồi mà! Đó là cách duy nhất để tôi có thể ở lại Việt Nam, tôi không thể bỏ lỡ hy vọng này được. Mà dù không đỗ được Đại học Thương mại, tôi vẫn có thể xét điểm vào Du lịch nếu vẫn còn chỉ tiêu mà, chỉ là cơ hội sẽ bị thu hẹp lại thôi.

Trời bắt đầu đổ mưa. Thời tiết tháng bảy tệ thật. Tôi đưa mắt nhìn quanh, bắt gặp những đoàn người hối hả chạy vào hiên để tránh cho khỏi ướt. Mai thi rồi, tôi cũng nên giữ gìn sức khỏe một chút. Nghĩ vậy tôi bèn chậm chạp bước vào bến chờ xe buýt, cố tìm cho mình một chỗ trống để trú mưa. Đông người thật, không chỉ có một mình tôi nảy sinh ý tưởng chui vào đây. Tôi cố nép mình vào sát bên trong, khi rất đông người đang chen lấn để có thể tránh khỏi những đợt mưa rào. Nhiều lúc tôi cũng thoáng bực mình khi một số người cứ chèn ép, xô đẩy, thậm chí dẫm vào chân mình,… nhưng nghĩ lại thì mọi người cũng chỉ lo bị ướt mưa mà thôi.

Tôi ngồi chờ anh Dương đã gần ba tiếng rồi. Tôi không biết tại sao mà anh vẫn chưa đến nữa, do anh vẫn chưa xong việc hay do anh quên đã hẹn với tôi? Vậy mà khi tôi gọi cho anh thì lại không liên lạc được. Tôi ghét phải chờ đợi như thế này, nó làm tôi cảm thấy mệt mỏi khi mà đến bản thân tôi còn không biết khi nào anh sẽ đến. Anh kể cũng lạ, nói khoảng một tiếng sau sẽ xong. Bây giờ đã gần ba tiếng rồi, dù chưa xong việc cũng nên gọi cho tôi để tôi biết chứ! Anh cứ để tôi ngồi chờ anh như một con ngốc, trong khi trên tay luôn lăm lăm cái điện thoại để bấm gọi cho anh. Tôi không dám bỏ về trước, vị sợ anh quay lại đây lại không tìm thấy.

“Gì thế hả chị?”

Trong lúc tôi còn đang lơ đãng đưa mắt nhìn quanh đường với hy vọng bắt gặp hình ảnh quen thuộc của anh, thì tôi lại bị giật mình bởi tiếng người trong điện thoại. Là tôi gọi cho Tuấn, nhưng vốn quen rằng sẽ không liên lạc được nên tôi lại không chú tâm vào cuộc điện thoại.

“Em có đi cùng anh Dương không?” – Tôi hỏi Tuấn, khi vô tình nhớ ra những lần đèo tôi đi đâu và phải chờ đợi, anh Dương thường qua nhà Tuấn hoặc gọi thằng bé đi chơi cùng.

“Ơ sao em biết được? Không phải anh ấy đi cùng chị à?”

“Lúc chị lấy phiếu dự thi xong anh ấy bảo một tiếng nữa quay lại, mà chị chờ ba tiếng rồi vẫn không thấy đâu, gọi điện thì tắt máy.”

“Ơ thế chị vẫn đang ở trường thi à?”

“Ừ.’

“Lạ nhỉ! Lúc nãy anh ấy… A!”

“Gì thế?”

“… Không có gì ạ. Hay em qua đón chị nhé.”

“Thôi. Chị sợ về rồi anh Dương đến lại mất công ra.”

“Nhưng chị định

Trang: [<] 1, 119, 120, [121] ,122,123 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT