watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11897 Lượt

chờ anh ấy đến bao giờ? Nhỡ anh ấy quên rồi thì sao? Mấy lần Uyên hẹn em mà gọi tắt máy là ý như rằng cho em “leo cây” đấy. Thôi để em qua đón chị.”

“Anh Dương không có quên đâu mà.”

“Nhưng… Mai chị thi rồi đấy, chờ như thế chỉ tổ mệt ra.”

“Thôi không sao. Nếu em liên lạc được với anh Dương hoặc biết anh ấy đi cùng ai thì nói hộ chị nhé.”

“Khoan đã!” – Tuấn vội vã lên tiếng trước khi tôi cúp máy. Thằng bé thoáng im lặng một lúc, rồi rụt rè lên tiếng – “…Nếu chị có số điện thoại chị Ly thì thử gọi điện hỏi xem.”

“Hả?” – Tôi hơi ngạc nhiên khi mà Tuấn bỗng dưng lại đề cập tới Ly lúc này. Thằng nhóc có nhầm lẫn không nhỉ, lúc này người tôi cần tìm là anh Dương chứ không phải Ly – “Sao tự dưng lại gọi cho Ly?”

“…Em nói cái này chị đừng giận nhé. Lúc nãy anh Dương vừa qua nhà em…thì chị Ly gọi điện, nên anh ấy không có vào…mà đi luôn rồi.”

“…Vậy à? Ừ chị biết rồi. Cảm ơn em nhé!”

Tôi lẳng lặng cúp máy khi mà trong đầu bắt đầu xuất hiện vô vàn nghi vấn sau lời kể của Tuấn. Lại là anh Dương đi với Ly. Sao dạo này anh hay đi cùng Ly vậy? Có chuyện gì mà anh đi với Ly đến nỗi quên mất tôi vẫn đang ngồi đây đợi anh, lại còn tắt máy nữa cơ chứ? Khi tôi gọi cho anh, anh có ấp úng nói rằng đi có việc, cũng chả giải thích xem là đang đi đâu, hóa ra lại là đi chung với Ly.

Tôi không thể không suy nghĩ mà!

Cố nén tiếng thở dài, tôi bắt đầu mở danh bạ ra để tìm số gọi cho Ly. Ngay lúc này đây, tôi ước rằng khi tôi gọi cho Ly, nó sẽ phủ nhận chuyện đang đi cùng anh. Thà rằng tôi ngồi đây chờ anh cho đến tối, còn hơn là để tôi biết anh thật sự đi với Ly mà quên tôi. Tôi không muốn điều đó một chút nào!

“A lô!”

“Cậu đang đi cùng anh Dương?”

“Ừ.”

“…Cho tôi nói chuyện với anh ấy được không?” – Tôi cảm thấy hụt hẫng, ngay sau tiếng đáp nhẹ bẫng của Ly.

“Anh Dương vừa ngủ rồi.”

“…Sao lại…ngủ giờ này?”

“Cậu có thể thẳng thắn hỏi là chúng tôi đang ở đâu mà, sao phải vòng vo như thế? Tôi đang ở nhà anh ấy. Cậu qua nhanh đi, tôi có việc phải đi bây giờ!”

“…Ừ.”

Tôi vội vã bắt taxi để tới nhà anh Dương, chẳng buồn để tâm mình đang ngu ngốc làm theo lời sai bảo của Ly như một cái máy. Không thể tin được! Anh bỏ quên tôi để đi ngủ, đã vậy Ly lại còn ở nhà anh nữa. Tóm lại quan hệ giữa hai người đó là gì thế? Tại sao tôi cứ phải tỏ ra bình thản, không quan tâm, không ghen tuông, trong khi ngay lúc này đây tôi chỉ muốn hét lên cho thỏa nỗi bực tức này. Tôi chỉ muốn tỏ ra mình không quá nhạy cảm mỗi khi anh đi chung với Ly, để anh khỏi thấy tôi trẻ con, tôi ích kỷ, nhưng thật ra trong lòng tôi vẫn khó chịu lắm đấy chứ!

“Anh Dương!”

Tôi đẩy cửa bước vào, khẽ gọi tên anh. Nhưng không có lấy một âm thanh nào đáp lại tôi, khi lúc này đây cả căn nhà đều vắng lặng lạ thường. Không phải Ly nói là đang ở nhà anh hay sao, sao bây giờ lại không có ai ở đây thế? Hừm, chắc là ở trên phòng rồi. Tôi cắn chặt môi, miễn

cưỡng mò lên cầu thang để tìm phòng anh. Ly cũng thật lạ, ngay đến tôi cũng chưa bao giờ dám bước chân vào phòng anh, vậy mà nó có thể “hồn nhiên” đến như vậy đấy!

“Cậu đến rồi à?”

Ly lên tiếng, ngay khi tôi vừa khẽ đẩy cửa bước vào. Tôi không trả lời Ly, cũng không buồn để tâm đến nó, ngay lúc này đây ánh mắt tôi tự động nhìn quanh phòng để tìm anh. Anh đúng là đang ngủ thật, nhưng mà…

“Anh ấy làm sao thế?”

Tôi chạy vội đến bên giường anh Dương, khi nhận thấy cái đầu đang quấn băng của anh. Chuyện gì xảy ra thế này? Sao chỉ trong một buổi sáng mà anh lại ra nông nỗi này cơ chứ? Tôi nhìn anh chăm chăm, cố giữ cho giọng mình ở một âm vực thấp, đồng thời cũng không dám động vào người anh vì sợ anh tỉnh dậy, mặc dù tôi đang lo phát điên lên được.

“Anh ấy bị đánh.”

“Đánh? Ai đánh?”

“…Tôi không biết.”

“Cậu đi cùng anh ấy cơ mà? Xảy ra chuyện gì thế?”

“Anh ấy vừa ngủ, cậu nói nhỏ chút đi!” – Ly khẽ nhíu mày trước bộ dạng như sắp nổi điên lên của tôi – “Là do đi cùng tôi. Hôm nay vì chỗ tôi làm thêm thiếu người nên tôi phải đi ship hàng, mà bạn tôi mượn xe tôi rồi, vừa lúc đấy thấy anh Dương đèo cậu đi thi qua nên tôi có gọi điện nhờ anh ấy qua đèo mình đi. Đám khách đó uống rượu say, trêu tôi nên anh Dương mới nhảy vào…”

“Cậu nói anh Dương bị đánh thế này là vì cậu?”

“Chuyện này tôi_”

“Tất cả những gì cậu vừa kể chỉ là tình cờ?”

“Phải!”

“Nói lại đi, nói cho đúng vào! Tôi không tin đâu!”

“Cậu đừng có cố chấp như thế. Đám người đó say, tôi đâu thể bày trò được!”

“Cậu bày trò ngay từ đầu cơ! Bạn mượn xe, thấy anh Dương đèo tôi đi thi gần đấy, phải đi ship hàng,… trùng hợp quá?”

“Cậu không tin tôi được à?”

“Tôi nghe Hoàng nói cậu làm thêm ở quán ăn ngay trước cổng Cao đẳng Du lịch? Cậu nhìn thấy anh Dương đèo tôi qua đó?”

“…Ừ!”

“Vậy cậu thông tin nhầm rồi! Tôi thi Đại học Thương mại, và cho dù có thi Cao đẳng Du lịch thì tôi cũng thi ở nơi khác, vì trường đó không tổ chức thi. Vậy thì sao cậu có thể thấy anh Dương đèo tôi qua đó cơ chứ?”

“…Được rồi! Cho dù có là như thế, nhưng chuyện anh Dương bị đánh cũng không phải là do lỗi của tôi.”

“Im đi!” – Tôi cắn chặt môi, cố giữ bình tĩnh trước Ly, cho dù tôi đang lo cho anh Dương nhiều lắm – “Cậu còn nói là không phải do cậu? Nếu cậu không gọi anh ấy đi, thì giờ anh ấy có bị như thế này không?”

“Linh này!” – Ly bất chợt cười khẩy sau câu hỏi của tôi – “Dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng có thể coi là em gái của cậu. Để anh Dương không bị đau như thế này, cậu chấp nhận để cho tôi xảy ra chuyện gì thì ra sao? Cậu ích kỷ quá đấy! Đến người như anh Dương còn lo cho tôi mà nhảy vào, thế mà cậu lại dửng dưng như không. Tôi vẫn không hiểu anh ấy yêu cậu ở điểm gì?”

“Còn nói nữa? Cậu khiến anh ấy bị như thế này, mà không cảm thấy một chút áy này sao?”

Tôi cảm thấy mình gần như hoàn toàn mất bình tĩnh khi đối diện với Ly. Nó còn ngang hơn cả tôi nữa. Sao nó cứ cố chấp như vậy? Thừa nhận mình sai một lần khó khăn đến thế hay sao? Nếu không phải là Ly gọi anh Dương đi cùng thì giờ anh ấy có bị đánh đến thế kia không? Tôi công nhận là tôi đang ích kỉ, tôi chỉ lo lắng cho anh Dương mà không buồn để tâm đến Ly, nhưng nhìn anh như thế kia, thử hỏi sao tôi không lo lắng được cơ chứ? Vậy mà Ly đâu có tỏ vẻ lo lắng gì. Sau những gì anh phải chịu vì nó, nó vẫn cứ nhởn nhơ và bình thản, như thể đó là điều hoàn toàn hiển nhiên.

“Tôi không nhờ anh ấy giúp tôi.”

“Cậu là cái loại người gì thế? Là do anh ấy tự giúp cậu nên cậu không buồn quan tâm?”

“Tôi đưa anh ấy tới bệnh viện rồi về đây đó thôi. Mà cậu đang bực mình vì chuyện gì thế? Tôi tưởng cậu phải cảm thấy vui mới phải, khi tôi không buồn để tâm đến anh ấy!”

Chát.

Tôi không kiềm chế nổi bản thân mình, liền vung tay tát Ly. Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi chủ động ra tay với người khác. Tôi cũng không nghĩ là mình sẽ làm như vậy, nhưng cái giọng điệu mỉa mai của Ly cứ vang lên bên tai tôi không dứt. Vui? Nó nghĩ rằng tôi sẽ vui khi nhìn thấy anh Dương như thế này? Thà rằng anh không còn yêu tôi, thà rằng chúng tôi không thể quay lại với nhau, tôi cũng chấp nhận, còn hơn là để anh đau như thế. Anh không nói rằng anh đau, nhưng nhìn anh nằm trên giường với gương mặt tái nhợt đi như vậy, khiến tôi cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹn tim mình. Vậy mà nó bảo tôi phải vui khi nó không buồn để tâm đến anh ấy. Tôi thật sự cảm thấy thất vọng! Ly tuyên bố sẽ giành anh Dương với tôi và cuối cùng nó giành giật anh như một món đồ chơi vô tri vô giác, nó chỉ muốn thắng tôi mà thôi, chứ nó đâu có quan tâm đến cảm giác của anh như thế nào.

“Linh! Em làm gì thế?”

Tôi nghe thấy giọng anh Dương vang lên bên tai mình, giọng anh mệt mỏi hơn thường ngày rất nhiều. Chắc hẳn tôi và Ly to tiếng đã khiến anh bị đánh thức rồi. Anh dậy… đúng lúc ghê!

Tôi giả vờ như không nghe thấy anh gọi mình, tiếp tục nói với Ly. Giờ phút này tôi nghĩ việc làm của mình là đúng, vậy nên tôi chẳng có lí do gì để lo sợ anh Dương sẽ hiểu lầm tôi mà bênh Ly hay mắng mỏ tôi gì hết.

“Đừng bao giờ làm trò này nữa! Nếu còn để anh ấy bị như thế này, tôi không để yên cho cậu đâu!”

“Nhóc! Qua đây với anh!”

Anh Dương với ra kéo tay tôi lại gần chỗ anh, khi mà tôi vẫn đứng nhìn Ly mãi không thôi. Ly cắn chặt môi, bộ dạng như thể cam chịu trước cái tát vừa rồi, rồi nó quay sang anh Dương, khẽ cười như không có chuyện gì xảy ra cả:

“Linh đã ở đây rồi, vậy em về trước anh nhé.”

“Ừ! Có cần anh đưa về không?”

“Không sao đâu ạ. Anh cứ nghỉ đi. Em xin phép!”

Ly nói rồi nhanh chóng ra về. Tôi nghe tiếng đóng cửa vang lên bên tai khô khốc. Tôi lúc này vẫn đang cảm thấy rất khó chịu trước thái độ của Ly. Và tôi cũng cảm thấy đau lòng nhiều lắm, khi chỉ vì chuyện ghét nhau giữa tôi mà Ly lại khiến cho anh bị đau đến thế này.

Anh ngốc, đúng là ngốc lắm rồi! Sao mà phải bảo vệ một đứa như Ly để rồi ra nông nỗi này cơ chứ?

“Em chờ anh lâu lắm phải không? Anh xin lỗi nhé.”

Tôi quay lại nhìn anh, cảm giác như có cái gì đó vỡ òa trong lồng

Trang: [<] 1, 120, 121, [122] ,123,124 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT