watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11895 Lượt

ngực khi lại phải đối diện với dáng vẻ đau đớn của anh hiện tại. Tôi không biết tôi bị gì nữa, khi mà cứ nhìn anh, là tôi lại cảm thấy đau, như thể lúc này đây có ai đó đang bóp nghẹn trái tim tôi vậy. Lần bị G7 đánh, hay lần tự tử,… tôi cũng không cảm thấy đau như vậy nữa. Thôi thì làm ơn, nếu có thể, cứ để cho tôi đau hộ anh!

“Anh nằm xuống nghỉ đi.”

Tôi đáp lại anh, dù vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, vậy mà giọng tôi như thể lạc hẳn đi, đến chính bản thân tôi cũng không thể nghe chính xác ban nãy mình vừa nói gì nữa. Anh nhìn tôi, lại tiếp tục nói:

“Điện thoại của anh hỏng nên anh không có gọi cho em được.”

“Không sao anh ạ.”

“Ly gọi em đến à?”

“Ly gọi em?” – Tôi bất chợt cười khẩy sau câu hỏi của anh. Hoàn toàn cho rằng mình có thể nhịn, vậy mà chỉ vì nhắc tới vấn đề đó lại khiến tôi bùng phát – “Anh nghĩ là nó sẽ gọi cho em à? Tuấn nói anh đi với Ly nên em mới biết.”

“Thật ra thì… anh không biết nói chuyện đó lúc này có nên hay không. Nhưng mà… Ly nó cũng không hẳn là một người hoàn toàn xấu.”

“…Vâng!”

Tôi cảm thấy có một chút hụt hẫng, à không, không chỉ là một chút, mà là hụt hẫng rất nhiều, khi anh đột nhiên lên tiếng bênh vực Ly như vậy. Liệu khi nãy anh có nghe hết câu chuyện của chúng tôi không thế, hay chỉ là anh bị đánh thức sau khi tôi tát Ly? Nhưng thôi, khó khăn lắm chúng tôi mới có thể quay trở lại, tôi cũng đã thầm nhủ sẽ không tỏ vẻ ghen tuông trước mặt anh nữa, hơn nữa lúc này anh cũng đang đau như vậy, tôi không muốn tranh luận với anh.

“Được rồi! Anh sai nữa rồi, anh không nên bênh vực Ly.” – Anh tiếp tục lên tiếng, khi thấy tôi bắt đầu ngồi quay lưng lại với anh – “Ly rất xấu xa, rất đáng ghét, rất_”

“Thôi đi! Em không nghe đâu.”

“Em không nghe anh vẫn cứ nói. Anh không nói thế nào em cũng ghen với Ly nữa cho xem.”

“Không phải ghen, mà là LO LẮNG! Đồ ngốc ạ!”

Tôi bất giác hét tướng lên, rồi bỏ ra phía cửa sổ đứng. Không thể phủ nhận là tôi vừa nói dối anh, khi tôi nói tôi không ghen. Làm sao có thể không ghen cho được khi anh dám thẳng thừng bênh người con gái khác trước mặt tôi như thế, đã vậy lại còn lo lắng đề nghị đèo Ly về, trong khi bỏ rơi tôi ở trường thi. Nhưng lúc này đây, thật sự tôi lo lắng cho anh nhiều hơn ghen tuông rất nhiều. Tôi biết phải làm sao bây giờ? Nếu cảnh cáo, không cho anh đi cùng Ly nữa thì anh lại nghĩ rằng tôi ghen tuông vớ vẩn, nhưng nếu để mặc anh đi với Ly thì thế nào cũng có chuyện. Ly đâu có lo lắng chút nào cho anh cơ chứ, tôi thật sự không yên tâm nếu anh lại phải chịu bất kì thương tổn nào vì nó nữa!

“Được rồi! Em lại đây đi! Anh đang đau ốm như thế mà em bắt anh phải đứng lên ra đó hả?”

“Ai bắt anh ra đây đâu? Cứ nằm yên đấy đi.”

“Nhóc! Ra đây đi, free hug nhé.”

“Không thèm. Giữ lấy cho mấy bạn fangirls của anh đi.”

“A! Tự nhiên đau đầu quá.”

Tôi ngoái lại nhìn, sau khi nghe thấy giọng nói có phần khó chịu của anh. Anh làm sao thế? Sao tự nhiên lại đau đầu? Không được! Anh lừa tôi thôi. Anh không sao đâu mà!

“A!”

“Anh làm sao thế?”

Tự nhủ rằng anh trêu mình thôi, thế mà hai chân tôi vẫn tự động chạy lại chỗ anh. Tự nhiên ôm lấy đầu thế kia, sao mà không lo lắng cho được cơ chứ? Tôi chạy lại gần giường anh, luống cuống không biết làm như thế nào. Tôi không biết khi nãy đi khám bác sĩ có dặn những gì nữa, giờ anh đau đầu như thế, tôi biết phải làm như thế nào đây?

“Bảo ra đây thì không nghe!”

Khi mà tôi còn đang loay hoay không biết nên phải làm gì, thì đã bị anh tóm lấy tay kéo xuống. Ế, cưỡng…ôm! Tôi loay hoay trong vòng tay anh, cảm thấy mình sắp ngạt thở bởi bị anh ôm quá chặt. Ghét thật! Lại lừa tôi nữa rồi! Thôi, vẫn còn đùa được như thế này là tốt lắm rồi.

“Gầy quá Linh ơi. Ôm không đã tí nào.”

“Xì! Muốn đã thì ôm Ly ấy.”

“Còn nói không ghen?”

“_”

“Còn ghen là tốt! Anh chỉ sợ em hết ghen thôi.”

“Anh cứ cho là em ích kỉ đi, nhưng từ lần sau…đừng có liều mạng như thế nhé!”

Tôi vòng tay ôm chặt lấy anh, như thể sợ anh sẽ biến mất vậy. Anh chỉ được phép là của tôi thôi, tôi không đồng ý cho anh phải chịu đau vì người còn gái khác, thậm chí là đau vì tôi tôi cũng không đành lòng. Anh đau, tôi còn đau hơn anh nhiều, rất nhiều ấy.

Chẳng rõ từ bao giờ, con người này đã trở thành người quan trọng nhất đối với tôi rồi. Anh mà có làm sao, chắc tôi phát điên mất!

“Ừ thì không liều mạng. Cùng lắm là liều mạng cho em thôi, được chưa?”

“Còn đùa được nữa? Anh nhìn anh xem! Để cho người ta đánh đến thế kia… Anh có biết lúc nãy nhìn thấy anh em sợ lắm không hả? Em cứ tưởng anh_”

Câu nói của tôi bị cắt ngang, bởi cái ấn môi thật mạnh của anh. Trong lúc tôi còn ngây người ra chưa hiểu chuyện gì, thì đã bị anh “khóa” chặt trong vòng tay. Có chút giật mình vì bị “tấn công” bất ngờ như thế, tôi toan vùng ra, nhưng lại chẳng thể thắng nổi người con trai ở phía đối diện. Anh đang hôn tôi, một nụ hôn dài, và sâu. Nóng bỏng đến độ làm tôi mất dần khả năng kháng cự. Nụ hôn của anh khiến cho lí trí tôi tê liệt hoàn toàn trông giây phút này. Tôi tóm chặt lấy cổ áo anh trong vô thức như thể tìm kiếm cho mình một cái gì đó để bấu víu vào, chưa bao giờ tôi hình dung mình có một nụ hôn mãnh liệt đến thế.

Anh bất chợt buông tôi ra, hơi thở dồn dập, khiến cho kẻ trong vòng tay anh là tôi tim cứ đập liên hồi theo từng nhịp thở của anh. Lúc này đây, dường như thăng bằng cũng mất hẳn, anh phải chống hai tay xuống thành giường mới có thể chống đỡ bản thân mình không đổ lên người tôi. Tôi nhìn anh chăm chăm, ánh mắt chẳng thể rời khỏi đôi môi đầy ma lực đó. Tôi thấy hối hận, lẽ ra khi nãy tôi phải…cắn vào đôi môi đó mới phải!

“Nhóc!”

Giọng nói anh vang lên bên tai tôi, trong khi cả người anh vẫn đang áp sát tôi vậy đấy. Ở trong tình huống này, tôi cảm thấy…khó thở cực kì. Tôi không trả lời nổi anh, chỉ biết dụi đầu vào ngực anh, lẩn tránh cái ánh mắt đáng ghét đó.

“Anh hỏi em một chuyện.”

“D..dạ…”

“Anh đã bảo là đợi đến lúc em thi đại học xong, nhưng chỉ còn hai ngày nữa thôi. Bây giờ, em có thể trả lời anh được không?”

“T…trả lời…gì…ạ?” – Tôi bất lực hoàn toàn với giọng nói của mình. Dù đã cố tỏ ra bình thường nhất, nhưng mà nó vẫn lộ rõ vẻ run rẩy và bối rối của khổ chủ.

“Có đồng ý làm người yêu anh không? Có thích anh không? Anh muốn nghe câu trả lời rõ ràng.”

“Em_”

“Dương! Em làm gì mà để cổng mở toang_” – Tôi và anh Dương bị giật mình bởi giọng ai đó vang lên ngay bên tai. Hoảng hốt đưa mắt nhìn quanh, tôi gần như chết lặng đi khi nhìn thấy chị Nguyệt đang đứng ngay trước cửa phòng anh – “Ơ! Hai đứa…”
Chương 42

Ads “Dương! Em làm gì mà để cổng mở toang_” – Tôi và anh Dương bị giật mình bởi giọng ai đó vang lên ngay bên tai. Hoảng hốt đưa mắt nhìn quanh, tôi gần như chết lặng đi khi nhìn thấy chị Nguyệt đang đứng ngay trước cửa phòng anh – “Ơ! Hai đứa…”

Tôi vội vã…đạp phắt anh ra khỏi người mình, khi mà kịp thời tỉnh ngộ, tôi nhận ra chúng tôi đang ở trong tư thế không được hay ho gì cho lắm. Và đặc biệt là cả hai còn đang Ở TRÊN GIƯỜNG nữa. Nghĩ là vậy, tôi vội đẩy anh ra khỏi người mình, vô tình khiến anh…rơi bịch một cái xuống sàn nhà.

“Oái!”

“Chết! Anh có làm sao không?”

Tôi luống cuống chạy lại đỡ anh. Tôi đúng là thiếu suy nghĩ thật. Anh đang bệnh thế này mà tôi còn đối xử “bạo lực” với anh như thế đó. Đỡ anh ngồi lên giường, tôi không ngừng lẩm bẩm trong miệng:

“Em xin lỗi nha! Tại em cuống quá. Anh có đau chỗ nào không? Em xin lỗi, em xin lỗi.”

“Ừ không sao đâu. Sao thỉnh thoảng em…khỏe đột xuất thế?”

“Dương! Đầu em làm sao thế?”

Chị Nguyệt ném chiếc túi xách sang một bên, cuống quýt chạy lại hỏi thăm đứa em trai yêu quý, ngay sau khi nhìn ra cái đầu đang quấn băng của anh. Trước sự lo lắng của chị Nguyệt, anh chỉ khẽ lắc đầu cho qua chuyện:

“Em không sao. Em can người ta đánh nhau nên bị ăn đòn lây đấy mà.”

“Cái gì? Em có bị hâm không thế? Thấy đánh nhau thì tránh ra chứ.”

“Em biết rồi mà chị. Linh cũng mắng em rồi.”

“Ơ… Chào em. Chị quên mất!” – Tới lúc này, chị mới chịu quay sang nhìn tôi, trên gương mặt vẫn chưa hoàn toàn hết vẻ lo lắng.

“Em chào chị ạ.”

Tôi bối rối cúi đầu chào chị. Lâu lắm rồi mới gặp, thật không ngờ lại để chị nhìn thấy trong hoàn cảnh không ra gì như thế. Vậy mà trong lúc tôi còn đang lơ ngơ cúi chào chị, thì anh Dương đã thò tay ra…kéo áo lên cho tôi. Hic, lúc đến đây dù mưa gió nhưng tôi vẫn gọn gàng lắm cơ, vậy mà chị lại nhìn thấy tôi trong bộ dạng này: trang phục thì xộc xệch, áo sơ mi thì tụt xuống tận vai. Tất cả là tại anh! Hôn kiểu gì mà giống như…khúc dạo đầu của phim 18+ thế này.

“Chị xin lỗi! Tại thằng Dương không cài cửa cổng sắt, chị lo quá nên vào mà quên gõ cửa, chị không biết là hai đứa…”

Chị Nguyệt tiếp tục nói, có lẽ là sau khi nhìn thấy gương mặt đỏ lừ vì xấu hổ của tôi và cả anh Dương. Tôi cắn chặt môi, có cảm giác như mình vừa bị ai đó hạ đo ván:

“Không phải đâu chị ơi. Chỉ là…”

“Không phải ngại với chị. Chuyện này bình thường ấy mà.” – Chị nhanh chóng xua tay, tỏ vẻ cảm thông lắm – “Bọn

Trang: [<] 1, 121, 122, [123] ,124,125 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT