|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
tôi như thể đóng băng lại, khi tôi nhanh chóng nhận ra bên trong đám đông đó xuất hiện vẻ mặt đểu giả của Nguyễn Đăng Khoa – leader Holic Crew.
Sau nụ cười nhếch mép có phần mỉa mai vừa khẽ kín đáo dành cho tôi, anh ta quay sang nhìn anh Dương, tươi cười chào hỏi:
“Lâu lắm mới gặp, thằng em! Mà đầu làm sao thế này?”
“Em cái đầu mày ấy.” – Anh Dương vui vẻ đập tay với Khoa và những người đi cùng – “Tai nạn. Họp lớp mà không rủ tao à?”
“Có mấy mống thế này thì lớp gì? Đói quá thì đi ăn thôi. Sáng giờ gọi điện cho mày cả trăm cuộc có được đâu, rủ thằng Khánh thì nó bảo phải đi cùng người yêu. Hừ, tưởng bọn mày giờ nổi tiếng quên hết anh em.”
“Điện thoại tao hỏng rồi, chưa có sửa. Còn thằng Khánh…mới vui duyên mới, để mặc cho nó sung sướng chút đi mày.”
“Mày khác quái gì nó.”
Câu nói của Khoa khiến cho những người đi cùng cũng như cả anh Dương đồng loạt đưa mắt qua nhìn tôi. Đặt cốc pepsi xuống bàn, tôi lễ phép cúi đầu chào những người bạn của anh Dương, nhưng vẫn tuyệt nhiên chẳng buồn để cái gã tên Khoa vào trong tầm mắt:
“Em chào các anh ạ.”
“Chào em.”
Một vài người lên tiếng đáp lại tôi. Nhận ra bọn họ cũng khá thân thiện, không đáng ghét như cái con người dẫn đầu kia, tôi cũng cảm thấy có đôi chút thoải mái hơn. Vậy mà niềm vui ngắn chẳng đầy gang, Khoa quay sang nói với anh Dương một câu tưởng như bình thường, nhưng lại làm tôi cảm thấy chưng hửng:
“Dù sao cũng là gọi điện rủ mày đi cùng rồi nhưng không gọi được, giờ ngồi chung được không?”
Tôi thấy anh Dương vừa đưa mắt quay sang nhìn tôi đầy vẻ thăm dò, khiến tôi cảm thấy có chút xao động. Anh khi nãy chẳng phải đã tỏ ra vui mừng nhiều lắm khi gặp lại những người bạn cũ hay sao? Tôi ghét Khoa thật đấy, nhưng còn nhiều người đi cùng nữa, với cả tất cả đều là bạn anh mà. Thôi kệ đi, đi đông người thế này chắc anh ta chẳng có thời gian mà mỉa mai tôi đâu!
Nghĩ là vậy, tôi bèn thoáng gật đầu đồng tình trước cái nhíu mày dò hỏi từ phía anh.
“Ok! Ngồi cùng đi.”
Ngay sau cái gật đầu của anh, mọi người bắt đầu lục đục…mò đi lấy ghế. Nhân lúc bạn mình chưa quay lại, anh Dương nhanh chóng đẩy phần ăn qua chỗ tôi, đồng thời kéo ghế sang chỗ tôi ngồi. May thật! Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ bị bỏ rơi trước cuộc hội ngộ này cơ.
Suy cho cùng anh lại nghĩ cho tôi nữa rồi!
“Nhảy qua đó nhanh thế? Sợ bọn tao tán người yêu mày à?”
Giọng nói châm chọc của một chàng trai đeo kính cận vang lên, khi mà tôi còn đang nhìn anh chằm chằm. Nhận ra mục đích câu nói không chỉ hướng tới riêng anh, tôi khẽ đỏ mặt, giả vờ loay hoay hút pepsi tiếp.
“Tất nhiên.” – Vậy mà trước lời châm chọc đó, anh lại thản nhiên thừa nhận.
“Giữ người yêu chặt vào, thằng bạn.”
Giọng điệu mỉa mai của Khoa vang lên bên tai tôi. Dù không phải là đứa thông minh xuất chúng gì, nhưng tôi nghĩ rằng mình hiểu anh ta nói vậy là có ý gì, lại gián tiếp khơi lại chuyện giữa tôi và Quân ở Vincom đây mà. Đến giờ tôi vẫn không thể nào quên cái ánh mắt giễu cợt và khinh bỉ anh ta dành cho mình, sau khi phán tôi là kẻ “bắt cá hai tay”. Cả đời tôi sẽ không bao giờ quên đâu!
“Mày không phải nhắc.” – Có vẻ như không hiểu được ý của Khoa, một người nào đó nói chen vào – “Mày không thấy nó đề phòng cả với bọn mình à?”
“Thằng Dương đề phòng thì có gì lạ! Cái chính là…tâm ý của em dâu!”
Đến lúc này thì mọi âm thanh cười đùa ban nãy đều im bặt, khi ai nấy cũng có thể nhận ra Khoa đang đá đểu tôi không chút nể nang gì. Nắm chặt chiếc dĩa ăn trong tay, tôi cố ngăn mình không phi thẳng nó vào mặt anh ta. Tôi dám làm thế lắm chứ, không phải chỉ là cách nói văn vẻ của tôi thôi đâu! Thực ra thì nếu không nể Khoa là bạn của anh Dương, tôi đã chẳng ngần ngại tát cho anh ta một cái ngay từ hôm ở Vincom rồi. Thấy tôi hiền là bắt nạt hay sao hả trời?
“Sao anh quan tâm đến chuyện của bọn em vậy?” – Tôi nhanh chóng lên tiếng, khi nhận thấy anh Dương cũng đang định nói gì để bênh vực mình – “Anh… thích em à?”
Câu hỏi được thốt ra với vẻ mặt ngây thơ nhưng có phần…trơ tráo của tôi khiến cho người ngồi bên cạnh Khoa không khỏi sặc nước, bản thân anh ta cũng trợn tròn mắt ra trước câu hỏi muôn phần vô lí của tôi. Ngón tay khẽ gõ nhịp trên mặt bàn như một cách giúp tinh thần…minh mẫn ra, Khoa nhướn mày nhìn tôi đầy nghi ngại:
“Có hoang tưởng không vậy cô em?”
“Mới khi nãy gọi em dâu, bây giờ đã cô em là sao? Xem ra…”
“Thôi nào.” – Khoa dường như đang mất dần sự kiên nhẫn trước
gương mặt “giả nai” quá đáng của tôi – “Anh không phải loại cướp người yêu của bạn.”
“Nhưng chia rẽ người ta thì dám lắm chứ?”
“Ăn nói cẩn thận đi cô bé.”
“Em có nghe kể qua, chuyện ở phòng tập của Holic Crew tuần trước…”
“Được rồi! Không nói chuyện này nữa.”
Anh Dương đột ngột xen vào, như thể sợ tôi và Khoa, một trong hai, hoặc là cả hai, sẽ không còn giữ được bình tĩnh nữa. Nhưng xét vào cục diện hiện tại, tôi đoán chắc người đó không phải là tôi. Cứ nhìn vẻ mặt đỏ phừng phừng của gã con trai ngồi đối diện, tôi không thể không cảm thấy hả hê trong lòng. Anh Dương cũng biết được tôi đang nói đến điều gì, và chuyện đó sẽ đả kích đến Khoa ra sao, nên đã nhanh chóng can ngăn. Được nhìn thấy bộ dạng của anh ta như vậy với tôi cũng là đủ lắm rồi! Với một kẻ ưa sĩ diện như leader của Holic Crew, chắc hẳn không muốn chuyện đáng hổ thẹn của mình bị rêu rao trước mặt đông người đến thế.
Tôi vốn dĩ cũng đâu biết chuyện gì xảy ra, cho dù nó có chút ít liên quan tới mình. Số là hôm Hoàng đèo tôi tới bệnh viện, thằng nhóc có kể là chiều hôm đi chơi với S.I.U về ngang qua phòng tập đắt giá của Holic Crew trên đường Phạm Ngọc Thạch, thằng nhóc đã bắt gặp một sự kiện khá hay ho: DMC đón đầu chặn đánh Khoa. Vậy là Quân không thèm đếm xỉa đến sự can ngăn của tôi, vẫn nhất quyết đi tìm Khoa để trả thù. Nhưng hỡi ôi, sự việc đáng cười là ở chỗ, Nguyễn Đăng Khoa – leader của Holic Crew, lừng lẫy cả Hà Nội, hóa ra lại là một kẻ…nhát chết. Do sự bị ăn đòn, anh ta đã để mặc đám đàn em nhớn nhác lo đối phó, còn mình thì rúc đầu ở nhà đến gần một tuần, không dám bén mảng đến phòng tập.
Xui cho Khoa, chuyện đã đến tai Hoàng, làm gì có thể kết thúc trong im lặng.
“Xem ra lớp mình cũng có lắm nhân tài phết nhỉ?” – Một người ngồi gần anh Dương khẽ lên tiếng – “Hồi thi đại học thì được hai đứa đỗ thủ khoa hai trường, bọn mày thì học hành…chả ra gì, vậy mà bây giờ cũng
nổi tiếng đến thế.”
“Nói tao học hành không ra gì là không được. Tao thông minh sáng láng thế này, chẳng qua ưa dựa vào thằng Khánh thôi đấy chứ!” – Anh Dương phản bác, giọng điệu có phần bất bình – “Mà càng nghĩ càng thấy mày nói không đúng, sao dám nói thằng Khánh học hành không ra gì được.”
“Ừ quên thằng “nhân tài” đấy. Rõ dở hơi! Cứ tưởng nhất quyết làm vũ công, hóa ra lại lao đầu vào Học viện Ngân hàng.”
“Đấy là chuyện gia đình nó, mình biết thế nào được.”
“Ừ! Mà nghe đồn thằng Khánh có người yêu hả? Tao nghe thằng Khoa nói mà không tin nổi đấy.”
“Thật! Có gì mà không tin?”
Tôi thấy anh Dương khẳng định bằng một giọng nói chắc nịch, có phần tự hào, chỉ có điều tôi không rõ anh tự hào về người bạn thân hoàn hảo của mình, hay là tự hào về cô “em gái” chân thành đã kiên trì theo đuổi bạn thân anh.
Tôi cũng cảm thấy có chút buồn cười, khi nghe những người kia nói rằng không tin nổi chuyện anh Khánh có người yêu. Đẹp trai như anh, nổi tiếng như anh, tài năng như anh và đặc biệt là dịu dàng như anh, tại sao khi có người yêu lại khiến người đời kinh ngạc như thế? Phải chăng cũng chính vì do cái tính dịu dàng của anh ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng đấy? Cũng chính vì những đặc điểm này, đã từng khiến My từng nghĩ rằng vĩnh viễn chẳng thể chạm vào trái tim anh đó sao?
My thích anh vì sự dịu dàng ẩn kín đó, nhưng cũng không dám lại gần anh vì lẽ đấy.
Kể ra mới thấy, tình cảm của con người không phải ai cũng giống như ai. Tôi chẳng thể nào hiểu nổi My, nhưng tôi tin vào sự lựa chọn của con bé. Sự lựa chọn khiến tôi dù là kẻ ngoài cuộc, cũng cam đoan tin tưởng rằng My sẽ không bao giờ hối hận.
“Thế vụ yêu đương đấy là sao?”
“Sao là sao?” – Anh Dương nhướn mày hỏi lại.
“Con bé đó. Bọn tao nhìn qua rồi, có hơi shock. Nó không phải Dancer, cũng chẳng phải người có danh tiếng gì, sao lại thành người yêu thằng Khánh thế?”
“Ơ! Thế cứ phải là Dancer hay người nổi tiếng gì thì thằng Khánh mới được yêu à?”
Từ trong thâm tâm, tôi hoàn toàn tán thành với ý nghĩ của anh Dương. Hừ, sao người kia dám giở giọng coi thường My như thế cơ chứ? Anh ta thì biết gì về con bé mà nói?
“Chỉ là bọn tao thấy hơi ngạc nhiên thôi.”
“Quen dần đi là vừa.”
“Nhưng nhìn vào cũng thấy…” – Đến lúc này Khoa mới lên tiếng, có lẽ là đã hết cách nhẫn nại để im lặng. Đáng ghét là lời anh ta nói tiếp theo lại càng khiến tôi căm ghét anh ta hơn gấp tỉ lần – “…thằng Khánh và con bé đó nhìn quá khập khiễng!”
“Ý gì?” – Tôi nhanh chóng nhận thấy sự khó chịu trong câu hỏi của anh Dương. Anh cũng giống như tôi, cảm thấy bực tức khi có người nói những điều không hay về My.
Chỉ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




