watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11890 Lượt

tình sao?”

“Cô xin lỗi. Chỉ vì…”

“Cô muốn cháu biết chuyện này và chấp nhận Ly là chị em?”

“Linh! Cô xin lỗi.”

“Tại sao mọi người cứ nhất định phải đối xử với cháu như thế?”

Hình như trên thế giới này, ngoài mẹ và anh Dương ra, thì mọi người đều cho mình cái quyền đặt tôi vào tình thế đã rồi hoặc không quan tâm đến suy nghĩ của tôi thì phải. Bài học về chuyện đi cùng Quân vẫn còn đó, dù đã làm hòa với mọi người, nhưng thật sự là lúc đó tôi đã bị bỏ lại một mình và tự mình phải đấu tranh với mọi thứ, trong khi những người xung quanh chỉ cần biết tôi có lỗi và để mặc tôi. Giờ lại thêm mẹ Ly nữa. Tôi không biết bà làm như vậy là có ý gì, nhưng liệu có quá đáng với tôi quá không? Bà muốn Ly nhận bố thì cứ việc, nhưng tại sao phải lôi cả tôi vào chuyện này? Tại sao lại để tôi và Ly phải gặp nhau, để rồi bây giờ coi nhau như kẻ thù?

“Linh à, nghe cô!” – Mẹ Ly vội tóm lấy tay tôi, khi bà thấy có vẻ như tôi đang dần mất bình tĩnh – “Cô xin lỗi vì đã làm như vậy, nhưng cô không còn cách nào khác.”

Bà ta nói xong rồi gập cả người lại vì ho, những tiếng ho thống thiết nhưng đứt đoạn, như thể bà không có đủ sức vậy. Tôi cảm thấy khá bối rối trước bệnh tình của người đàn bà trước mặt, bèn luống cuống vỗ nhẹ vào lưng bà, như mỗi lần tôi lên cơn ho mẹ thường làm cho tôi vậy. Mãi tới khi cơn ho điên cuồng kia đã dứt, tôi mới dè dặt lên tiếng hỏi:

“Cô bị bệnh gì vậy?”

“Linh à,… hãy hiểu cho cô, cô không còn nhiều thời gian nữa.”

“Cô nói vậy là sao?” – Tôi trừng mắt sau câu nói của mẹ Ly, chợt cảm thấy như có một luồng điện vừa chạy dọc sống lưng mình.

Không còn nhiều thời gian?

Nói như vậy, không lẽ nào mẹ Ly…

“Cô nói dối! Cô đang lừa cháu,… phải không?”

“Không! Cô xin lỗi. Chỉ vì cô không còn sống được bao lâu nữa nên mới từ Sài Gòn về Hà Nội, cô chỉ muốn Ly được chấp nhận, cô chỉ muốn được an lòng về nó trước lúc đi xa mà thôi.”

“Cô…cô không thể chết! Cô mà chết thì Ly biết làm thế nào?”

Tôi bất giác cảm thấy mắt mình cay xè trước lời thú nhận của mẹ Ly. Tôi không tin, không muốn tin vào cái sự thật này! Khổ cả một đời, đau đớn cả một đời,… vậy mà cuối cũng lại ra đi đầy trăn trở vậy sao? Ông trời đã quá bất công rồi! Mẹ Ly không đáng phải chịu như vậy, bà không có lỗi gì hết, sao ông trời lại đối xử với một người tốt như vậy cơ chứ?

Còn Ly nữa, nếu mẹ nó thật sự chết, nó sẽ ra sao? Mười tám năm qua, Ly đã không được hưởng tình thương của bố, nó chỉ biết sống và dựa vào mẹ mình, vậy mà bây giờ nó lại sắp mất nốt mẹ. Ly mạnh mẽ lắm, chai sạn lắm,… nhưng làm sao có thể?

“Kìa Linh, cháu đừng khóc như thế.”

“Cháu không có khóc. Cô đừng nói linh tinh! Cháu…cháu hận cô lắm, cháu không thể để cô ra đi dễ dàng như vậy.”

“Cô không có quyền lựa chọn. Coi như cô cầu xin cháu, cháu có thể chấp nhận Ly được không?”

“Không phải cháu không chấp nhận Ly, mà là Ly không chấp nhận cháu.”

“Cái…cái gì?”

“Nó ghét cháu tới mức có thể đẩy cháu vào ô tô ấy chứ.”

“Ly không phải là người như vậy đâu Linh à! Cô biết chuyện hai đứa không ưa nhau, cũng nghe Hoàng kể chuyện Ly luôn tỏ ra trơ lì và gai góc trước mặt mọi người, nhưng tất cả chỉ là lớp mặt nạ. Từ ngày cô vào viện, mọi khó khăn đều đổ dồn lên vai nó, nhưng nó vẫn tỏ ra kiên cường, nhưng rồi mỗi khi ở một mình thì nó lại khóc. Cháu hiểu rằng nó rất ganh tị với cháu mà, phải không?”

“_”

“Từ ngày còn bé, nó dường như đã cô lập với mọi người khi luôn bị đám bạn cùng lớp coi thường, nói rằng nó không có bố, nó luôn cô đơn như vậy đấy. Vậy nên khoác lên mình lớp vỏ ngoài như vậy, dường như nó đã quá quen rồi…”

“_”

“Có vẻ như Hà Nội này mới là nơi dành cho nó. Ở đây cô thấy nó vui hơn rất nhiều. Dù cho phải gánh vác cuộc sống từ rất sớm, nhưng nó có bố, có bạn bè, có cả người yêu nó nữa.”

“…Người yêu Ly?”

Tôi cảm thấy hơi ngờ ngợ trước câu nói của mẹ Ly, bỗng dưng linh cảm rằng mình sẽ biết người này. Nhưng nếu như Ly đã có người yêu rồi, vậy thì nó tốn công tranh giành anh Dương với tôi để làm gì?

“Ừ. Chắc cháu cũng biết người đó phải không, cô nghe Ly nói là cùng nhóm mà. Cậu ấy lớn hơn hai đứa khoảng hai, ba tuổi, có mái tóc nâu ấy.”

“Anh ấy…nói là người yêu Ly ạ?”

“Ừ! Dạo gần đây ngày nào hai đứa cũng cùng vào thăm cô. Thằng bé đấy trông khá tử tế, lại lễ phép nữa. Nó cũng làm cô cảm thấy yên tâm phần nào. Từ ngày quen thằng bé đấy, cô thấy Ly vui hơn hẳn, nó… Linh, cháu nghe cô nói gì không vậy?”

Lớn hơn tầm hai, ba tuổi.

Tóc nâu.

Người yêu Ly.

Đừng nói với tôi là…

“Người ấy…” – Tôi thẫn thờ quay sang nhìn mẹ Ly, sau cái chạm vai thật nhẹ của bà – “…tên là Dương đúng không cô?”

.

.

.

“Em chào mọi người!”

Tôi khẽ đẩy cửa phòng tập, chợt cảm thấy chói tai khi giai điệu của “Trouble Maker” dội vào tai mình. Nhanh chân bước vào trong phòng rồi đóng cửa, tôi bắt đầu tiến về phía My, con bé lúc này đang ngồi soi xét tấm poster thể lệ cuộc thi nhảy sắp tới.

Nhìn thấy tôi, anh Khánh nói lớn, cố để át tiếng ồn ào trong này:

“Sao em lại đến đây?”

“Em vừa thi xong rồi mà.”

“Vậy làm được chứ?”

“…Em nghĩ là được.”

Tôi nhíu mày suy nghĩ một hồi rồi mới trả lời anh Khánh. Hai ngày thi đại học của tôi trôi qua chóng vánh đến vậy đấy. Thi xong, nộp bài, gấp tờ đề thi làm bốn rồi phi vào sọt rác, với tôi như vậy mới là thi xong. Trái ngược với mọi người, tôi không có hứng thú với việc so lại kết quả. Nếu biết mình vô tình làm sai chỗ nào thì cũng đâu thể sửa được, biết để rồi ngồi tự trách mình, tôi không thích. Vậy nên một khi đã thi xong, tôi không muốn nghĩ nhiều về vấn đề này nữa.

“Nhóc! Sao anh gọi em suốt không được thế?”

Tôi hơi giật mình khi một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Chậm chạp ngước lên nhìn anh, tôi cảm thấy có một cái gì đó đang khẽ trào lên trong lòng mình. Vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đấy, vẫn cười với tôi bằng nụ cười đấy, phải không?

Anh là người yêu tôi, hay là người yêu Ly?

“Em để điện thoại ở chế độ yên lặng, quên mất anh ạ.”

“Ừ! Vậy ngồi đây đợi anh tập nốt nhé.”

“Vâng.”

Tôi nhanh chóng cụp mắt xuống nhìn sàn gỗ, ngay sau khi anh vừa đứng lên đi khỏi.

Tại sao anh lại phải nói dối như vậy, chỉ là để mẹ Ly an lòng thôi sao? Ừ, có lẽ là vì lí do đấy. Có thể do biết mẹ mình không còn nhiều thời gian nữa, nên Ly mới nhờ anh nói dối như vậy để làm bà an lòng. Cho dù lí do có là như vậy, thì giữa hai người cũng phải thân nhau đến mức nào mới có thể khiến anh nhận mình là người yêu Ly được chứ.

Giờ thì tôi đã hiểu, hóa ra trong khoảng thời gian gần đây anh thân thiết và hay đi với Ly là do anh đã biết được hoàn cảnh của gia đình Ly như thế nào. Một mình gánh vác chuyện gia đình, lo cho mẹ,… dù sao thì Ly cũng cần một chỗ tựa. Xui xẻo thay, người sẵn sàng trở thành chỗ dựa cho Ly lại là người yêu tôi. Phải rồi, có lẽ anh nghĩ tôi sẽ không bao giờ gặp được mẹ Ly nên mới quyết định làm như thế. Nếu hôm nay Hoàng không dẫn tôi vào, thì đến bao giờ tôi mới có thể biết được sự thật?

Ngày nào anh cũng vào viện cùng Ly?

“Hôm nay anh phải đi làm Model, em ở nhà học ngoan nhé.”

“Hôm nay bác anh mới về Việt Nam, anh không qua đón em được.”

“Hôm nay anh phải tập, có gì em đi cùng Kim nhé.”

Nói dối!

Tất cả những gì diễn ra xung quanh tôi, thật sự là không thể nhìn vào bề ngoài mà phán xét nữa rồi! Cuộc đời mà, sao bỗng dưng lại trở nên phức tạp đến như vậy?

Tôi đã từng cho rằng mẹ Ly là người cướp chồng với mẹ tôi, nhưng đâu có phải. Mẹ Ly đúng là người đến sau thật, nhưng mẹ tôi mới là người thứ ba.

Tôi đã cho rằng Ly là một đứa con gái giả tạo. Ừ, nó đúng là giả tạo thật, khi mà cố khoác lên mình lớp vỏ trơ lì, gai góc, để rồi giống như Uyên, chỉ biết khóc mỗi khi ở một mình.

Tôi đã cho rằng anh Dương là người tốt với tôi nhất, yêu thương tôi nhất trên đời này ngoài bố mẹ. Anh thật sự là rất yêu thương tôi, nhưng sau lưng tôi anh lại mang danh nghĩa người yêu của một người khác.

Tôi đang cảm thấy sợ hãi chính bản thân mình. Rõ ràng nghi ngờ là vậy, ghen tuông là vậy, nhưng trước mặt anh lại tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Vẫn cười cười nói nói như không cảm thấy gì, mặc kệ trong lòng thì đang quặn lên từng chút một. Tại sao tôi phải như thế này cơ chứ, tôi đang dần trở nên giả tạo giống Ly hay sao?

Nhưng tôi biết phải bắt đầu như thế nào đây, tóm lấy tay anh, hỏi rằng: “Tại sao anh lại lừa dối em như thế? Anh chỉ được là người yêu của em thôi, anh đừng “bắt cá hai tay” như vậy!”, tôi sẽ làm như thế?

“Bắt cá hai tay”? Tôi có thể nói anh như vậy?

Chắc chắn là không rồi. Vậy nên bây giờ tôi mới căm ghét chính bản thân tôi. Rõ ràng là khó chịu, rõ ràng là muốn hỏi anh, nhưng rồi cuối cùng lại im lặng. Tôi sợ anh sẽ cho rằng mình quá phiền phức, quá lắm chuyện và cả hẹp hòi nữa. Thắc mắc vì sợ mất anh, nhưng cũng vì sợ mất anh mà không dám hỏi. Tôi bị điên thật rồi!

“Dương! Mày vào chậm hơn Ly rồi.”

Anh Khánh tắt đài, nói trong khi

Trang: [<] 1, 125, 126, [127] ,128,129 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT