watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11888 Lượt

hồn nhiên gọi điện đúng lúc tâm trạng tôi tồi tệ nhất, để rồi bị tôi mắng cho một trận vì tội trạng của cậu ta. Thế mà Quân vẫn một mực im lặng để tôi mắng và cuối cùng hỏi điều gì đã khiến tâm trạng tôi trở nên tệ hại đến như thế. Vậy nên tôi quyết định cho qua, lúc này đầu óc tôi nặng nề lắm rồi, giận cả Quân nữa chắc tôi phát điên mất.

Nhận lấy cốc kem mà Quân vừa đưa, tôi xúc một thìa thật to rồi thả vào miệng. Kem bạc hà đắng thật. Chả hiểu sao tôi lại thích ăn nữa. Người ta thích uống café, vì có vị ngọt đằng sau vị đắng đã đành, nhưng kem bạc hà ăn mãi cũng chỉ thấy đắng mà thôi.

“Cậu rất giống một người mà tôi ghét.”

“Này! Nói thế mà nghe được à?” – Quân như giãy nảy lên sau câu nói của tôi.

“Thật mà. Bên trong thì là người tốt, nhưng bên ngoài lại tỏ ra đáng ghét. Tôi không hiểu được, tại sao các cậu phải như vậy?”

“Đó là cách sống. Gọi là

là “cách”, nhưng nhiều khi chúng tôi không được quyền lựa chọn, như thể sinh ra đã là như vậy rồi.”

“Giữa một người trong xấu, ngoài tốt; với một người ngược lại, thì mọi người sẽ quý ai hơn?”

“Đừng hỏi tôi câu hỏi ngớ ngẩn như vậy. Có chuyện gì nói thẳng ra đi, tôi không quen suy nghĩ những thứ quá trừu tượng.”

“Tôi là một đứa rất xấu xa, cực kì xấu xa, nhưng lại luôn tỏ ra mình là một kẻ tử tế.”

“Ai nói cậu như vậy à?” – Quân nhíu mày, bộ dạng cậu ta như thể sẵn sàng đập cho cái người nói xấu tôi một trận vậy – “…Cho nên cậu mới hẹn tôi ra đây trong bộ dạng này?”

“Đồ điên!”

Tôi cố cười trước câu nói đùa của Quân. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi bước chân ra khỏi cửa với bộ dạng thê thảm đến thế. Ngay đến lần bị G7 đánh mà đi cùng anh Khánh, thì tôi cũng còn có cái áo khoác của anh khoác đỡ ra ngoài. Còn hôm nay thì bộ dạng ướt như chuột lột ở phòng tập tôi có như thế nào, thì tôi cũng bê nguyên xi nó ra đường. Dù gió có giúp tôi hong khô quần áo, nhưng trông cũng chẳng thể tử tế hơn được.

Tôi nhìn vào cốc kem trước mặt mình, tiếp tục nói:

“Tôi nói thật đấy, tôi cứ tưởng tôi tốt đẹp lắm, nhưng hóa ra tôi lại chẳng ra gì.”

“Cậu đã làm điều gì sai sao, làm cái điều mình biết không nên nhưng vẫn cố làm ấy?”

“Tôi không biết nữa. Tôi chỉ thấy rằng có điều tôi nên làm, nhưng lại không làm thôi.”

“Tôi chẳng biết nên khuyên gì cậu cả, chỉ là trước hết, cậu nên sống cho bản thân mình. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì sau tất cả, chỉ có chính bản thân mình là sẽ không phản bội mình mà thôi.”

“Tôi mệt mỏi với cuộc sống này lắm Quân ạ.” – Tôi vừa nói vừa gục đầu mình xuống bàn, cảm giác như bản thân mình thật tệ hại – “Chỉ tiếc là tôi đã từng tự tử một lần rồi, nên không thể lặp lại điều đó nữa.”

“Cậu…cậu tự tử?”

“Ừ. Tôi đã uống hết tất cả các loại thuốc trong nhà. Kể ra cũng điên thật! À không, nhờ khi đó tôi tự tử, tôi mới biết anh Dương thích mình.”

“Thôi đi, chuyện chết người như thế mà còn cười được!”

“Chứ tôi biết làm thế nào bây giờ?” – Tôi ngồi bật dậy, lúc la lúc lắc cái đầu như một đứa trẻ con. Thật ra, tôi đang cố tỏ ra mình vẫn rất bình thường, hoặc là không đến mức quá tệ hại – “Hay là tôi đi một nơi thật xa nhỉ?”

“Cậu nỡ bỏ anh Dương lại sao?” – Quân hỏi tôi, ánh mắt cậu ta đầy vẻ thăm dò xen lẫn thách thức.

“Ừ… đúng là không nỡ. Đó là lí do tôi sắp phát điên lên đây… Người như anh Dương, có chuyện gì mà…cực ghét không?”

“Là sao?”

“Nghĩa là anh ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nếu như tôi làm việc ấy… Mà cậu chắc không biết đâu nhỉ?”

Tôi thở dài, rồi lại tiếp tục xúc kem ăn. Ăn kem là sở trường của tôi, nhất là kem bạc hà, vậy mà ngày hôm nay tôi lại không có chút hứng thú gì, xem ra tâm trạng đúng là tồi tệ thật. Quân hít một hơi thật sâu, có vẻ như tâm trạng buồn bã và có chút điên loạn của tôi hôm nay cũng làm cho cậu ta cảm thấy không thoải mái.

“Cậu đang định làm cho anh Dương ghét cậu đấy à?”

Tôi dường như bất động sau câu hỏi của Quân, thật sự là tôi đang có ý định như vậy sao? Tôi chỉ tò mò muốn biết thêm về anh thôi mà. Tôi chỉ muốn thế thôi mà. Tôi không có ý gì đâu, Quân đã nghĩ quá nhiều rồi!

“Tôi thích anh ấy nhiều lắm, thích như thế này này…” – Tôi vừa nói vừa vung hai tay sang bên, khua chân múa tay loạn xì ngậu, hệt như một con điên vậy. Tôi không uống rượu mà, sao lại có thể say? – “… À không, còn nhiều hơn ấy chứ!”

“Này! Cậu điên thật rồi hả?”

Quân vội tóm lấy tay tôi ngăn lại, khi mà tôi cứ không ngừng múa may lung tung, thu hút sự chú ý của khá nhiều người xung quanh. Hình như tôi bị điên thật rồi! Gục đầu vào vai Quân sau cái kéo tay rất nhẹ của cậu ta, tôi không thể ngăn được tiếng thở dài của mình:

“…nhưng tôi lại chưa bao giờ nói cho anh ấy nghe cả.”

“Chưa bao giờ?” – Quân chậm rãi hỏi, khi mà cậu ta có vẻ bất ngờ khi thấy tôi để yên mặc cho cậu ta kéo mà không có lấy một chút phản kháng – “Vậy là cậu quá thử thách anh ầy rồi!”

“Thích một người thật khổ. Ước gì không quen tôi, thì anh ấy đã không phải vướng vào biết bao chuyện; không quen anh ấy, tôi cũng chẳng phải mệt mỏi như bây giờ. Biết là như thế, nhưng tôi vẫn chẳng thể nào buông tay được.”

“Ừ, chẳng ai có thể điều khiển được tình của mình, đến một kẻ như tôi còn không, huống hồ là cậu.”
Chương 44

Ads Từ trước tới giờ, tôi vẫn luôn tự nhủ tuổi mười tám là lứa tuổi đẹp nhất của một đời người.

Từ những ngày còn bé, tôi vẫn thường ao ước được đón sinh nhật thứ mười tám theo một cách hoàn hảo nhất, nghĩa là có gia đình, có bạn bè, có bánh gato, có những món quà cũng như lời chúc,… hoặc ít ra thì tôi sẽ đón tuổi mười tám của mình với một tâm trạng thoải mái và tràn đầy năng lượng.

Vậy mà đến hôm nay, sinh nhật thứ mười tám của tôi, tôi lại cảm thấy nó không khác gì những ngày bình thường và đến chính bản thân tôi, cũng đang đón chào nó theo một cách rất không bình thường.

Lao xe vào khu gửi xe phía bên dưới phòng tập, tôi lễ phép chào hỏi các bác trông xe cũng như bán hàng quanh đây, có chút cảm kích khi các bác nhớ được chính xác số ngày không đến đây của tôi. Tôi bận đi làm thêm. Đó là câu trả lời dành cho tất cả những ai thắc mắc về sự biến mất của tôi trong hơn một tuần này.

Sau kì thi đại học, tôi đã nhanh chóng xin đi làm thêm để giết thời gian, cũng như để kiếm thêm tiền. Đó chỉ là một công việc phụ bàn bình thường ở một quán café teen, nhưng tôi lại tương đối hài lòng. Không gian yên tĩnh của quán café thích hợp với tâm trạng tôi lúc này hơn là những công việc buôn bán, tiếp thị xô bồ ngoài kia.

Khoảng thời gian gần đây, tâm trạng tôi vẫn đang tuột dốc một cách khó tả. Nguyên nhân thì vẫn là như vậy: chuyện gia đình và chuyện tình cảm. Tôi nhận thấy dường như có một điều gì đó đang thay đổi trong mình, như thể nó đang từng bước biến tôi thành một con người khác. Trước đây tôi vui vẻ, vô lo vô nghĩ bao nhiêu, thì bây giờ tôi lại vô cùng bế tắc trước những thứ có tác động đến cuộc sống của mình. Suy nghĩ quá nhiều với hy vọng tìm ra lối thoát, để rồi cứ ngụp lặn trong đó mãi không thôi.

Rảo chân bước lên từng bậc cầu thang cổ kính, tôi vô tình nghe thấy những tiếng cười đùa từ tầng hai vọng xuống. Vô thức nhoẻn miệng cười, có những hạnh phúc giản dị thế thôi. Việc tự mình tưởng tượng ra hình ảnh của mọi người trong nhóm, khiến tôi càng khẩn trương hơn trong việc di chuyển lên phòng tập. Tôi nhớ mọi người, và cả nhớ anh.

Trong những ngày qua, viện lí do đi làm thêm, tôi rất ít khi tới đây. Tình cờ, khoảng thời gian này anh Khánh cho nhóm tạm nghỉ để lo thi đại học và cao đẳng, chỉ những ai muốn tranh thủ tập thì cứ liên lạc với anh, anh sẽ tới hướng dẫn. Anh Dương là người tích cực đến tập luyện nhất, nhằm để bù trừ đi khoảng thời gian đi Hồ Chí Minh. Bản thân tôi cứ tưởng rằng vì lí do này mình sẽ đến phòng tập nhiều hơn, nhưng hóa ra mọi thứ đều ngược lại. Tôi tránh đến phòng tập, khi nhận ra rằng trong thời gian này, bài tập chủ yếu mà anh Khánh phải hướng dẫn là “Trouble Maker”. Vậy nên tôi đã tránh anh và Ly, cho dù bản thân cũng nhận thức được rằng điều đó là không hay chút nào.

Suy nghĩ của một đứa con gái khi vướng vào chuyện tình cảm thật vô cùng rối rắm.

Ghen đấy, sao cứ nói là không?

Khẽ đẩy cánh cửa phòng tập, tôi vội vàng đưa mắt tìm kiếm bóng hình quen thuộc. Tìm kiếm anh giữa đám đông chưa bao giờ là một thử thách đối với tôi, dù đứng giữa hàng trăm người, tôi vẫn có thể dễ dàng nhận ra anh với cái dáng cao và một tấm lưng rộng. Lần này cũng vậy. Nhanh chóng đóng cửa phòng tập, tôi chạy nhào tới ôm anh, ôm tấm lưng rộng lớn và vững chãi ấy. Chỉ trong tíc tắc thôi, tôi dường như đã bất lực trước việc khống chế cảm xúc của riêng mình.

“Em nhớ anh.”

Lại nữa. Cái cảm giác cồn cào trong ruột gan khi trót đem lòng nhớ nhung một người ở rất gần, nhưng cũng quá đỗi xa xôi nó khiến cho con người ta có những hành động khó hiểu như vậy đấy. Quân chê tôi ngốc, cậu ta bảo tôi rằng nếu nhớ anh quá thì hãy đi tìm anh đi, đừng có ru rú ở nhà rồi lại lọ mọ tới quán café như vậy. Quân đâu có biết rằng,

Trang: [<] 1, 127, 128, [129] ,130,131 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT