watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11880 Lượt

khi nhóm chúng ta có hai người sinh nhật cùng một ngày, chẳng lẽ lại bỏ qua.” – Uyên hào hứng nói, ngay sao cái nhíu mày thắc mắc của tôi.

“Vậy nên hôm nay em đã…ra lệnh cho anh Khánh báo nghỉ tập.” – Hoàng ngay lập tức huênh hoang, có vẻ như nó đang “điên” bù cho khoảng thời gian bị “cầm tù” trong bệnh viện – “Cốt là để tổ chức sinh nhật cho hai người đấy, xem này.”

Hoàng nói rồi chỉ tay ra phía sau lưng tôi và Ly, khiến tất cả chúng tôi đều quay lại để nhìn. Là một chiếc bánh sinh nhật hình chữ nhật có kích thước tương đương chiếc bàn xếp, đặc biệt là ở bên trên được trang trí bằng hình một cặp song sinh nữ. Tại sao lại là song sinh cơ chứ, mọi người có nhớ quan hệ giữa tôi với Ly là như thế nào hay không?

“Cái này…”

“Đây là ý tưởng của em đó, siêu không?” – Hoàng lại tiếp tục liến thoắng – “Thực ra chị Trâm định tự làm bánh cho hai người cơ, nhưng như thế mất nhiều thời gian, lại cần có cái lò nướng thật…”

“Thôi đi! Không ai nghe em nói đâu.”

Kim ngay lập tức cắt lời Hoàng, khi nó nhận ra cả tôi lẫn Ly đều không ai buồn để tâm đến những lời của Hoàng hết. Lúc này chúng tôi đang bị thu hút bởi những dòng chữ trên chiếc bánh kia cơ.

Luôn vui vẻ và hạnh phúc nhé hai cô gái. Dù có chuyện gì xảy ra, S.I.U vẫn luôn ở bên cạnh và bảo vệ hai người. Mạnh mẽ lên và đừng dễ dàng rơi nước mắt nhé.

Tôi bỗng dưng cảm thấy cay xè nơi sống mũi, sau khi đọc những dòng chữ nhắn nhủ được viết lên trên chiếc bánh. Tôi cảm động trước tình cảm mọi người dành cho mình đã đành, người bên phải tôi lúc này, nghĩa là Ly, không hiểu từ lúc nào đã rơi nước mắt. Tôi có đôi chút ngạc nhiên khi nhìn thấy bờ vai nhỏ nhắn của nó khẽ run lên, trong khi nước mắt thì vẫn tiếp tục trào ra. Đây không phải là lần đầu tôi nhìn thấy Ly khóc, và những giọt nước mắt lần trước của nó cũng giả tạo vô cùng, nhưng cảm giác của tôi mách bảo những giọt nước mắt này là hoàn toàn chân thật.

Ly khẽ siết chặt cánh tay Hà – người bạn thân mà nó đã tìm được từ khi gia nhập S.I.U, bộ dạng dịu dàng và mềm yếu này hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh mạnh mẽ, năng động trong mắt mọi người và chai sạn, lì lợm trong mắt tôi.

“Em cảm ơn mọi người! Đây là lần đầu tiên… có người tổ chức sinh nhật cho em…”

Tôi để ý thấy gương mặt mọi người đều đang…ngắn tũn ra trước lời thú nhận của Ly. Không phải ai cũng biết Ly là một đứa trẻ cô độc, cô độc đến độ không có lấy một người bạn trong suốt mười hai năm đi học. Đến với S.I.U, quả là một điều may mắn cho không chỉ tôi rồi.

“Cái này…hình như không như em tưởng tượng.” – Tuấn rụt rè lên tiếng – “Em tưởng chị Linh khóc, còn chị Ly đứng nghệt mặt ra cơ. Sao lại đổi ngược lại thế kia?”

Tôi vẫn đứng ngây người ra, không hẳn là do câu nói của Tuấn, mà từ nãy tới giờ tôi đã như vậy rồi. Quá nhiều cảm xúc đến trong một lúc, khiến cho tôi chỉ biết im lặng vậy thôi. Tôi cũng suýt rơi nước mắt như Ly, nhưng vì lời nhắn ghi trên chiếc bánh, vì cái khát khao trưởng thành, thoát khỏi bóng dáng của một đứa con gái hay khóc nhè, đã khiến tôi vội vã kiềm chế lại.

Tôi với tay ra khoác vai Tuấn, gật gù ra vẻ đàn chị trước gương mặt tò mò của thằng bé:

“Vì chị đã không còn là Linh của ngày hôm qua nữa, hiểu chưa?!”

“Được rồi, hai đứa ra chuẩn bị thổi nến nào!”

Anh Khánh lên tiếng gọi chúng tôi, sau khi vừa cùng My đặt bánh gato xuống chiếc bàn gỗ ngay dưới cửa sổ. Anh Dương bắt đầu thắp nến, trong khi tôi và Ly vẫn đứng im tại chỗ. Chúng tôi vẫn khá ái ngại, khi cả hai đều ghét nhau, mà cuối cùng lại được mọi người tổ chức sinh nhật chung cho thế này. Tôi đưa mắt nhìn Kim, đáp lại tôi là nụ cười tươi rói của nó, như thể nói tất cả đều ổn cả, tất cả nên vui vẻ, ít ra là một ngày với nhau. Tôi gật đầu đáp lại Kim, rồi cùng Ly bước đến gần chiếc bàn nơi anh Khánh đang đứng.

“Happy birthday to you

Happy birthday to you

Happy birthday, happy birthday

Happy birthday to you!!!”

Những tiếng hát và cả những cái vỗ tay theo nhịp vang lên đều đều bên tai tôi. Dù mọi thứ khá lộn xộn, song tôi chẳng hề chê trách bất cứ một điều gì cả. Thế này với tôi là quá hoàn hảo rồi. Tôi cùng Ly nhắm mắt lại, bắt đầu ước. Đối với cá nhân tôi, tôi chẳng nguyện cầu một điều gì xa xôi cả, tôi chỉ ước rằng tôi có thể mãi mãi ở bên mọi người như giờ phút này mà thôi.

Tôi nhìn Ly, như thể chờ phản ứng từ phía nó. Nó khẽ cười, một nụ cười rất hiền hiện lên cùng với những giọt nước mắt vừa được hong khô. Chúng tôi cùng thổi nến chúc mừng sinh nhật trong vòng tay yêu thương của tất cả mọi người. Chuyện này, thật sự vượt quá khả năng tưởng tượng của tôi rồi.

Không khí của ngày hôm nay tràn ngập sự ấm áp, quây quần của một gia đình lớn và cả tình yêu thương mà mỗi cá nhân trong chúng tôi dành cho nhau. Tôi gần như cười suốt từ đầu đến cuối, trước những câu chuyện cười, những điệu nhảy nữ tính của hội con trai và cả những tấm ảnh cũ mang tính “dìm hàng” các thành viên trong nhóm được chị Mai lục lọi, tìm tôi rồi mở Ipad ra cho chúng tôi xem nữa,… Tôi sẽ nhớ mãi ngày hôm nay, sinh nhật lần thứ mười tám của mình, ngày mà tôi chính thức trưởng thành cùng với tình yêu thương của những người xung quanh mình.

“Về cẩn thận nhé!”

Anh Dương dắt xe của tôi từ trong bãi gửi xe ra trước cổng, dựng trước mặt tôi rồi cẩn thận dặn dò. Tôi nhìn anh chăm chăm. Bỗng dưng lúc này tôi không muốn đi làm một chút nào cả. Tôi muốn được ở bên cạnh anh như thế này. Mai là anh đi rồi, tôi sẽ không được nhìn thấy anh trong một tuần liền. Tôi sẽ nhớ anh đến phát điên mất thôi.

“Bao giờ anh ra sân bay thế?”

“Đêm nay.”

“Sao sớm vậy?” – Tôi nhướn mày lộ rõ sự ngạc nhiên của mình. Không phải ngày mai anh mới bay sao?

“Ừ, người ta hẹn tám giờ sáng mai có mặt.”

“Vậy… vậy sao anh không đi sớm hơn?”

Anh im lặng trước câu hỏi của tôi, song tôi cũng có thể phần nào đoán ra lí do. Là vì sinh nhật của tôi. Chắc hẳn anh nghĩ tôi sẽ giận anh nếu như anh bay sớm hơn mà để lỡ ngày tôi tròn mười tám tuổi. Anh ngốc lắm Dương ạ. Tôi đâu thể trách anh nếu như anh phải đi vì công việc cơ chứ?

“Khi nào đến nơi anh sẽ gọi cho em.”

“Sao cứ có cảm giác là đi một tháng ấy nhỉ?”

“Anh sẽ về sớm thôi mà. Đừng làm như anh sắp ra…chiến trường thế.”

“Vâng! Vậy thì đợi chút…”

Tôi nói rồi rút điện thoại trong túi xách ra, vô tư chụp ảnh anh. Tay tôi cứ bấm lia lịa mà chẳng buồn để tâm anh cứ đứng ngẩn người ra như không hiểu tôi làm gì. Bấm thêm cỡ hai chục kiểu nữa, tôi mới chịu giải thích cho anh nghe:

“Nhớ anh còn có cái để xem chứ.”

“Được thôi, vậy thì anh cũng làm như vậy nhé. Qua đây chụp ảnh chung để anh thay ảnh nền nào.”

Tôi phì cười trước thái độ “ganh đua” của anh, anh đâu có chịu kém tôi đâu chứ. Chụp ảnh chung với anh, tôi có thói quen bắt anh làm mặt xấu, chỉ là tôi không muốn bị…dung nhan của con người đáng ghét này làm cho mình lu mờ một cách quá đáng thôi mà. Ai ngờ người ta xấu chẳng thấy đâu, nhìn vào lại…trẻ ra thêm vào tuổi vì xì tin quá mức. Thật là thê thảm cho tôi quá!

“Lần này anh không cần làm mặt xấu nữa.”

“Sao thế?” – Anh bật cười trước giọng điệu có chút hờn dỗi của tôi.

“Không, hôm nay sinh nhật em nên ngoại lệ cho anh một lần thôi, biết chưa?”

“Rồi, chụp nhanh còn về nào, nắng quá đi mất.”

Tôi giả bộ xị mặt trước câu nói như thể mệnh lệnh của anh, bắt đầu dò dẫm lại gần rồi ngồi lên xe của mình. Hoa hồng anh tặng tôi, sao lại thiếu được chứ nhỉ? Tôi ngồi cạnh anh, ý định ban đầu là hôm nay sẽ làm mặt xấu thay anh rồi, nhưng nghĩ thế nào, tôi lại vội vàng quay sang hôn phớt lên má anh, khi thấy anh chuẩn bị bấm máy.

Không thể nói thành lời, thì đành phải dùng hành động thôi.

“Em về đây!”

Nhét hờ bó hoa vào túi xách, rồi vội vàng đội mũ bảo hiểm, tôi muốn nhanh chóng thoát khỏi đây, khi lần thứ hai trong ngày không kiềm chế nổi cảm xúc của mình mà làm một việc khá động trời, ít ra là với tôi. Anh đứng ngẩn người ra một lúc, rồi cũng chịu đứng dậy khỏi xe để cho tôi đi, không quên dặn dò tôi đi đường cẩn thận.

Tôi phóng xe ra cổng, bắt gặp Trâm đang ngồi trên xe của cô bạn và nhìn tôi cười. Hình như Trâm đợi tôi từ nãy, và vô tình phải chứng kiến chuyện giữa tôi và anh Dương. Xấu hổ chết mất thôi! Sao tự nhiên hôm nay tôi lại…sến đến như thế nhỉ? Anh nói đúng, cái này là sến chứ đâu phải lãng mạn. Ôi tôi biết chui vào đâu bây giờ?

“Về chung nhé.” – Trâm chạy xe song song với tôi, cô bạn khẽ cười khi nhìn vào bộ dạng “sầu não” của tôi hiện tại.

“Giờ tôi đi làm thêm đấy, ở Láng Hạ, có cùng đường với bà không?”

“Không cùng cũng không sao. Tôi sẽ đi cùng bà, ok?”

“Ừ, sao hôm nay rảnh rỗi vậy?”

“Sinh nhật bạn yêu mà, phải chiều bạn chứ.”

“…Hu hu, chuyện lúc nãy bà đừng có kể cho ai nghe nhé, xấu hổ chết mất đi được.”

“Không được! Tôi phải kể ra cho mọi người biết chứ, chuyện tình cảm như thế đâu thể để mình tôi biết, xong để mình tôi phải ghen tị được?”

“Tôi không muốn làm trò cười cho Kim đâu. Mà chuyện này đâu có gì để ghen tỵ cơ chứ?”

Trâm im

Trang: [<] 1, 129, 130, [131] ,132,133 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT