watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11879 Lượt

lặng sau câu hỏi của tôi. Cô bạn bỗng dưng chạy xe chậm lại, khiến tôi cũng phải đi chậm theo. Nắng rực rỡ chiếu xuyên qua những cành phượng già dọc hai bên đường in xuống mặt đường, rồi như thể lăn theo từng vòng xe của chúng tôi vậy. Tôi khẽ nheo mắt lại vì nắng, trong khi đi bên cạnh tôi, Trâm lại không có vẻ gì là bị khó chịu khi bị nắng chiếu vào. Cô bạn giống như nắng vậy. Luôn lạc quan, luôn ấm áp và cả tinh nghịch nữa. Vậy mà tia nắng trong trẻo của tôi, sắp rời khỏi tôi và đi đến một nơi thật xa rồi.

“…Ừ thì, tôi đã có lúc ghen tỵ với bà đấy.”

“Sao cơ?” – Tôi đưa mắt nhìn sang bên cạnh, ngay sau câu nói của Trâm. Có một chút ngỡ ngàng vừa thoáng hiện lên ở trong tôi.

“Thì

là ghen tỵ, vậy thôi.”

Trâm nhoẻn miệng cười, một nụ cười thật xinh đẹp. Nhìn vào nụ cười đấy, tôi lại càng nghi ngờ những gì Trâm đang nói. Một người như cô bạn mà lại có lúc ganh tỵ với tôi hay sao? Xinh đẹp và nhiều tài lẻ, luôn khiến người khác phải ganh tỵ – tôi đã viết trong tấm bưu thiếp chúc mừng sinh nhật Trâm như vậy đó. Người ghen tỵ, không phải chỉ có mình tôi sao?

“Kể bà nghe một bí mật của tôi, đừng nói cho ai nhé, tôi đã từng thích anh Dương đấy.”

“Thật?” – Trước lời thú nhận của Trâm, tôi kinh ngạc tới độ loạng choạng tay lái, tí thì lao lên vỉa hè.

Phì cười trước hành động của tôi, Trâm trầm ngâm rồi tiếp tục nói:

“Đừng lo, chỉ trong một thời gian ngắn mà thôi. Nhận ra cái gì không thuộc về mình, tôi sẽ không bao giờ cố chấp.”

“Nhưng… khoảng thời gian đó… là trước hay sau khi tôi quen mọi người?”

“Ừ, là khi bà đến!… Bà đừng suy nghĩ lung tung nhé, không phải ngẫu nhiên tôi nói ra điều này đâu. Dù sao tôi thích anh Dương cũng không quá lâu, mà không đúng, thực ra thì cũng không thể nói là tôi thích anh Dương, chỉ là tôi thích cái cách anh ấy quan tâm đến bà. Vậy đấy!”

“_”

“Một người như anh ấy khi có người yêu, bà hiểu cảm giác của fangirls chúng tôi không nhỉ? Tôi đã cho rằng anh ấy chỉ có thể chấp nhận những người nổi bật giống như mình, nhưng rồi bà xuất hiện và làm thay đổi suy nghĩ của tôi. Bà biết đấy, S.I.U luôn nghe theo lời anh ấy, lời nói của anh ấy còn được coi trọng hơn cả lời anh Khánh, xong rốt cuộc anh ấy lại chịu nghe lời chỉ riêng bà.”

“_”

“Chắc tôi luyên thuyên nãy giờ bà không hiểu đâu nhỉ? Tôi chỉ muốn nói là bà rất hạnh phúc khi có người ở bên cạnh như anh Dương, tôi và nhiều người khác đã phải ghen tỵ vì điều đó. Vậy nên…đừng bao giờ để làm tổn thương anh ấy nhé!”

“Tôi…tôi đang làm tổn thương anh Dương à?” – Tôi bối rối hỏi Trâm, khi mà bất ngờ bị câu chuyện của cô bạn làm cho dao động. Tôi dường như rất nhạy cảm, mỗi khi có ai đó nhắc tới anh.

“Không đâu! Chỉ là…nếu bà buồn, anh ấy cũng rất buồn đấy.” – Trâm khẽ thở dài – “Ai trong nhóm cũng nhận thấy từ hôm bà từ phòng tập bỏ về, rồi cả những hôm bà tránh mặt không đến, anh ấy buồn nhiều lắm.”

“Tôi…” – Tôi cảm thấy bất lực trong việc tìm kiếm một lời giải thích cho mình. Giải thích thì cũng để làm gì cơ chứ, khi đúng là tôi đã vô tình làm tổn thương anh rồi – “… Bà có thể hết lòng hết dạ với một người… chưa bao giờ nói thích mình không?”

“Bà…đừng nói là bà chưa bao giờ nói thích với anh Dương nhé.”

“Ừ.”

“Chẳng lẽ…”

“Không! Tôi thật sự có tình cảm với anh ấy, nhưng lại không đủ can đảm để nói ra. Tôi cũng không biết vì sao nữa.”

“Bà phải nói chứ Linh? Bà không sợ nếu chờ đợi quá lâu, anh ấy… sẽ thay lòng sao?”

“Có sợ! Nhưng mà…có nhiều điều tôi vẫn chưa suy nghĩ thông suốt được.”

Tôi thoáng thở dài, khi không dám kể cho Trâm nghe sự thật. Không nói thích anh thì lo sợ mất anh, nhưng nói rồi thì cũng vẫn sợ. Anh nói anh không thích yêu xa, anh không tin vào tình yêu ở xa,… vậy thì làm sao tôi có thể thẳng thắn nói thích anh không chút suy nghĩ, khi có khả năng chúng tôi sẽ phải như vậy lắm chứ? Khi đó tôi đâu thể ở bên anh mỗi ngày, đâu thể quan tâm, lo lắng cho anh,… Bản thân cả hai đều không tin tưởng vào thứ tình yêu gặp trắc trở về mặt địa lí, thì làm sao có thể kiên nhẫn tiếp tục?

“Một người đã có người yêu rồi…” – Tôi tiếp tục nói, khi thấy Trâm vẫn im lặng, có lẽ là chưa hiểu được ý nghĩa câu nói của tôi – “…nhưng lại đi nhận là người yêu của một người khác nữa, như thế là sao nhỉ?”

“Bà đang nói gì thế?” – Trâm tiếp tục chau mày, tôi khiến cô bạn càng lúc càng t

trở nên rối hơn rồi.

“…Không có gì đâu!”

“Nên thẳng thắn với nhau Linh ạ. Thích anh ấy thì hãy nói với anh ấy, nghi ngờ anh ấy thì cũng nên nói ra, không phải lúc nào mọi thứ cũng theo ý muốn của mình, nhưng ít ra bà không phải dồn nén tâm trạng một mình nữa. Hiểu chứ?”

Tôi gật đầu không đáp lại, khi mà trong đầu bỗng ngổn ngang vô vàn suy nghĩ. Liệu tôi có thể nói tất cả cho anh nghe hay không? Nói rằng tôi thích anh, rằng tôi ghen khi thấy anh suốt ngày đi chung với Ly như vậy, rằng tôi không muốn anh mang danh nghĩa người yêu của bất kì ai khác dù với lí do gì, rằng gia đình tôi như thế, rằng tôi sợ mất anh vô cùng,… Tôi có thể nói ra hay không?
Chương 45

Ads “Linh, ra ăn bánh cùng mọi người đi!”

Giọng nói dịu dàng của mấy chị nhân viên trong quán khẽ vang lên bên tai tôi, trong khi tôi còn đang loay hoay ở bếp để rửa cốc. Ngẩng đầu nhìn về phía bàn café nơi mọi người đang ngồi, tôi nhoẻn miệng cười, khẽ lắc đầu từ chối. Hôm nay quán vắng khách, mọi người bắt đầu ngồi nghỉ ngơi cũng không lấy gì làm lạ. Một tiếng nữa mới đến giờ đóng cửa, vậy nên tôi đang cố kiếm cho mình một công việc để làm, khi mà trong lòng cảm thấy khá ngột ngạt.

Đêm nay anh bay rồi, sao đến một tin nhắn tạm biệt cũng không có?

Tôi đang đòi hỏi gì thế nhỉ, không phải tôi mới là người nên nhắn tin cho anh sao? Nhưng mà vẫn cứ lo lo, sợ rằng sẽ ăn nói linh tinh mà xui anh…đừng đi nữa. Tâm trạng tôi giờ mưa nắng thất thường, tôi không muốn trước khi đi anh lại phải lo lắng về mình thêm nữa.

“Linh à, cái cốc bóng loáng ra rồi đấy!”

Tôi giật mình khi nghe thấy giọng của chị Nga – một nhân viên lâu năm của quán, vang lên ngay bên tai mình. Chị đã rời khỏi bàn, nơi những nhân viên khác trong quán đang ngồi để ra đây với tôi. Sau khi nhìn tôi chịu bỏ khăn xuống mà tráng cốc, chị mới nói tiếp:

“Hôm nay em làm sao thế?”

“Đâu có sao ạ.”

“Tại Quân không đến à?”

Tôi suýt thì hét ầm lên bởi câu hỏi của chị. Quân không đến thì liên quan gì đến tôi đâu cơ chứ? Có một sự thật rất khó chối bỏ là mọi người trong quán đều cho rằng Quân là người yêu tôi và luôn luôn dùng chuyện này để trêu chọc tôi mỗi khi rảnh rỗi. Tất cả là tại Quân! Từ khi biết tôi làm thêm ở đây, hôm nào cậu ta cũng tới ngồi phá đám. Nhìn một cách khách quan thì không phải là Quân phá đám, cậu ta chỉ tới uống café và ăn bánh, mà trong quán có biết bao nhiêu nhân viên, nhưng cậu ta luôn luôn chỉ đích danh tôi rồi “hành hạ” đủ kiểu. Nếu không phải vì chủ trương “khách hàng là Thượng Đế”, thì tôi thề sẽ đuổi cậu ta ra khỏi đây.

Vậy mà các anh chị nhân viên trong quán đâu có ai chịu tin lời tôi, mọi người cứ rỉ tai nhau rằng tôi với Quân là người yêu. Chuyện này lan ra ngoài thì đúng là chết dở. Ôi, tôi với Quân là người yêu sao? Trái đất lộn phộc mất thôi!

“Sáng nay nó có qua đây đấy, nhưng bọn chị bảo em làm ca tối nên nó lại về.”

“Vâng.” – Tôi trả lời với giọng điệu khá thờ ơ, rồi lại đột nhiên réo lên đầy vẻ bất bình – “Mà xin các chị đấy, đừng trêu em với Quân nữa.”

“Ái chà, xấu hổ sao?” – Chị Nga bật cười ha hả trước gương mặt cau có của tôi – “Là người yêu của thằng nhóc đấy em không thấy thích sao?”

“Con người cậu ta có gì để thích cơ chứ?”

“Đẹp trai này, nhảy đẹp này, nổi tiếng này, sành điệu này, tử tế này,…”

Chị Nga đứng tựa lưng vào tủ, vừa liệt kê vừa bấm đốt ngón tay của mình. Giọng của chị nghe vô cùng nghiêm túc, như thể tất cả những gì chị vừa kể ra là hoàn toàn hợp lí. Ừ, nó đúng là hợp lí trong trường hợp nói về những đặc điểm nổi bật của Quân, nhưng chẳng hợp lí chút nào khi chỉ vì những điều đó mà tôi phải thích cậu ta cả.

Tôi bật cười vì câu nói của chị, tiếng cười vang bao trùm lấy cà quán café bé nhỏ:

“Tử tế? Có phải em nghe nhầm không thế?”

“Lại còn không à? Vì em làm ở đây nên lúc nào nó cũng gọi ra một đống đồ, còn mua cả bánh về nhà nữa chứ.”

“Chị đang nghĩ vì giúp em nên mới thế hả? Quân mua bánh về cho em gái thôi mà.”

“Vậy còn chuyện nhường áo mưa?”

“…Có thể con trai thích tắm mưa.” – Tôi nhún vai thờ ơ đáp lại chị – “Mà thôi chị đừng trêu em nữa, cả em với Quân đều có người yêu rồi mà.”

“Ô, tiếc nhỉ? Vậy bó hoa hồng kia không phải do Quân tặng?”

“Không. Chị nghĩ đi đâu vậy?”

“Vậy sao chị chưa nhìn thấy người yêu em đến đây lần nào?”

“Đến làm gì cơ hả chị? Anh ấy đâu có ý phá em như cái tên dở hơi kia.”

“Linh! Có khách kìa.”

Ngay khi tôi vừa dứt lời, thì các anh chị nhân viên khác trong quán đã nhốn nháo gọi tên tôi. Tiếng chuông gió kêu leng keng ở cửa cũng báo hiệu rằng có một vị khách mới tới. Muộn rồi, không phải hết khách rồi hay sao?

Trang: [<] 1, 130, 131, [132] ,133,134 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT