watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11887 Lượt

chân vẫn khẽ dậm vào sàn nhà, như để bắt sao cho đúng nhịp. Đến lúc này tôi mới để ý rằng anh Khánh đang hướng dẫn anh Dương và Ly tập “Trouble Maker”. Chà, tôi đúng là đến không đúng lúc rồi! Trong vòng tuần này vốn dĩ anh Khánh cho nhóm nghỉ vì chuyện thi đại học, ai muốn tranh thủ tập thì đến. Nhìn quanh, phòng tập lúc này chỉ có anh Khánh, anh Dương, anh Việt, chị Trang, Ly, My và tôi. Anh Dương nói rằng hôm nay đi làm model nên không đi cùng tôi được, rốt cuộc lại ở phòng tập. Có lẽ là anh không muốn tôi nhìn anh tập cùng Ly, vậy mà tôi lại mò đến đây.

“Ừm… làm lại đi!”

Anh Dương đã nói câu đó năm lần, cũng như anh Khánh cũng đã phải dừng nhạc lại năm lần khi mà anh Dương liên tục mắc lỗi sai. Tôi nghĩ chắc hẳn mình là nguyên nhân rồi. Tôi ở đây, làm sao anh tự nhiên được cơ chứ?

Nghĩ là vậy, tôi bèn đứng dậy rồi đi vào phòng vệ sinh. Kể ra cũng có một chút hối hận khi tự nhiên lại…chui vào đây. Tự nhiên vào đây rồi tôi chẳng biết làm gì, nhưng nếu đi ra ngoài thì chắc chắn lại khiến anh Dương tập sai mà thôi.

Thở dài.

Tôi biết phải làm thế nào đây? Mới vài ngày trước thôi, tôi đã cho mình cái quyền được ghét Ly, tôi thậm chí còn cho mình cái quyền được thủ đoạn hơn, để đẩy Ly ra xa khỏi anh Dương sau nhưng gì nó làm. Nhưng bây giờ thì sao cơ chứ? Nghe những lời mẹ Ly nói, thậm chí biết được bệnh tình của bà, tôi làm sao có thể đối xử như vậy với đứa con gái duy nhất của bà cho được. Nó lại còn là em tôi nữa. Bây giờ thì tôi biết đối xử với Ly như thế nào đây?

Bố mẹ tôi thì sắp li dị vì mẹ con nó. Và tôi cũng có khả năng mất anh Dương vì nó lắm chứ?

Tôi ước gì Ly đáng ghét, thật sự đáng ghét, thật sự xấu xa, như vậy tôi mới có thể nhẫn tâm tranh giành với nó, tôi có thể cho phép mình thủ đoạn hơn bây giờ. Nhưng không được nữa rồi! Ly lại không đáng ghét đến vậy. Mẹ nó đã nói rằng tất cả chỉ là lớp mặt nạ mà thôi. Ngay đến Hoàng, đứa em trai luôn ở bên bênh vực và bảo vệ cho tôi, dường như cũng đã nhận ra con người thật sự của Ly, vậy nên mới có chuyện nó lôi tôi đi đến tím bầm cả tay, khẩn thiết cầu xin tôi vào gặp mẹ Ly để biết được sự thật. Và cả anh Dương nữa, nếu Ly thật sự đáng ghét như tôi mong đợi, làm sao anh có thể nhận mình là người yêu nó cho được?

Tôi đau đầu quá! Những gì tôi tin tưởng hình như đều đã thay đổi hết rồi. Trong cuộc chiến này, nếu tôi không thể nhìn ra con người đáng ghét của Ly, tôi sẽ cảm thấy chính tôi mới là kẻ thật sự đáng ghét. Chẳng phải tôi đã cướp đi tất cả những gì Ly nên có hay sao?

“Linh!”

Nực cười thật! Tôi tự nghĩ, giờ nếu đặt câu chuyện của tôi và Ly vào trong một bộ phim, tôi có cảm giác như mình là một nhân vật đáng ghét, sinh ra đã được hưởng những thứ tốt đẹp, đẩy nhân vật chính từ một người lương thiện trở nên thật nhẫn tâm khi cô ta quyết định đi tìm lại những gì đã mất. Vậy mà tôi còn không chịu tỉnh ngộ, vẫn tiếp tục giành giật, để rồi cuối cùng phải đón chịu kết cục thảm khốc dành cho mình.

“Linh à!”

Anh Dương yêu quý Ly, vì Ly mà anh bị đánh đến như vậy. Hoàng, người ngỡ rằng ghét Ly rất nhiều, ghét cay ghét đắng, rồi bây giờ cũng quay sang bênh vực cho Ly. Có phải dần dần, tất cả những người xung quanh tôi, nhưng người mà tôi yêu quý sẽ rời bỏ tôi để đến với Ly hay không? Tôi đã từng nói rằng ghét nhau là chuyện của tôi với Ly, mong mọi người cứ cư xử bình thường với Ly đi, những lời đó tôi nói thật, không có một chút giả dối. Nhưng tôi sợ rằng một ngày nào đó, mọi người sẽ tóm lấy cổ tay mình thật chặt, đến nỗi khi cổ tay tôi tím bầm lại cũng chẳng buồn quan tâm như Hoàng đã làm khi nãy, chỉ vì một việc gì đó có liên quan đến Ly.

“Linh! Em nghe thấy chị nói gì không?”

Liệu ai có thể nói cho tôi biết, giới hạn của một con người là ở đâu hay không? Mẹ tôi cuối cũng cũng lựa chọn buông tay, khi tất cả những gì xảy ra trong thời gian qua đã đi quá giới hạn chịu đựng của bà. Tôi thì không biết giới hạn dành cho mình nằm ở đâu cả! Tôi đang cảm thấy bế tắc trước tình cảnh hiện tại vô cùng. Tương lai tôi thì không biết sẽ đi về đâu, gia đình tôi cũng không thể biết trước sẽ như thế nào, thậm chí đến con người tôi bây giờ muốn gì, cần gì, cảm thấy ra sao, tôi cũng đều bất lực.

Tôi không muốn đứng yên nhìn Ly cướp đi tất cả của mình, nhưng cũng chẳng đủ nhẫn tâm để tiếp tục chiến đấu với nó.

Tôi thật sự mệt mỏi lắm rồi!

“Linh! Em làm sao thế hả?”

Cánh cửa phòng vệ sinh bật mở, tôi thẫn thờ nhìn ra phía ngoài, nơi mà anh Dương cùng mọi người đang đứng ngoài đó nhìn mình trân trân. Tôi cố nén tiếng thở dài, rồi khẽ hỏi bâng quơ:

“Ai vừa gọi em thế? Có chuyện gì vậy ạ?”

“Trời ạ!’

Anh Khánh lắc đầu ngán ngẩm, rồi vội vội vàng vàng bước vào trong phòng vệ sinh để tắt vòi nước. Vừa lúc đấy anh Dương tóm lấy tay tôi, trong khi anh nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt có chút gì đó thoáng nghi ngờ:

“Em đang làm gì thế? Sao lại ướt hết thế này?”

“Dạ?”

Mấp máy môi hệt như một cái máy, tôi chậm chạp nhìn xuống người mình. Ướt thật! Tôi đã làm gì từ nãy tới giờ ấy nhỉ? Tôi nhớ tôi vào phòng vệ sinh, đóng cửa, mở nước,… Hình như là tại cái vòi hoa sen rồi! Tôi không biết, tôi không biết nữa! Đầu óc tôi giờ đây đang hoàn toàn trống rỗng.

“Con bé này, để nước tràn hết ra ngoài rồi.”

“Em xin lỗi chị.” – Tôi cố làm vẻ hối lỗi trước câu trách cứ của chị Mai – “Em đi lau ngay đây.”

“Thôi để đấy chị lau cho. Người em ướt hết rồi, ra kia ngồi đi.”

Nghe theo lời chị, tôi lại lầm lũi đi ra một góc phòng ngồi, tôi cảm thấy toàn thân mình lúc này lạnh run, nhưng tuyệt nhiên chẳng phải do bị dính nước. Lạnh từ trong tim lạnh ra. Ngồi thu mình trong góc phòng, tôi chợt nhớ tới lời mẹ dặn anh Dương: khi mà tôi cảm thấy tệ nhất là lúc cả người tôi lạnh toát, tôi sẽ không thể khóc được, nhưng như vậy không có nghĩa là tôi có thể ngăn cho tâm trạng mình ngày một đi xuống. Tôi thường rất hay khóc, nhưng cũng có những lúc toàn thân phải bất lực, có muốn khóc cũng không được. Tôi nhớ lần gần nhất mang tâm trạng này, là khi tôi cãi nhau với anh Dương, khi mà anh bênh Ly, nói tôi không ra gì trước mặt mọi người.

Lại là anh và Ly.

Tâm trạng tôi chỉ ở đỉnh điểm của sự tệ hại mỗi khi thấy anh làm một việc gì đó vì Ly thì phải.

“Này!”

Tôi ngước lên nhìn, khi nhận thây có ai đó đang dí chiếc áo vào tay mình. Là Ly. Tôi vẫn nhìn nó, chợt nhận ra Ly có một gương mặt rất đẹp. Rất sắc sảo, nhưng cũng có những nét rất đáng yêu.

Vẫn ngồi ôm lấy hai chân mình, tôi mệt mỏi trả lời:

“Tôi không cần đâu.”

“Thay vào đi! Cậu ốm ra đấy chỉ khổ anh Dương thôi.”

“Cậu có thật sự thích anh ấy không?” – Tôi vừa nói, vừa đưa tay lên ôm đầu mình. Lúc này đây, tôi cảm thấy đầu óc mình gần như quá tải – “…Tôi có cảm giác hôm nọ, cậu nói dối tôi.”

“Về…?”

“Cậu nói cậu không lo lắng cho anh Dương. Lúc đó vì quá tức giận nên tôi đã tát cậu, một phần cũng vì ánh mắt của cậu khiến tôi bực mình. Nhưng về nhà tôi mới nhận ra, tôi bực mình là do khi nhìn ánh mắt đấy, tôi lại nhớ tới ánh mắt anh Dương mỗi khi đang lo lắng cho mình.”

“…Cậu đã nghĩ quá nhiều rồi!”

“Cậu cũng thích anh ấy, phải không? Sao cứ phải tỏ ra là chỉ muốn tranh giành với tôi?”

“_”

“Tôi hỏi cậu lần cuối, cậu vẫn nhất định dành anh Dương với tôi?”

“Phải!”

“Tôi ước gì cậu không tồn tại trên đời này Ly ạ.”

“Cậu…”

“Tránh ra đi! Đừng có đối xử tốt với tôi, giả vờ cũng đừng, vì lúc này tôi đang muốn giết cậu lắm đấy.”

Tôi vung tay đẩy mạnh Ly, khi mà hiện giờ nó đang chắn đường đi của tôi. Mệt mỏi cầm túi xách toan bỏ về, tôi bắt gặp ánh mắt anh Dương đang nhìn về phía mình. Phải rồi, cả tôi lẫn Ly đều là người yêu của anh mà. Chúng tôi cãi nhau như vậy, tôi thậm chí còn đẩy Ly nữa, anh không quan tâm sao được. Lúc này thì tôi chẳng có lời nào để biện hộ cho mình nữa. Tôi biết việc mình làm vừa rồi là sai, tôi cũng chấp nhận điều đó, dường như đó là tất cả những gì xấu xa nhất tôi có thể làm?

Tệ thật, tôi đang cảm thấy khinh thường chính mình!

“Em đi đâu thế?”

“Em về nhà.”

“Thay áo đi đã, em định mặc thế kia ra đường à?”

“…Em không quen mặc đồ người lạ.”

Nói dối, chẳng phải trước đây tôi đã từng rất thích thú và vui vẻ khi anh lấy đồ chị Nguyệt ra cho mình mặc đó sao?

“Vậy em đợi anh tập xong rồi về cùng đi.”

“Anh giữ em ở lại làm gì khi mà sự hiện diện của em khiến anh không tập trung tập được?”

“Anh…”

“Em về đây, anh không phải lo cho em đâu.”

Nếu ngày hôm nay, tôi có đủ dũng cảm để hỏi anh về chuyện giữa anh và Ly thì sẽ tốt biết bao. Nhưng tất cả chỉ là “nếu”, bởi tôi đã chọn cách im lặng. Tôi chẳng thể nào biết được rằng chính cái tính cố chấp của mình, đã ngày càng đẩy tôi rời xa anh.

.

.

.

“Hết giận tôi rồi chứ?”

Quân đặt cốc kem xuống bàn rồi quay qua nhìn tôi đầy dò xét. Thoáng lưỡng lự trước câu hỏi thẳng thắn ấy, nhưng tôi quyết định không trả lời. Làm sao mà hết giận cho được khi mà Quân đã tìm cách chia rẽ tôi và anh Dương như thế? Hôm nay Quân lại

Trang: [<] 1, 126, 127, [128] ,129,130 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT