|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
trẻ bây giờ suy nghĩ thoáng hơn mà.”
“Không phải mà chị.”
“Thôi thôi chị đừng nói nữa.” – Anh Dương cuối cùng cũng phải lên tiếng, khi chị anh cứ nhìn chúng tôi mà cười đầy ẩn ý – “Chị lại chuẩn bị khoe trước đây… chị cũng thế chứ gì?”
“Thằng này, mày cứ làm xấu mặt chị.”
“Sao chị về mà không nói trước với em một tiếng?”
“Về bất ngờ thì mới có cảnh hay mà xem chứ.”
“Chị đừng đùa nữa! Chị trêu nữa Linh nó khóc đấy.”
“Được thôi! Không muốn chị trêu nữa thì Linh tối nay ở lại ăn cơm cùng chị em chị, được không?”
“Để mấy hôm nữa đi chị ơi. Mai Linh thi rồi, cho con bé về nhà sớm đi.” – Anh Dương đột ngột xen vào, trước khi tôi kịp lên tiếng trả lời chị Nguyệt.
Nếu không phải anh vô tình gợi lại chuyện thi cử, chắc chắn tôi đã gật đầu đồng ý ở lại dùng cơm sau lời mời của chị, bởi vốn dĩ những chuyện vừa xảy ra đã khiến tôi hoàn toàn quên mất tính quan trọng của ngày mai.
“Ố!” – Chị Nguyệt như tỉnh hẳn ra trước câu nói của anh Dương – “Thế em thi khối D à?”
“Dạ.”
“Ừ ừ thôi đi về đi! Hôm nào đến nhớ báo chị một tiếng nhé.”
“Vâng ạ.”
“Vậy chị ở nhà em đưa Linh về nhé.”
“Ừ! Đi nhanh nhé. Đầu thế này đừng có mà đi chơi linh tinh đâu nữa đấy.”
.
.
.
Sau khi tạm biệt chị Nguyệt rồi rời khỏi nhà anh, cứ nghĩ anh sẽ đèo tôi về nhà luôn, ai dè mới đi được một đoạn thì cả hai đều ngớ ra là…chưa có ăn gì. Hừ, kể ra thì cũng không lấy gì làm lạ, cái việc “động trời” kia ít nhiều cũng làm tôi chẳng còn bụng dạ gì để ý đến cái bụng thỉnh thoảng lại sôi lên vì đói nữa. Tuy nhiên khi đã nhớ ra rồi thì đâu có thể dễ dàng làm lơ được. Do vậy, anh Dương quyết định tạt luôn vào quán KFC ngay đầu đường Thanh Niên gần nhà anh.
“Ăn muộn thế này kiểu gì cũng đau bụng.”
Tôi hút rồn rột cốc pepsi, thoáng nhăn mặt lộ rõ vẻ nhõng nhẽo. Anh Dương nhíu mày nhìn tôi, vẻ lo lắng hiện lên trên gương mặt anh cũng không thể thu hút tôi bằng dài băng trắng quấn quanh vết thương trên đầu.
“Em bị đau dạ dày à?”
“…Như thế là đau dạ dày ạ?”
“…Ừ.”
“Em cũng chẳng biết anh ơi. Chỉ biết ăn muộn là sẽ như thế.”
“Em hay nhỉ?” – Cái nhíu mày bất mãn thoáng hiện lên trên gương mặt anh – “Mình bệnh gì mà cũng không biết à?”
“Ha ha, nhiều bệnh quá nên cũng hết biết luôn, mà toàn bệnh linh tinh thường trực.”
“Em hay bị bệnh gì?”
“Chậc, kể ra thì bao giờ mới hết? Mỗi khi thời tiết thay đổi là em bị đau nhức khắp người này, khi không đi lại có cảm giác như ai cầm kim đâm vào gót chân mình, suy nghĩ quá nhiều đầu sẽ đau buốt kinh khủng, tâm trạng bất ổn luôn luôn buồn nôn, nhiều khi chẳng rõ vì sao chân tay mất cảm giác, lại còn_” – Tôi ngây thơ, vốn ngồi suy nghĩ rồi tính liệt kê ra tất cả các loại bệnh tật “bí hiểm” của mình ra cho anh nghe, nhưng rồi cuối cùng lại bị ánh mắt xót xa của người phía đối diện làm cho cứng họng.
Kịp thời phanh lại trước khi kể lể ra hết mọi điều, tôi bối rối chèn vào một “bệnh tình” có lẽ không được tính:
“…tim tự dưng rất đau mỗi khi nhìn thấy ai đấy thân mật với người con gái khác”
Tôi nhanh chóng nhận ra sự ngạc nhiên lộ rõ trên từng cơ mặt anh, cùng với đó cũng là sự…nể phục cho sự dũng cảm của bản thân mình. Tại sao bỗng nhiên tôi có thể thẳng thắn nói ra điều này mà không có một chút ngại ngùng nào thế nhỉ? Dù nghi vấn về bản thân là như thế, nhưng tôi cũng không hề cảm thấy hối hận trước câu nói vừa rồi. Đơn giản vì những gì tôi vừa nói hoàn toàn đúng với sự thật.
Anh bật cười, nụ cười rạng rỡ xua tan đi cả những âm u trong một ngày mưa gió:
“Xem ra anh chỉ chữa được mỗi “bệnh” cuối cùng thôi nhỉ?”
“Có chữa hay không, hay cố tình làm nó nặng thêm?”
“Cứ thi cho xong đi, rồi anh bắt em học cách tin tưởng người khác.”
Em quen tin vào trực giác của mình rồi.
Tôi đã toan nói với anh như vậy, nhưng cuối cũng cũng khống chế được lời nói của bản thân. Tôi nghĩ rằng anh sẽ thất vọng trước lời thú nhận đó, nên đã quyết định không nói ra, cho dù sự thật là như vậy. Khi tôi nhận ra mình thích anh, chẳng phải nhờ tới sự giúp đỡ của bất kì ai mà một con bé chưa tròn mười tám tuổi và cũng chưa từng biết cảm giác thích một người trước đó là như thế nào là tôi, bỗng nhiên lại ngộ ra được, cũng là do trực giác của bản thân. Ướm cảm giác của My với anh Khánh, lên chính mình với anh để rồi vỡ òa ra trước sự thật. Chính từ giờ phút đó, tôi tin tưởng trực giác của mình vô cùng.
Đến cả khi chúng tôi chia tay, nhìn vào chiếc nhẫn vẫn còn nguyên vẹn trên tay anh, trực giác lại mách bảo rằng tôi vẫn còn cơ hội. Tin tưởng vào điều đó, tôi đã không ngần ngại hạ thấp sĩ diện của bản thân, cầu xin anh tha thứ, cầu xin anh cho mình một cơ hội. Ừ thì một lần nữa trực giác của tôi lại đúng đấy thôi!
Không phải là tôi không tin anh, chỉ là tôi sợ. Sợ một ngày mình quá tin tưởng vào người con trai này, đến nỗi không tài nào dứt ra được. Vũ Phương Linh trước đây vô tư đến độ vô tâm, sống cho bản thân mình thôi cũng thấy mệt mỏi rồi, chẳng rõ từ bao giờ lại phải sống mà chăm lo đến cảm giác, suy nghĩ của một người khác nữa. Tính ích kỉ và tiểu thư trong tôi vẫn còn đó, nó chỉ có thể vơi bớt đi chút xíu, chứ chẳng thể ngày một ngày hai là hoàn toàn xóa bỏ.
Cái tính ích kỉ và tiểu thư đó vơi bớt đi cũng là do tình cảm của tôi dành cho anh, tôi không muốn để anh phải bận tâm hay phiền lòng vì mình, hoặc là từ trong thâm tâm tôi, bản thân từ lâu đã chẳng còn được đặt lên vị trí đầu tiên nữa. Nhưng mặt khác, hai cái tính cách đáng ghét đó vẫn còn, nguyên nhân chính là do “được” anh nuông chiều quá nhiều. Đối với anh, tôi cảm giác mình giống như…thú cưng vậy. Anh (cũng) rất hay ghen, luôn lo lắng cho tôi dù chỉ có một vết xước nhỏ, luôn quan tâm đến cảm giác của tôi,…
Được anh nuông chiều như thế, đâm ra tôi dần dần ỷ lại vào tình yêu của anh.
Và tôi sợ một ngày, nếu tin anh như thế, tôi sẽ hoàn toàn mất đi bản thân mình mất.
Người ta nói đã yêu nhau thì phải tin tưởng, nhưng giờ phút này đây, tôi đang bắt đầu cảm thấy sợ hãi với cái thứ tình cảm có thể gây ra bi kịch như vậy. Tấm gương của mẹ tôi vẫn còn đó. Tôi sợ mình sẽ đi theo vết xe đổ của bà, hoặc ngang trái hơn, là của mẹ Ly. Vậy nên cho dù khi nãy chị Nguyệt không xuất hiện, tôi nghĩ mình cũng sẽ tìm cách trốn tránh câu hỏi của anh.
Dù biết rằng thích với yêu khác nhau nhiều lắm, nhưng vẫn sợ nhiều nhiều. Chỉ một nụ hôn của anh thôi cũng khiến tôi suýt bật khóc mà bám lấy cổ áo anh, toan kể lại cho anh tất cả trăn trở trong mình. Cũng may, tôi đã kịp kiềm chế, hoặc do chị Nguyệt xuất hiện kịp thời.
Tôi muốn giữ lấy anh bên mình bằng mọi giá, tuyệt đối không để Ly hay bất kì ai cướp anh đi khỏi tôi.
Nhưng tôi cũng muốn giải quyết xong vấn đề của gia đình mình, rồi mới sẵn sàng trả lời cho anh biết được.
Suy cho cùng, có phải là tôi vẫn ích kỷ hay không?
“Nghĩ linh tinh gì thế?”
“Không ạ.” – Tôi nhoẻn miệng cười tươi, xuất sắc chế ngự được tiếng thở dài thiếu chút nữa là bộc phát.
“Ừm… Ngày mười tám này, anh bay vào Hồ Chí Minh.”
“Để làm gì ạ?” – Tôi ngừng việc…xiên popcorn, ngơ ngác ngước lên đối diện với ánh mắt đầy thăm dò từ phía anh.
“Trao đổi và kí hợp đồng, về cái bộ phim anh được nhận ấy.”
“À!” – Tôi ồ lên vỡ lẽ – “Nhưng mà anh đi bao lâu thế?”
“Một tuần.”
“Èo! Lâu!!!!!!!”
Như thể dự đoán được phản ứng của tôi, anh bật cười thành tiếng, thái độ hoàn toàn trái ngược với tôi bây giờ. Dẫu cũng lờ mờ đoán ra được thời gian của chuyến đi, nhưng khi nghe nó được phát ra từ chính miệng anh, tôi không khỏi cảm thấy buồn bã. Ừ thì nhìn vào thực tế, một tuần đâu phải là quá nhiều, lí trí cũng mách bảo tôi rằng vào tận miền Nam, công việc rồi tiện cả vui chơi, như thế là vừa phải rồi.
Khổ là ở chỗ với Vũ Phương Linh này, trái tim dường như lớn gấp đôi lí trí. Và nó cảnh báo tôi rằng: một tuần không có anh, tôi biết phải làm như thế nào đây?
“Sao? Muốn đi cùng anh không?”
“Mẹ em chẳng đồng ý đâu.” – Tôi xụ mặt, miễn cưỡng từ chối lời rủ rê của anh, sau khi chợt ngộ ra tình cảnh của mình hiện tại.
“Ừ.” – Anh nhẹ giọng, điệu bộ có đôi chút thất vọng – “Vậy anh sẽ mua quà về cho em.”
“Chẳng cần quà.”
“Chứ cần gì?”
“Update Facebook thường xuyên, gọi điện, nhắn tin,… tóm lại là không được quên sự TỒN TẠI của em!”
“Biết rồi. Ai dám quên cô đâu.”
Tôi cũng bất giác bật cười sau câu nói của anh. Đã lâu lắm rồi, tôi mới được nghe anh sử dụng từ “cô” như vậy. Kể ra thì tôi cũng lạ, vốn dĩ chẳng bị mềm lòng trước những câu anh anh – em em ngọt xớt của anh, vậy mà từ khi gia nhập S.I.U, cái giọng điều hờn dỗi xưng cô – tôi của anh lại khiến tôi vô cùng thích thú. Lâu lâu anh đột nhiên nhắc đến, khiến tôi không khỏi nghĩ về những ngày đầu khi mới quen anh.
Mọi thứ vẫn tựa như một giấc mơ vậy.
“Dương!”
Tôi và anh bị thu hút về nơi vừa phát ra giọng nói. Trái ngược với vẻ mặt vui mừng của anh khi nhìn thấy đám đông đang tiến về phía mình, cảm xúc của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




