watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11894 Lượt

anh về khá phũ phàng!”

“Em xin lỗi!”

“Tối mọi người đi chơi, anh cũng có mua bánh cho em, nhưng mà em không đi!”

“Em xin lỗi mà!”

“Không sao! Những chuyện đấy không quan trọng. Chỉ là… biết em khóc mà anh không ở bên em được. Anh

xin lỗi!”

Khi câu nói đó phát ra từ miệng anh Dương, tôi bỗng cảm thấy có một cơn gió lạnh vừa thổi qua mình. Lạnh buốt cả sống lưng. Tôi không biết câu nói đó, anh nới với ý nghĩa gì, nhưng thật sự nó khiến tôi cảm thấy cảm động. Trong lúc tôi giận dỗi vô cớ, xua đuổi anh như thế, mà anh vẫn quan tâm đến tôi.

“Anh đừng xin lỗi em mà!”

Khóe mắt tôi bỗng dưng cay xè. Khi nãy, vì uất ức, tôi có khóc. Nhưng khi đó nước mắt cứ thi nhau chảy ra, chẳng có lấy một biểu hiện gì.

“Nhóc này, nghe lời anh, chỉ khi nào có một người đủ tốt để em tin tưởng ở bên cạnh, thì mới được khóc nhé!”

“Vâng!” – Tôi nhìn anh cười, chính xác là vừa cười vừa khóc – “Nếu người đó đủ tốt với em…”

…như anh!
Chương 6

Ads Tôi không hiểu vì sao trong giai đoạn này, thời gian lại có thể trôi qua nhanh như thế. Tôi cảm thấy, chỉ có mỗi việc tới lớp học, rồi về nhà học bài, cũng đủ hết một ngày rồi. Cũng vì lí do đấy, dạo này tôi không thường xuyên đến phòng tập để gặp mọi người được. Đến cái Kim, là Dancer trong nhóm, cũng đành cắn răng xin anh Khánh một tuần chỉ phải đến tập ba ngày, vì cô nàng vừa nảy ra ý định thi vào Đại học Luật. Điều này khiến cho không chỉ tôi, mà toàn thể mọi người trong nhóm đều phải há hốc mồm ra kinh ngạc, bởi lẽ chúng tôi chưa từng tưởng tượng một đứa con gái ăn mặc cá tính, thậm chí hơi sexy một chút, suốt ngày nhõng nhẽo, khi trở thành luật sư sẽ như thế nào. Nhưng thôi, dù sao đó cũng là quyết định của nó mà!

Dạo này chỉ có thứ bảy và chủ nhật, tôi mới dám mò qua phòng tập, còn lại tôi nhờ My qua giúp tôi. Tất nhiên là con bé cũng dễ dàng đồng ý, động cơ của nó cũng chẳng khác gì tôi lúc đầu mà!

Nhưng mà hôm nay, thứ tư, ngày 14-3, tôi và Kim quyết định “bùng” một buổi học để đến phòng tập bằng mọi giá. Chỉ vì trên “Phây”, thiên hạ đang náo loạn bởi một scandal rất ư nhạy cảm: anh Dương tặng socola cho Hoàng.

Sáng nay trời xui đất khiến thế nào, tôi lại ngủ dậy sớm hơn bình thường những ba mươi phút. Chuẩn bị sách vở đã xong mà vẫn chưa đến giờ đi học, tôi quyết định online. Và đập vào mắt tôi trước hết là status của anh Việt: “Loạn! Hotboy của chúng ta đã tặng socola cho em N.B.H nhân ngày Valentine Trắng. Từ ngày hôm nay, yêu cầu S.I.U gọi em H là Hotgirl cho đúng với thân phận của em!”

Tôi còn chưa kịp ngậm được miệng vào sau cái status xanh rờn kia, thì ngay bên dưới là một bức ảnh đính kèm. Đó là một hộp socola màu hồng, kẻ đen, hình trái tim. Và bên trong hộp, chính xác là một thanh socola trắng.

Đừng hỏi vì sao tôi đoán được trong dòng status của anh Việt ám chỉ ai. Trong S.I.U, cái danh từ mỹ miều Hotboy chúng tôi chỉ dành cho một người duy nhất, đó là anh Dương. Cho dù đã nói ngay từ đầu là S.I.U toàn trai xinh gái đẹp, nhưng chẳng một ai có thể nổi trội hơn anh Dương hết. Tiếp theo đó, sau hai phút ngồi suy nghĩ, liệt kê tên của bảy đứa con gái trong S.I.U ra, thì chẳng một ai có tên như vậy hết. Vậy là tôi bỗng dưng chợt có suy nghĩ khá điên rồ, là ngồi mò tên … đám con trai. Rốt cuộc, N.B.H không ai khác chính là Nguyễn Bảo Hoàng, thằng nhóc nham nhở kinh người số một S.I.U. Sau khi suy xét, dù shock vô cùng cực, nhưng khi đọc lại status anh Việt, cũng với comment của mọi người trong S.I.U, tôi miễn cưỡng phải chấp nhận rằng suy đoán của mình là cực kì chính xác.

Đâu chỉ có mỗi anh Việt đăng lên status lên Facebook, tôi kéo xuống một lượt, đúng là thiên hạ đại loạn thật rồi. Người người,

nhà nhà đều status … nói bóng nói gió về chuyện này. Ngay đến người như anh Khánh, vốn chẳng buồn quan tâm tới những chuyện thị phi, cũng phải để cái status: “Gừng càng già càng cay, trai càng … càng đẹp”.

‘___’

(_ _”)

TT.TT

Tôi bị choáng cả ngày hôm nay, kéo theo sau đó là Kim – cũng há hốc mồm sau khi được tôi thảy cái điện thoại cho nó. Vậy là hai đứa chúng tôi cam đoan rằng bằng mọi giá, sẽ “bùng” học chiều để lên hóng hớt cho đúng sự tình.

Từ sáng tới giờ, cái sự kiện “đó” vẫn hiện lên trong đầu tôi từng phút, từng giây, khiến tôi không tài nào học được. Nhưng sự việc cũng chỉ dừng ở đó, vì tôi không cho phép mình nghĩ xa hơn, nói đúng hơn là tôi không đủ can đảm để nghĩ xa hơn. Chỉ nghĩ tới việc anh Dương và Hoàng… Không! Không thể! Nếu đây là hệ lụy của K-pop, tôi sẽ tẩy chay nhạc Hàn cả đời!

Dừng, dừng lại ở đó thôi! Không nghĩ gì nữa! STOP!

Tôi kết thúc dòng suy nghĩ “đau khổ” của mình, nhẹ nhàng đẩy cừa phòng tập bước vào, mặc cho Kim còn đang lúi húi gửi xe ở bên dưới. Mọi người đều đang ngồi nghỉ, và không có ai nhận ra sự xuất hiện của tôi. He he, càng tốt! Nghĩ vậy, tôi bắt đầu nhón chân, rón rén tiến lại gần anh Dương từ phía sau, trong khi hai tay tôi đã giơ sẵn lên để dọa anh.

“Hù…”

“Nhóc con!”

Tôi còn chưa kịp đẩy anh Dương, thì đã bị anh tóm tay lôi ra phía trước, khiến tôi mất đà ngã huỵch một cái xuống sàn nhà. Trong khi đó, đống hồ sơ đăng kí thi đại học trên tay tôi bay lả tả.

“Oái đau em!”

Tôi xoa xoa … mông, rồi lồm cồm bò dậy, nhìn anh Dương mà nhăn nhó. Ôi thật là, khi nãy tôi nhìn rõ ràng không có ai biết tôi đến cơ mà. Sao anh Dương… A! Cái gương đáng ghét!

“Ai bảo nghịch!” – Anh Dương vừa nhặt đống hồ sơ rơi trên sàn của tôi vừa nói – “Mà cái gì thế?”

“Hồ sơ thi đại học của em! Em mang đến nhờ mọi người ghi dùm!”

“Sao mua lắm thế này? Em định thi tất cả các trường trên Hà Nội hả?” – Anh Khánh cũng nhặt một tờ lên, nhăn nhó nói.

“Cả của Kim nữa mà!” – Tôi vừa dứt lời thì Kim bước vào phòng. Cá chắc là nó chưa hiểu mọi người đang nói chuyện gì, nhưng cũng ngay lập tức gật đầu, rồi sà xuống ngồi cạnh chị Trang.

“Kim thì kệ Kim! Cái đống này cả nhóm mình ghi còn thừa ấy!” – Chị Mai nhăn nhó mặt, tỏ vẻ kinh hãi.

“Kệ! Em hay ghi sai lắm! Thế nên em mới mang đến nhờ mọi người ghi cho mà!” – Tôi nhún vai tỏ vẻ không có gì to tát, rồi cầm một tờ đặt ngay ngắn xuống trước mặt anh Dương – “Anh! Anh người đẹp, chắc chữ cũng đẹp. Viết hộ em đi!”

“Chữ anh xấu lắm em ơi! Em chưa nghe câu con người không ai hoàn hảo hả?”

“Ý nó là nó đẹp đó Khánh!” – Anh Việt cầm cái bút tôi để trên sàn ném anh Dương, rồi quay sang nhìn anh Khánh cười ầm lên.

“Nào! Ai cho anh ném anh Dương…” – Tôi giơ tay … dọa đánh anh Việt, nhưng sau đó nhận ra mình…, hừ, đúng là nói một câu không liên quan gì mà. Sao tôi lại phải bênh anh Dương nhỉ? Tôi bắt đầu nói sang chuyện khác – “Mà sao hôm nay em không thấy Hoàng?”

Xong rồi! Chuyện này còn to tát hơn rất nhiều!

Mọi người trong phòng tập đang nhao nhao lên, nhưng sau khi nghe thấy từ “Hoàng”, bỗng dưng im thin thít. Sau đó bắt đầu quay sang nhìn nhau và cười đầy ẩn ý. Nhưng gương mặt anh Dương vẫn hết sức bình thường, như thể không có chuyện gì xảy ra cả. Nhìn cái bộ mặt hiện tại của anh, tôi tự suy đoán rằng: chuyện anh Dương tặng socola cho Hoàng là hoàn toàn bí mật. Nhưng không hiểu vì sao đó mà mọi người đều biết và cả thiên hạ đều biết qua Facebook. Và chắc chẳn từ sáng đến giờ anh vẫn chưa vào Facebook đâu.

“Anh Khánh, anh Việt! Hôm nay là Valentine Trắng đó!”

“Ừm, ừm!”

“Hai anh có tặng nhau cái gì không?”

Tôi để ý anh Khánh đang ngồi yên một góc, bỗng phì ra cười sau câu hỏi “ngây thơ” của Trâm. Mấy cái người này, có cần thiết phải “chọc ngoáy” một cách phũ phàng đến như thế không? Tôi lờ cái Kim đang ngồi trước mặt mình, mặt nó đỏ lừ vì nín cười, bèn quay sang anh Dương. Thật lạ, vẻ mặt anh vẫn rất điềm tĩnh, ngồi dò xét tờ hồ sơ của tôi, mà chẳng có một biểu hiện khác lạ gì cả.

“Hí hí, anh Dương!” – Kim bắt đầu mon men lại gần anh Dương. Nó tiếp tục nói, khi thấy anh đã ngẩng đầu lên nhìn mình – “Hôm nay anh có tặng Socola cho ai không?”

“Có!”

Lần này là đến tôi phì ra sau câu nói tỉnh bơ của anh Dương. Anh Dương nhíu mày nhìn tôi, gương mặt phảng phất một cái gì đó khá bối rối, mà phải rất tinh ý tôi mới nhận ra.

Ôi trời ơi! Đừng nói đâu là sự thật chứ!

Anh Dương và Hoàng… Oh my God! Tôi thì tôi không có khinh thường hay kì thị những người như vậy đâu, nhưng khi điều đó xảy ra với hai người rất, rất thân của mình thì nó lại hoàn toàn khác. Lẽ ra tôi phải để ý ngay từ đầu mới phải chứ! Cái câu “Tìm giai đẹp đã khó, cớ sao chúng nó còn yêu nhau” là cực, cực kì chuẩn mà. Anh Dương thì đẹp trai ngần này, còn Hoàng tuy còn bé nhưng trông cũng… lừa tình lắm rồi. Tóm lại là cả hai đều rất đẹp trai! Đã vậy, lại còn thích K-pop nữa chứ! Mà bây giờ, chẳng phải phần đông fans K-pop đang ưa chuộng cái thể loại “chỉ đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau” đó sao?

Sao lại ra nông nỗi này hả giời???????????????

“Em…ư…không…ư…tin…ư…”

“Í Linh! Sao chị lại nấc thế?”

Uyên ngồi gần tôi, nó vội vàng với sang bên cạnh lấy chai nước và dúi vào tay tôi. Tôi cầm chai nước mà như không cầm, khiến cho nó rơi “bịch” xuống sàn và lăn tới chỗ anh Dương. Tôi vẫn ngồi bất động, không dám nhìn anh. Anh Dương nhặt chai nước, đưa

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT